Thế nhưng ba tôi ngồi bất động trên ghế, như hóa đá.
Chứng kiến cảnh ba tôi mặc nhận tất cả, nước mắt tôi trào ra. Tôi không lau, để mặc vị mặn chảy qua bờ môi.
“Ba cũng có cốt nhục của mình, tại sao ba không thử nghĩ xem, nếu người bị mất tích là con, ba sẽ như thế nào?”
“Là lỗi của ba, ba đã quá ích kỷ!” Câu trả lời của ba tôi như vọng đến từ một nơi rất xa. “Ngôn Ngôn, con thử nói xem, liệu Mạc Vũ có tha thứ cho ba không?”
“Anh ấy sẽ không…” Mỗi sợi dây thần kinh trên người tôi đều run rẩy, bởi vì đau, cũng bởi vì hận. Tôi nói với ông: “Không người nào có thể tha thứ cho sự lừa dối như vậy…”
Nửa đêm, tôi tỉnh khỏi cơn ác mộng. Đầu tóc tôi ướt đẫm, tôi sợ đến mức tim càng lúc càng đau nhói.
Tôi xoa bóp hai cánh tay tê cứng, chuẩn bị xuống giường gọi điện cho bác sĩ Văn Triết Lỗi, người ở bên cạnh đột nhiên tỉnh giấc, ngồi bật dậy. “Ngôn Ngôn, em sao thế? Em cảm thấy khó chịu à?”
Tôi vuốt sợi tóc ướt dính bên má, chột dạ trả lời: “Em rất khỏe, không có… chỗ nào khó chịu…”
Căn phòng tối được thắp sáng bởi ngọn đèn vàng, tôi nhất thời không thích ứng được với ánh sáng đột ngột, vội vàng che mắt. Mu bàn tay tôi chạm phải giọt nước, tôi mới phát hiện mặt tôi đầy nước mắt từ lúc nào. Trước khi tôi tìm cách che giấu, Cảnh Mạc Vũ đã xoay vai tôi, đối diện với đôi mắt ngấn nước của tôi.
Dưới ánh đèn mờ mờ, ánh mắt sâu hun hút của anh đầy vẻ lo lắng. “Em khóc đấy à?”
Tôi vội vàng lau nước mắt, cố cất giọng bình thản: “Em không sao. Vừa rồi nằm mơ thấy ác mộng, em mơ thấy anh tìm được ba mẹ ruột, anh phải đi theo họ… Anh hỏi em có muốn đi cùng anh không. Anh nói, giữa anh và ba, em chỉ có thể chọn một…” Tôi gượng cười. “Em không biết làm thế nào nên mới khóc toáng lên.”
Cảnh Mạc Vũ nhíu chặt lông mày. Anh muốn nói gì đó nhưng lại thôi, chỉ vỗ về tôi: “Ba mẹ ruột của anh không còn sống trên đời này nữa, nếu còn sống, tại sao hai mươi mấy năm qua họ không đến trại trẻ mồ côi hỏi thăm tin tức của anh?”
Đó là vì họ tưởng anh đã chết! Đó là vì ba đã nói dối anh suốt hơn hai mươi năm trời!
Hai câu nói này tắc nghẹn ở cổ họng tôi, không thể thốt thành lời. Tôi không biết ba tôi làm thế nào để giữ bí mật suốt hai mươi tư năm, còn tôi không thể làm được. Dù lời nói dối có hoa lệ đến mấy, dù cơn ác mộng có đáng sợ đến thế nào, tôi cũng không có cách nào lừa dối anh…
“Được rồi!” Thấy tôi không lên tiếng, Cảnh Mạc Vũ vỗ lưng tôi, nhẫn nại an ủi: “Anh hứa với em, dù ba mẹ anh còn sống, anh cũng không rời khỏi Cảnh gia, em đã yên tâm chưa?”
Yên tâm? Nếu cả đời sống trong sự dối trá và hổ thẹn, tôi làm sao có thể yên tâm đây? Nếu muốn yên tâm thật sự, cách duy nhất chính là đối mặt.
Tuy hậu quả là hủy diệt gia đình này, hủy diệt hạnh phúc khó khăn lắm tôi mới giành được nhưng ít nhất, tôi sẽ không phạm phải sai lầm này đến sai lầm khác như ba tôi.
“Anh có thể cùng em đi du lịch không?” Tôi ngẩng mặt, nhìn anh bằng ánh mắt chờ đợi. “Đi đâu cũng được, chỉ có hai chúng ta… coi như hưởng tuần trăng mật.”
Cảnh Mạc Vũ mỉm cười, véo má tôi. “Em đang mang thai mà còn muốn cùng anh đi hưởng tuần trăng mật? Rõ ràng em muốn thử thách khả năng kiềm chế của anh.”
Tôi cười với anh. “Thế nào? Anh sợ không chịu được thử thách?”
Cảnh Mạc Vũ do dự một lát, hình như anh đang thực sự suy nghĩ xem có thể chịu đựng thử thách hay không. “…Chỉ cần em vui là được! Đợi khi nào anh ký xong hợp đồng với Huệ Thừa, anh sẽ đưa em đi Hawaii hưởng tuần trăng mật. Chúng ta sẽ ra bờ biển tắm nắng, đón gió biển, thư giãn tinh thần…”
“Vâng!” Nghĩ đến bầu trời trong xanh và gió biển mát rượi ở Hawaii, trong lòng tôi cuối cùng cũng xuất hiện ánh mặt trời. “Khi nào trở về, em sẽ cho anh biết một bí mật….”
“Được.” Cảnh Mạc Vũ thản nhiên đáp, vẻ mặt không hề có biểu hiện hiếu kỳ hay bất ngờ, giống hồi nhỏ tôi làm ra vẻ thần bí, nói cho anh biết có cô nữ sinh xinh đẹp yêu thầm anh. Tôi cho đó là một bí mật rất lớn, thận trọng quan sát từng sự thay đổi nhỏ trên gương mặt anh nhưng anh không hề có phản ứng…
***
Gần đây, tôi không ngủ sâu giấc, khi ánh sáng đầu tiên của ngày mới lọt qua rèm cửa, tôi giật mình tỉnh giấc, sau đó không thể ngủ tiếp.
Mở mắt nhìn người đàn ông nằm bên cạnh, ánh sáng vỡ vụn hắt tia màu vàng lên gương mặt Cảnh Mạc Vũ khiến đường nét cương nghị, lạnh lùng của anh trở nên ôn hòa. Tôi giơ ngón tay, thuận theo tia sáng chạm vào mũi anh, đó là sống mũi cao hiếm thấy ở người Trung Quốc… Có lẽ anh được di truyền từ đệ nhất mỹ nhân kiêm tài nữ của Malaysia trong truyền thuyết. Nói như vậy, cử chỉ tao nhã của anh chắc cũng do di truyền khí chất quý tộc từ bao đời của Ngô gia.
Nghĩ đến trò đùa của số phận, tôi bất giác thở dài. Rõ ràng câu chuyện của chúng tôi là đề tài thanh mai trúc mã và mối tình anh em cấm kỵ, trong nháy mắt đã biến thành câu chuyện về một hoàng tử gặp nạn và cô bé Lọ Lem, chưa biết chừng sẽ tiếp tục diễn biến thành bi kịch tình yêu của Romeo và Juliet…
Đáng tiếc, tính cách của tôi không thích hợp đóng vai Juliet bi lụy. Nếu đổi lại là Hứa Tiểu Nặc xinh đẹp, nhất định cô ta sẽ diễn hay hơn tôi nhiều.
Tôi gạt mái tóc lòa xòa. Chuyện này liên quan gì đến Hứa Tiểu Nặc? Đây là chồng tôi cơ mà…
Nằm mãi cũng thấy mệt, tôi muốn đổi tư thế nhưng phát hiện eo bị một cánh tay mạnh mẽ ôm chặt, chân cũng bị kẹp giữa hai chân như một sự chiếm hữu. Cảnh Mạc Vũ không cho tôi không gian để nhúc nhích.
Tôi đột nhiên nhớ tới lúc chúng tôi mới kết hôn, người đàn ông bên cạnh luôn miệng nói sẽ không cùng em gái chung chăn gối, thái độ kiên quyết vô cùng. Phải nằm cùng tôi trên một chiếc giường, anh tránh không chạm vào người tôi. Vậy mà chỉ ba tháng ngắn ngủi, anh đã học được cách làm người chồng đạt yêu cầu và một người cha tốt. Tôi tin không bao lâu nữa, anh nhất định có thể vượt qua chướng ngại tâm lý, nói ra ba từ tôi mong đợi bấy lâu: “Anh yêu em!”
Đáng tiếc, chúng tôi đã không còn thời gian.
Một khi Cảnh Mạc Vũ biết sự thật, nhất định anh sẽ ra đi, không ai có thể giữ chân anh… Bởi vì anh là Cảnh Mạc Vũ, một người đàn ông luôn đặt trách nhiệm lên hàng đầu.
Làm một người con bất hiếu suốt hai mươi tư năm, anh sẽ không cho phép bản thân tiếp tục nhận kẻ xấu làm cha.
“Em lại nghĩ ngợi linh tinh gì thế?” Cảnh Mạc Vũ vừa lên tiếng vừa nắm lấy bàn tay tôi đã dừng trên mũi anh một lúc lâu.
“Em đâu có…” tôi phản bác.
Cảnh Mạc Vũ lật người, chống tay trên người tôi. Anh giữ mặt tôi, không cho tôi né tránh, nhìn thẳng vào mắt tôi. “Mới sáng sớm em đã thở dài ba lần, còn nói không nghĩ linh tinh?”
“Thở dài có lợi cho trao đổi vật chất, có tác dụng làm đẹp.” Tôi cố cãi đến cùng. “Em muốn làm đẹp đấy chứ!”
“Thế à? Anh biết một cách sẽ giúp em càng đẹp hơn, lại có thể giảm bớt áp lực, điều chỉnh tâm trạng.”
“Cách gì?” Tôi hỏi, giọng đầy hiếu kỳ.
Cảnh Mạc Vũ nhìn tôi chăm chú. Sau đó, anh lặng lẽ tiến lại gần, cho đến khi hai bờ môi mềm mại của chúng tôi chạm vào nhau, mang theo hơi thở ấm áp…
Chúng tôi trao nhau một nụ hôn nhu tình, ngọt ngào vào buổi sáng sớm. Cơ thể hai chúng tôi càng lúc càng quấn quýt, trong vòng tay ấm áp của anh, tâm trạng nặng nề của tôi lập tức tiêu tan. Trong trái tim tôi chỉ còn lại cảm giác ngọt ngào. Đây đúng là cách giảm bớt áp lực, điều chỉnh tâm trạng rất tuyệt diệu....
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








