watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


Bùi Tử Mặc hôn lòng bàn tay cô.

Đinh Thần đỏ bừng mặt đẩy anh vào nhà tắm, đưa anh bộ quần áo để thay, cô lẳng lặng cất tiếng thở dài.

“ Chị ! ”. Đinh Tiểu Á chẳng rõ đứng ở cửa từ bao giờ

Đinh Thần ôn tồn cất giọng hỏi : “Em nghe thấy hết rồi ư?”

“ Chị à, vì sao chị không hỏi anh rể tối nay anh đã đi đâu ? Vì sao chị không bắt anh ấy hứa sẽ không gặp gỡ người phụ nữ đó nữa ? ”. Đinh Tiểu Á cảm thấy người chị hị của cô quá nhu nhược, không biết làm thế nào để dành lấy hạnh phúc của mình.

“ Nếu như con tim anh ấy không đặt bên chị, có thề thốt nhiều đến đâu cũng sẽ vô dụng mà thôi ! ”. Giữa nụ cười của Đinh Thần là câu nói lạnh nhạt, tính đến thời điểm này, cô vẫn chẳng cách nào xác định được vị trí của cô trong lòng Bùi Tử Mặc.

Đinh Tiểu Á thở dài, tình cảm là chuyện hao tâm tổn trí mà cô chẳng dám tủy tiện nếm trải.

Đinh Thần đanh mặt cảnh cáo Đinh Tiểu Á : “ Chuyện giữa chị và anh rể, em không được nói với bố mẹ ! ”

Đinh Tiểu Á bĩu môi: “Em giống loại người lắm sao?”

Đinh Thần bất giác bật cười.

Có đôi khi, ra đi chính là để cứu vớt tình yêu, bởi lẽ chúng ta lo sợ tình yêu sẽ lụi tàn quá sớm.

Liên tiếp mấy ngày sau, Bùi Tử Mặc không nghe bất cứ cuộc điện thoại nào của Vu Tranh, anh cung không hề trả lời bất cứ tin nhắn nào của cô ta. Anh cố tình né tránh, không muốn bản thân mình tiếp tục đắm chìm mình trong hoàn cảnh khó cả đôi đường.

Thậm chí vì muốn bồi đắp cho Đinh Thần mà ngày nào anh cũng ở bên cô, hôm nay anh còn cố tình hẹn cô cùng đi xem phim. Bộ phim “ Cừu vui vẻ và sói xám, con cọp cũng dũng cảm ” là do Đinh Thần chọn, chẳng rõ liệu có phải cô cố tình trêu đùa anh hay không

(Cừu vui vẻ và sói xám, con cọp dũng cảm là phần hai của bộ phim hoạt hình dài tập Trung Quốc có tên là Cừu vui vẻ và sói xám. Sói xám luôn luôn lên kế hoạch đển bắt bầy cừu về ăn thịt bằng nhiều cách khác nhau và thỉnh thoảng cải trang thành động vật khác hay phá cổng để bắt cừu. Luôn luôn muốn làm hài lòng vợ nhưng sói xám chưa bao giờ thành công)

Nghĩ đến Đinh Thần thì khóe môi cùng hàng chân mày Bùi Tử Mặc đều ánh lên nụ cười ấm áp, dịu dàng.

Người phụ nữ này đôi lúc lại ma mãnh chắng khác gì loại tinh tinh, có lúc lại xinh xắn thanh nhã, chẳng rõ từ bao giờ hình bóng cô đã chiếm trọn toàn bộ khoảng trống trong toàn bộ suy nghĩ của anh.

Bùi Tử Mặc đi lấy vé, Đinh Thần đi mua một cốc coca to cùng túi bỏng ngô,

“ Em thật giống trẻ con ” Bùi Tử Mặc cười nhạo cô.

Đinh Thần lườm anh : “ Lát nữa anh đừng ăn ”

“ Vậy coi sao được, lãng phí là việc làm đáng hộ thẹn ”

“ Một mình em ăn hết mà ”. Đinh Thần nhướng mày.

Bùi Tử Mặc nhướng mày học theo dáng vẻ của cô : “ Em không thể ăn quá nhiều thứ thực phẩm rác rười này ”

“ Em thích ”

“ Anh không thích ”

Đinh Thần nhìn dáng vẻ thẹn quá hóa giận của anh, cuối cùng chẳng nhịn được mà cười phá lên.

Đoạn đối thoại này nếu người ngoài nghe được chắc chắn sẽ nghĩ rằng tuổi tác hai người đều không quá đôi mươi.

Trong rạp chiếu phim, phần dông là những bậc phụ huynh dẫn theo con trẻ đi xem hoặc là đám học trò tụm năm tụm bảy đi cùng nhau, rất hiếm thấy đôi vợ chồng trẻ như hai người.

Bùi Tử Mặc xấu hổ vô cùng, anh cúi gằm đầu, thì thào rỉ tai nói với Đinh Thần : “ Em muốn chấn chỉnh anh cũng đừng lựa chịn cách này chứ ! ”

Đinh Thần bật cười : “ Em đâu có chấn chỉnh anh, đây là sự hồn nhiên của trẻ thơ ”

Bùi Tử Mặc làu bàu, tỏ ý không hài lòng.

Khi bộ phim chiếu đến đoạn sói đỏ quỳ xuống van nài bầy cừu con tha cho tiểu sói xám lên xe phóng qua ngọn núi, mọi người ai cũng cất tiếng cười vang trước lời lẽ ấu trĩ trẻ thơ của tiểu sói xám nhưng Đinh Thần cảm thấy hốc mắt mình ẩm ướt.

Tình mẫu tử hết sức vĩ đại, chẳng can hệ gì đến chuyên chủng loài.

Bùi Tử Mặc đưa cho cô khăn giấy : “ Xem en ngốc chưa ? ”

Đinh Thần ngượng ngùn quệt nước mắt

Điện thoại trong túi Bùi Tử Mặc rung chuông dữ dội, anh kiểm tra rồi thản nhiên ấn nút tắt.

Điện thoại tiếp tục rung chuông, anh lại ấn nút tắt.

Sau vài lần điện thoại không kêu nữa.

Bùi Tử Mặc từ từ thở hắt ra. Thẩm Hạo nói đúng, anh và Vu Tranh để vuột mất nhau thì dù cho có hàng trăm vướng mắc ràng buộc nhau cũng vô dụng, anh tiếp tục chăm chú xem phim, bộ phim này tuy dành cho trẻ con nhưng không thể không thừa nhận có vài chỗ đáng để cho người ta suy ngẫm.

Điện thoại rung thêm lần nữa, lần này là âm thanh báo hiệu có tin nhắn.

Một hàng chứ ngắn ngủi : “ Tử Mặc, em bệnh rồi, cầu xin anh đừng bỏ mặc em ”

Con tim Bùi Tử Mặc khẽ run rẩy, suy ngĩ trong giây lát, anh nhét điện thoại vào trong túi quần nhưng bất luận anh cố gắng thế nào cũng chẳng thể tập trung được vào màn hình lớn kia.

Đinh Thần nhạy bén cảm nhận được sự thay đổi của Bùi Tử Mặc, cô nhẹ nhàng nắm lấy tay anh : “ Sao thế ? ”

“ Không có gì ! ”

Đinh Thần không hỏi thêm nữa.

Bùi Tử Mặc đứng ngồi không yên, anh nhíu chặt mày. Từ đầu đến cuối anh chẳng thể nào làm được việc bỏ mặc Vu Tranh. Anh đã có quyết định, ghé satstai, anh nói với Đinh Thần : “ Công ty có việc, anh phải quay về ”

Đinh Thần chăm chú nhìn anh : “ Đừng nói dối em ! ”

Khuôn mặt Bùi Tử Mặc ẩn dưới ánh đèn tăm tối u ám, anh ná tránh ánh nhìn sáng rực của Đinh Thần : “ Anh không nói dối em ”

Đinh Thần cười nhẹ nhàng : “ Vậy anh đi đi ”

Bùi Tử Mặc đặt nụ hôn lên trán cô : “ Xin lỗi em, anh không thể ngồi xem phim cùng em được ”

“ Không sao, công việc quan trọng, anh lái xe cẩn thận ”

Bùi Tử Mặc lại lần nữa vì chuyện lừa gạt Đinh Thần mà ủ rũ chán chường mãi không thôi, anh tìm cho mình một lý do đường hoàng chính đáng cũng bởi lẽ anh không muốn Đinh Thần nghi ngờ vô căn cứ, không muốn để cô đau lòng buồn bã. Anh tự nhủ với mình, đây là lần cuối.

Khi anh gõ cửa thì Vu Tranh lập tức mở cửa ngay, dường như cô đang đứng chờ anh.

Gương mặt cô thấp thoáng vài vệt đỏ ửng bất bình thường, nở nụ cười gượng gạo, toàn thân nghiêng ngả chao đảo, cô có thể ngã vật xuống đất bất cứ lúc nào.

Bùi Tử Mặc vội dìu cô dậy : “ Anh đưa em đến bệnh viện ”

Vu Tranh bướng bỉnh nói : “ Em không đi ! ”

Tay anh đặt lên trán cô, nóng rực, Bùi Tử Mặc dứt khoát nói : “ Em phải đi ! ”

“ Anh đừng lo cho em ”. Vu Tranh ra sức quát lên.

Bùi Tử Mặc lạnh lùng : “ Nếu không phải vì em nhắn tin gọi anh đến đây, em nghĩ rằng anh muốn lo cho em lắm sao ?

Vu Tranh tức giận toàn thân run bần bật : “ Anh đi đi , nếu anh đã căm ghét em đến vậy thì để cho em tự sinh tự diệt đi ”. Cô đẩy Bùi Tử Mặc ra ngoài, bước chân liêu xiêu lảo đảo, cô suýt ngã xuống đất.

Bùi Tử Mặc cất tiếng thở dài sâu tận đáy lòng : “ Em vẫn bướng bỉnh hệt như trước kia ”

Vu Tranh cắn chặt môi, gương mặt khổ sở đáng thương.

“ Anh đưa em đến bệnh viện ”. Bùi Tử Mặc ôn tồn đề nghị

“ Em không muốn đi bệnh viện ”. Vu Tranh kiên quyết

Bùi Tử Mặc đành lực bất tòng tâm : “ Vậy em muốn sao ? ”

Vu Tranh lặng im trong thoáng chốc rồi nói : “ Trong ngăn tủ có thuốc ”

“ Để anh lấy cho em ”. Bùi Tử Mặc tìm thấy chiếc hộp thiếc, theo trang giấy hướng dẫn sử dụng liều lượng, anh cho cô uống thuốc rồi nói : “ Giờ thì em lên giường nằm đi ”...
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Ánh trăng nói đã lãng quên - Độc Mộc Châu
» Bạch mã hoàng tử - Hồng Sakura
» Bạn gái của thiếu gia - Kawi
» Bắt được rồi, Vợ ngốc - Pum
» Biệt thự hoàng tử - Chirikamo
1234...678»