“Là tôi”. Thẩm Hạo bước ra từ sau quầy rượu.
Đinh Thần, Diệp Tử cùng với Hướng Huy đều sửng sốt.
Anh ta gật đầu: “Tôi họ Nghê, muốn tìm hiểu thêm về tình hình nơi đây, phiền anh theo chúng tôi về đồn công an”
“Được!”
Viên cảnh sát họ Nghê nhìn Đinh Tiểu Á nước mắt giàn dụa hỏi: “Các anh chị quan hệ gì với cô ấy?”
Đinh Thần lên tiếng: “Tôi là chị họ của cô ấy”
“Xin lỗi, theo trình tự, chúng tôi sẽ phải dẫn cô này cùng về đồn”
“Chúng tôi có thể đi cùng không?” Đinh Thần hỏi giọng lo âu.
“Được”
Trên đường đi, tâm trạng Đinh Tiểu Á dần vững vàng trở lại, cô tường thuật mọi sự việc từ đầu đến cuối, người đàn ông ra tay động thủ với cô chính là người cô vừa quen trong quán bar tối nay, ban đầu cả hai trò chuyện rất vui vẻ nhưng sau đó cô phát hiện ra gã đàn ông này tâm địa xấu xa, có ý đồ chuốc rượu co, trong lúc tức giận nhất thời cô đã hấtcả ly rượu vào mặt hắn. Tuy cá tính cô có phàn đanh đá chua ngoa nhưng cũng tự biết vào chiêu phòng thân. Nhưng có điều cô không ngờ chính là gã đàn ông này có cả đám thủ hạ ngay tại đây, Đinh Tiểu Á chịu không ít thiệt thòi, may mà Thẩm Hạo kịp thời báo cảnh sát, vì vậy mà sự tình mới không đến mức chuyển biến xấu nhưng Đinh Tiểu Á đã phải chịu đựng khiếp sợ đến tột độ vì vậy vừa trông thấy Đinh Thần xuất hiện Đinh Tiểu Á đã phản ứng mạnh mẽ dữ dội như thế.
Kể đến đây, Đinh Tiểu Á vẫn còn sợ đến mức rùng mình rụt cổ.
Đinh Thần ôm lấy bờ vai của Đinh Tiểu Á, không quên chào hỏi Thẩm Hạo: “Hôm nay may mà có cậu, cảm ơn cậu!”
“Lúc đầu tôi còn ngỡ là trận cãi vã bình thường của một đôi tình nhân nên cũng không để ý lắm”. Thẩm Hạo gãi đầu bày tỏ sự áy náy: “Tôi cũng không biết cô ấy là em họ của cậu, bằng không tôi đã ra tay sớm hơn rồi”
“May mà khồn xaye ra chuyện gì lớn, bằng không tôi chẳng biết nên nói thế nào trước sự gửi gắm của bố mẹ cô ấy”. Đinh Thần huýt gió quay sang Đinh Tiểu Á: “Lần này xem như em may mắn, xem em sau này có còn dám quấy rối nữa không?”
Đinh Tiểu Á sắc mặt trắng bệch, nhanh nhảu: “Có cho em cũng chẳng dám nữa”
Có Thẩm Hạo làm chứng, Đinh Tiểu Á hoàn tất phần ghi chép khẩu cung rồi rời khỏi đó.
Đinh Thần nhắc nhở: “Nhớ lấy bào học này,mvaanj may chẳng thể nhày nào cũng gặp được đâu!”
Đinh Tiểu Á thuộc mẫu người lạc quan, nỗi sợ hãi u ám do việc vừa rồi daanfdaanf tan biến, cô tinh nghịch lè lưỡi: “Chị thật là dông dài”
Đinh Thần tức tối: “Chị có lòng tốt cứu em, em lại bảo chị dông dài”. Cô vờ tức giận gạt tay Đinh Tiểu Á ra.
Đinh Tiểu Á vội vã cười xòa cho qua chuyện: “Chị à, em không biết cách ăn nói, đại ân đại đức của chị đời này em mãi chẳng thể quên!”. Đinh Tiểu Á vừa khom người cúi đầu hành lễ vừa làm mặt hề khiến Đinh Thần bật cười.
Giọng nói Diệp Tử xen lẫn tiếng cười: “Hai người thật khiến người ta vừa giận vừa buồn cười. Được rồi, nếu đã không việc gì bọn mình về trước đây”
“Đi dường cẩ thẩn!”. Đinh Thần nói
Thẩm Hạo cười khoan thai: “Này, luôn tiện cho mình quá giang”
“Cậu không lái xe sao?” Diệp Tử hỏi
“Hồi tối mình có hẹn uống rượu cùng Bùi Tử Mặc nên không lái xe đến”. Thẩm Hạo chợt khựng lại, anh hận một nỗi không thể khóa miệng mình lại.
Diệp Tử cùng Hướng Huy trao đổi ánh mắt cùng nhau, cả hai nói giọng hoài nghi: “Vậy Bùi Tử Mặc đâu?”
“Phải đấy, anh rể đâu?” Đinh Tiểu Á hỏi
Đinh Thần ngơ ngác nhìn Thẩm Hạo, chờ lời giải thích của anh.
Thẩm Hạo vò đầu bứt tai, khó xử vô cùng.
Hướng Huy trầm giọng nói: “Cậu không giấu được đâu, thật thà khai ra đi”
Thẩm Hạo đăm chiêu: “Các cậu đừng ép mình”
Đinh Tiểu Á thẳng thắn nói: “Anh định nối giáo cho giặc sao?”
Thẩm Hạo tắc nghẹn chẳng nói nên lời.
“Xét cho cùng cậu giúp anh ta che dấu điều gì?” Đinh Thần chợt cất lời, giọng nói cứng nhắc
Thẩm Hạo cuối cùng đưa ra quyết định: “Đinh Thần, uống rượu được một lúc thì Bùi Tử Mặc nhận được điện thoại của Vu Tranh”. Anh lén đưa mắt sang nhìn Đinh Thần, trông thấy sắc mặt cô bình tĩnh, anh nói tiếp: “Cô ta bảo là đường ống nước nhà cô ta bị tắc, cần cậu ấy giúp đỡ”
Diệp Tử hung hăng nói: “Lại là ả!”
Đinh Tiểu Á ngỡ ngàng: “Vu Tranh là ai?”
Thần sắc Đinh Thần nhanh chóng trở nên nguội lạnh, cô cắn chặt môi mình.
“ Để em gọi điện thoại cho anh rể ”. Đinh Tiểu Á vừa lôi điện thoại ra liền bị Đinh Thần cản lại : “ Đã gọi trên đường đến đây rồi, anh ấy không nghe điện thoại ”. Chẳng thể nhậ ra cảm xúc từ trong giọng điệu của Đinh Thần, sắc mặt cô càng lúc càng trắng bệch, biểu lộ rõ cảm xúc ngay lúc này của cô.
Diệp Tử lo lắng thốt lên: “ Đinh Thần ”
Đinh Thần phẩy tay: “Mình không sao, chỉ giúp đỡ thôi mà, mọi người đừng lo lắng ”. Trái lại cô còn an ủi người bên cạnh : ” Thời gian không còn sớm nữa, chúng ta mau về thôi ”. Cô nói với Diệp Tử: “Hai cậu đưa Thẩm Hạo về đi ”. Cô quay lại rồi nói : “ Tiểu Á, em về nhà mình hay ngủ lại với chị?”
“ Em cảm thấy hơi sợ, muốn ở bên chị ! ”. Đinh Tiểu Á nũng nịu, người thấu tình đạt ký như cô liền nhận ra chuyện bất thường giữa Đinh Thần và Bùi Tử Mặc.
Thấy Đinh Thần sắp đặt mọi chuyện ổn thỏa đâu vào đấy, Diệp Tử cũng yên lòng, vẫy tay chào tạm biệt.
Về đến nhà, Đinh Tiểu Á lền hấp tấp hỏi : “ Chị à, chj và anh rể rốt cuộc là thế nào ? Cái cô tên Vu Tranh là ai? Hai người kéo dài tình trạng này bao lâu rồi?”
Đáy mắt Đinh Thần lộ vẻ thờ ơ. Chuyện này là thế nào, Đinh Thần cũng rất muốn biết xảy ra chuyện gì. Bản thân cô tha thứ cho anh hết lần này đến lần khác mà vẫn chẳng thể nào xoay chuyển được con tim anh sao ?
Lúc này, Bùi Tử Mặc vẫn ở nhà Vu Tranh.
Cô nói dối đường ống thoát nước bị tắc cầu cứu Bùi Tử Mặc, lừa anh đến tận nhà nhưng anh chẳng thể nào vứt bỏ Vu Tranh bởi lẽ khi anh đến nơi thì Vu Tranh đã uống rất nhiều rượu, say đến mức gần như bất tỉnh nhân sự.
Cô vùi đầu trước ngực Bùi Tử Mặc, nhìn anh bằng cặp mắt say sưa : “ Tử Mặc, cúng mình uống rượu đi ! ”
“ Em say rồi ”. Bùi Tử Mặc nhẹ nhàng nói
Vu Tranh lắc đầu: “Em không say, chúng ta uống tiếp đi!”
Bùi Tử Mặc nhíu mày, anh chợt dịu giọng lại: “Đừng phá nữa, anh dìu em vapf phòng nghỉ ngơi”. Anh bế xốc Vu Tranh, đưa cô vào giường, nhẹ nhàng đặt cô lên giường, đắp chăn mỏng lên người giúp cô.
Ngón tay anh dịu dàng luốn qua mái tóc dài của cô: “Em nghỉ ngơi đi, anh về đây”
“Tử Mặc, đừng đi!”. Vu Tranh chẳng rõ sức mạnh từ đâu ra, cô bấu chặt vào cổ Bùi Tử Mặc, lôi anh đến bên giường.
Cơ thể ngọc ngà mềm mại ngay trong vòng tay, Bùi Tử Mặc chẳng phải là Liễu Hạ Huệ, phản ứng sinh lý bỗng dưng trỗi dậy trong anh. Bùi Tử Mặc chật vật kháng cự: “Vu Tranh, buông tay ra!”
“ Tử Mặc, em biết rằng anh vẫn còn yêu em!” . Đôi mắt Vu Tranh sâu thăm thẳm, cô ta nhìn anh bằng ánh mắt nồng nàn say đắm.
Bùi Tử Mặc toan né tránh ánh mắt của cô theo phản xạ nhưng bị Vu Tranh ghì chặt lấy, mồ hôi lấm tấm rịn trên vầng trán anh, anh gắng sức giữ vững sự tỉnh táo trong đôi mắt mình.
Sóng mắt Vu Tranh chuyển động, nụ cười của cô càng thêm sâu sắc: “Nếu anh vẫn còn trách cứ chuyện năm xưa em bỏ anh vậy thid e xin trịnh trọng nói lời xin lỗi anh. Anh muốn trừng phạt em thế nào cũng được, chỉ cầu xin anh đừng rời xa em ”. Cô hiểu rõ bản tính Bùi Tử Mặc hơn cả chính mình, anh thuộc mẫu người tốt bụng, thích mềm mỏng, chỉ cần cô dùng đúng phương pháp, sợ gì anh không đổ....
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








