watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


“Đinh Thần đã là vợ cậu, nếu cậu đã chọn lựa kết hôn với cô ấy, thì cậu phải có sự tự giác sống bên cô ấy trọn đời, đây là trách nhiệm và nghĩa vụ của cậu”. Giọng Thẩm Hạo nhấn mạnh: “Huống hồ cậu dám nói rằng mình không có chút cảm giác nào với Đinh Thần!”

“Mính rất yêu cô ấy!”. Bùi Tử Mặc nói giọng kiên định.

Thẩm Hạo huýt gió: “Vậy thì nguy to rồi, cậu còn dùng dằng chuyện gì nữa?”

Bùi Tử Mặc cười thản nhiên: “Mình không muốn làm Đinh Thần buồn nhưng cũng chẳng muốn làm tổn hại đến Vu Tranh”

Thẩm Hạo cất tiếng mắng nhiếc: “Cậu muốn làm chúa Giê su cứu vớt toàn nhân loại hay sao? Vu Tranh có thế nào đi chăng nữa thì cô ta đã là người chẳng còn can hệ gì tới cậu, cậu cũng chẳng còn tư cách can thiệp vào cuộc sống của cô ta. Đinh Thần mới chính là vợ cậu, niềm vui nỗi buồn của cô ấy mới gắn liền tới cậu, cậu bụng làm thù dạ chịu đi!”. Thẩm Hạo không phải là người nóng nảy, bình thường anh làm việc từ tốn chậm rãi, nhưng hôm nay chính vì Bùi Tử Mặc làm cho anh tức chết, con người anh ,à đã cáu giận thì đến mười con lạc đà cũng chẳng thể nào ngăn cản được.

Bùi Tử Mặc cười tự giễu: “Cậu không phải là mình, cậu chẳng thể nào hiểu được tâm trạng của mình đâu!”

Hàng chân mày rậm rạp của Thẩm Hạo chau lại, sức ảnh hưởng của Vu Tranh với Bùi Tử Mặc quá lớn, khiến anh không khỏi lo lắng cho Đinh Thần. Hơn nữa anh rất muốn lĩnh giáo xem thử Vu Tranh là thần thánh phương nào.

Ban ngày ban mặt chớ nhắc đến người, đêm hôm khuya khoắt đừng nói đến quỷ, Thẩm Hạo vừa nghĩ đến Vu Tranh thì cô ta gọi điệnt thoại đến.

Bùi Tử Mặc nhận điện xong, liền bình thản nói: “Đường ống thoát nước nhà Vu Tranh bị tắc, mình phải đi xem!”. Anh đặt mấy tờ tiền dưới cốc nước. “Đi trước nhé!”

Thẩm Hạo đưa tay cản Bùi Tử Mặc: “Cô ta có thẻ gọi ban quản lý đến giúp mà, không cần cậu đích thân đến đó đâu!”

“Mình đã hứa với co ấy rồi, từ chối không tiện lắm”. Bùi Tử Mặc đứng ngồi không yên.

Lông mày Thẩm Hạo nhúc nhích: “Cậu có thể đảm bảo đây là lần cuối cùng?”

Nụ cười ngưng đọng trên môi Bùi Tử Mặc: “Mình sẽ cố gắng!”

“Mình tin cậu, nhưng không tin nổi cô ta”. Tia sắc sảo chợt lóe lên trong đôi mắt Thẩm Hạo. “Cậu mà cứ buông xuôi như thế, cô ta sẽ được đắng chân sẽ lần đắng đầu!”

Bùi Tử Mặc tỏ vẻ sợ hãi: “Cậu nói đúng lắm!”

Thẩm Hạo đề nghị: “Vậy giờ cậu từ chối cô ta đi!”

“Không!”. Bùi Tử Mặc mím môi: “Mình vẫn phải đi”.

Thẩm Hạo nổi giận: “Những lời mình vừa nói coi như uổng phí cả rồi!”

“Không có lần sau đâu!”. Bùi Tử Mặc nhướng mày.

Thẩm Hạo còn có thể nói gì được nữa, đành thả Bùi Tử Mặc đi.

Anh gọi thêm hai cốc rượu, một mình từ từ nhâm nhi thưởng thức. Thời gian gần đây anh gặp không ít tâm sự phiền muộn trong lòng.

Chẳng hạn anh vô duyên vô cớ chịu tội thay cho kẻ khác, bị đấm một cú, bị đá hai cước.

Thêm nữa, người con gái đánh anh lại trở thành trợ lý của anh, quả thật là ông trời có mắt, lần này thì anh không lo không tìm thấy cơ hội báo thù rửa hận rồi.

Anh chuẩn bị thanh toán tiền ra về thì bà bên cạnh chợt xảy ra giằng co.

Đinh Thần và Diệp Tử dạo phố mệt rã rời bèn tìm đến mộ quá trà ngồi ngay xuống gọi vài món linh tinh, cả hai vừa ăn vừa tán gẫu.

Diệp Tử hết lần này đến lần khác muốn hỏi Đinh Thần về chuyện của Bùi Tử Mặc nhưng lại chẳng biết làm sao để mở lời.

Đinh Thần thấy Diệp Tử muốn hỏi nhưng lại không dám hỏi. Cô không nhịn được cười: “Cậu muốn hỏi chuyện giữa mình và Bùi Tử Mặc có hòa hợp không phải không?”

Diệp Tử khó tránh khỏi kinh ngạc: “Cậu cũng biết đi guốc trong bụng người khác ư?”

“Tâm tư của cậu đều viết rõ trên khuôn mặt cả rồi!” Đinh Thần giễu cợt. “Lúc cậu và khách hàng bàn bạc ký kết hợp đồng cũng để lộ con át chủ bài cho người khác hay sao?”

“Cậu còn nhạo mình nữa!”. Diệp Tử gải vờ giận dữ.

Đinh Thần tô son môi: “Kẻ dám đắc tội với Diệp đại tiểu thư vẫn chưa được sinh ra trên cõi đời này!”

“Biết nói đùa tức là tâm trạng khá lên rồi, mặt mày tươi cười hớn hở tức là không có chuyện gì nữa rồi phải không?”. Diệp Tử phân tích thấu đáo

“Tha thứ và cho anh ấy thêm cơ hội cũng là cho chính bản thân mình một cơ hội”. Giọng Đinh Thần dịu dừng bình thản.

Diệp Tử trầm ngâm suy tư : “Vợ chồng sống cùng nhau nhẫn nhịn nhau cũng tốt”

Đinh Thần cười sâu xa thâm thúy: “Bọn cậu thường là Hướng Huy nhường nhịn nhiều hơn phải không?”

Diệp Tử làm sao dám thừa nhận: “Làm gì, anh ta bắt nạt mình suốt!”

“Sao mình thấy lần nào cũng là cậu bắt nạt anh ấy!” Khóe môi Đinh Thần nở nụ cười thật tươi.

Diệp Tử: “……….”. Mãi một lúc sau cô mới lẩm bẩm: “Những lúc anh ấy bắt nạt mình các cậu không thấy!”

Câu nói này của Diệp Tử đưa đẩy khơi gợi suy nghĩ linh tinh, Đinh Thần rốt cuộc chẳng thể nhịn được mà cất tiếng cười vang.

Diệp Tử nhăm nặt, giương đôi mắt to tròn nhìn Đinh Thần, dáng vẻ đáng yêu biết bao.

Điện thoại Đinh Thần vang lên, Diệp Tử giơ điện thoại lên: “Nghe điện thoại trước đi!”

Giọng Đinh Tiểu Á vọng lại kèm tiếng khóc nức nở: “Chị, chị đang ở đâu?”

“Xảy ra chuyện gì?” Đinh Thần kinh ngạc.

“Em đánh nhau với người ta tại quán bar, giờ em bị bắt rồi, chị mau cho người đến cứu em.”

Giọng Đinh Tiểu Á lướt nhanh, run bần bật, cô náng xưa nay vốn không sợ trời sợ đất mà cũng có lúc bị dọa chết khiếp thế này, xem ra sự tình hết sức nghiêm trọng.

Hàng chân mày thanh tú của Đinh Thần chau lại, cô lập tức hỏi dứt khoát: “Em đang ở đâu? Chị lập tức đến ngay!”

Đinh Tiểu Á nói với Đinh Thần địa chỉ.

Đinh Thần gác máy, tóm tắt sơ lược vài câu với Diệp Tử. Cô vừa bắt xe vừa gọi điện thoại cho chồng.

Diệp Tử nhanh chóng gác náy điện thoại: “Hướng Huy sẽ đợi gặp chúng ta ngay cửa quán bar”

Đinh Thần gật đầu.

“Bùi Tử Mặc đâu?”. Diệp Tử hỏi

Đinh Thần cắn mạnh môi: “Anh ấy không nghe máy”

Diệp Tử mồm miệng nhanh nhảu: “Sao anh ta cứ như vậy mãi thế?”

Đinh Thần im lặng chẳng nói lời nào.

Ngồi trên xe, Đinh Thần tiếp tục gọi cho Bùi Tử Mặc lần nữa, lần này điện thoại bị ấn nút tắt. Co hít vào thở ra rồi lại tiếp tục hít vào thở ra, cô liên tục chuẩn bị tốt tư tưởng, phải bình tĩnh, phải tin tưởng anh.

Hướng Huy cùng Đinh Thần và Diệp Tử gần như đến nơi cùng lúc.

Khi bọn họ xông thẳng vào quán bar thì đã thấy lực lượng cảnh sát có mặt tại hiên trường để lấy khẩu cung.

Những chai rượu lăn lông lốc trên mặt đất, bàn ghế bị đập tan nát, hiện trường hỗn loạn.

Đinh Thần tìm Đinh Tiểu Á khắp nơi, cuối cùng cô tìm thấy Đinh Tiểu Á đang ngồi co ro cúm rúm run lẩy bẩy bên góc tường. Cô vội vàng chạy lại ôm Đinh Tiểu Á vào lòng, vuốt ve mái tóc, nhẹ nhàng an ủi: “Không sao đâu!”

Đinh Tiểu Á ôm chầm lấy Đinh Thần gào khóc thảm thiết.

“Đừng khóc nữa, đừng sợ, có chị ở đây, không ai dám bắt nạt em đâu!”

Diệp Tử lôi chiếc khăn mùi xoa ra đưa cho Đinh Thần.

Vừa rồi ai báo cảnh sát?” Một cảnh sát cất tiếng hỏi....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Yêu đi để còn chia tay - Quái Vương
» Tìm lại yêu thương ngày xưa - Born
» Sẽ có thiên thần thay anh yêu em - Minh Hiểu Khê
» Oxford thương yêu - Dương Thụy
» Ngồi khóc trên cây - Nguyễn Nhật Ánh
123»