watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


“Mình chỉ hy vọng nói vài lời với cậu.” Giọng cậu rất quyết tâm nhưng lại ngầm ý van nài.

Thu Hạ Hạ mềm lòng, đang định nói gì đó nhưng Mạc Trần Bạch không cho cô cơ hội mở lời.

“Âu Dương Dị!” Mạc Trần Bạch nhìn cậu, ngữ khí thoáng chút ranh mãnh, “Tôi biết cậu rất được các bạn nữ trong trường săn đón nhưng không phải tất cả các bạn nữ đều trúng “bùa” của cậu, ít nhất là Hạ Hạ không như thế. Có lẽ từ lúc sinh ra tới giờ, đây là lần đầu tiên cậu bị con gái từ chối, cho nên cậu thấy không cam lòng. Nhưng đây là vấn đề của riêng cậu, tôi hy vọng cậu sẽ không tới làm phiền Hạ Hạ nữa. Chỉ có vậy thôi. Tạm biệt!”.

Mạc Trần Bạch nói xong, kéo Thu Hạ Hạ bước ra khỏi lớp. Âu Dương Dị muốn đuổi theo nhưng bị An Tuyết Kỳ gọi lại.

“Có nhất thiết phải làm như vậy không?” An Tuyết Kỳ cười mỉa mai, khinh khỉnh nói.

Âu Dương Dị quay người lại, lạnh lùng nhìn cô, không nói gì.

Nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng của Âu Dương Dị, An Tuyết Kỳ chỉ cười rồi để tay lên bàn chống cằm, khuôn mặt dễ thương nghiêng nghiêng nhìn cậu: “Mình biết cậu làm như vậy chỉ để phản kháng lại chuyện đã xảy ra năm đó, nhưng hành động giận dỗi trẻ con này của cậu thật quá ấu trĩ”.

Âu Dương Dị nheo mắt, nhìn An Tuyết Kỳ rồi hỏi: “Cậu cho rằng việc mình thổ lộ tình cảm với Thu Hạ Hạ là vì muốn chọc giận cậu hay sao?”.

“Lẽ nào không phải?” An Tuyết Kỳ nhìn cậu, cười rất “ngọt”, “Nếu không phải thì mình cũng không cần quá lo lắng. Mình thấy trong lòng Thu Ha Hạ có “nút thắt”. Ngày nào “nút thắt” này còn chưa được gỡ ra thì cô ấy sẽ không thể nhận lời tỏ tình của cậu. Nhưng người có thể cởi bỏ “nút thắt” ấy nhất định không phải là cậu cho nên cậu hãy từ bỏ đi hay nói cách khác là cậu có thể kết thúc trò chơi ấu trĩ này được rồi”.

“Tuyết Kỳ, cậu rất thông minh! Nhưng đừng thông minh quá kẻo lại hóa ngốc nghếch!” Âu Dương DỊ thờ ơ nhìn cô, không nói thêm lời nào, bước ra khỏi lớp.

An Tuyết Kỳ nhếch mép cười mỉa mai, cầm cặp sách theo Âu Dương Dị ra ngoài. Thu Hạ Hạ bị Mạc Trần Bạch kéo ra khỏi cổng trường, liền nhẹ nhàng gạt tay cậu ra.

“Hạ Hạ…” Mạc Trần Bạch nhìn khoảng trông trong lòng bàn tay, ngẩng đầu lo lắng nhìn Thu Hạ Hạ, “Không phải… là cậu đã thích tên tiểu tử Âu Dương Dị rồi đấy chứ?”.

Thu Hạ Hạ im lặng nhìn xuống đất dưới chân mình một lát, sau đó lặng lẽ trả lời: “Mình không thể thích cậu ấy được”.

“Không thể có nghĩa là hai người vì lý do nào đó mà không thể ở bên nhau chứ không phải là cậu không thích cậu ta đúng không?” Mạc Trần Bạch vọng hỏi, giọng trầm xuống khác thường.

Thu Hạ Hạ lo lắng cắn môi, cúi đầu không biết phải nói gì. Mạc Trần Bạch cũng không nói. Hai người cùng im lặng một lúc, sau đó Mạc Trần Bạch mới đau khố cất lời: “Mình đã làm sai điều gì với tình cảm của chúng ta?”.

Thu Hạ Hạ khẽ thở dài, đưa tay cởi chiếc lắc bạc ở cổ tay. Lúc ngẩng lên nhìn cậu, tuy bờ môi có chút cay đắng nhưng giọng nói rất chân thành: “Trần Bạch, xin lỗi cậu.

Mình nghĩ cậu xứng đáng có người bạn gái tốt hơn”, sau đó, cô đưa chiếc lắc trong tay tới trước mặt cậu. Mạc Trần Bạch cúi đầu, cảm xúc lẫn lộn nhìn ánh trời chiều chiêu sáng chiếc lắc tay khiến nó tỏa ra ánh sáng rực rỡ. Cậu không nhận, chỉ ngẩng lên nhìn cô, cặp mắt quyến rũ chứa đầy sự đau khổ nhìn sâu vào mắt cô.

“Nếu không có hiểu lầm của một năm trước, cậu nói xem có phải mọi chuyện sẽ tốt hơn nhiều so với bây giờ không?” Cậu nói nhỏ, âm thanh khàn khàn bị nén lại nghẹn ngào.

Thu Hạ Hạ cúi đầu tránh né ánh mắt bóc trần mọi thứ của cậu, lòng cô lại đau nhói. Tại sao khi cô thích cậu một năm trước, số phận lại khiến cho họ hiểu lầm rồi xa nhau. Bây giờ khi khúc mắc đó đã được giải quyết thì tình cảm của cô lại không còn nữa?

“Thu Hạ Hạ!” Giọng nói của Mạc Trần Bach đột nhiên lại vang lên trong trẻo, ngữ khí đau khổ cũng biến mất tựa hồ như thể chưa từng xuất hiện.

Cô chầm chậm ngẩng đầu lên nhìn cậu.

Cậu hít một hơi thật sâu, cầm lây chiếc lắc bạc trong tay cô, cười dễ thương, đôi mắt ngập tràn hoa đào rất đẹp nhìn cô khẽ chớp:

“Thu Hạ Hạ! Mình cũng không thích cậu nữa rồi!” Giọng nói ngọt ngào vang lên rất rõ ràng, như thể đã nói ra hết những suy nghĩ trong lòng nhưng bàn tay của cậu nhân lúc cô không để ý đang từ từ nắm rất chặt.

“Thế còn chiếc lắc bạc?” Trước ánh mắt sững sờ của cô, Mạc Trần Bạch giơ chiếc lắc trong tay lên, nháy mắt cười với cô, khẽ nói: “Chiếc lắc này mình sẽ tặng cho bạn gái sau này. Chờ tới lúc sinh nhật cô ấy, mình có thể lấy nó làm quà tặng. Như vậy cũng có thể tiết kiệm được khối tiền cho cái ví của mình đấy!”.

Thu Hạ Hạ đã lấy lại tinh thần, khẽ mỉm cười.

“Cậu đúng là đồ gian manh! Cẩn thận kẻo sau này bạn gái tương lai của cậu sẽ phạt cậu ngủ dưới gầm giường đây!”

Cô dứ dứ nắm đấm giống hổi nhỏ, đấm lên vai cậu. Cũng giống hồi còn thơ bé, cậu ôm vai bị đấm, hét lên như lợn bị chọc tiết: “Này! Con gái con đứa gì mà vũ phu như vậy hả? Nhằm lúc mình không để ý đánh trộm! Đau quá mẹ ơi! Đau quá!!”.

Tên tiểu tử này cũng hơi khoa trương quá rồi đây! Thu Hạ Hạ bật cười, sự căng thẳng trên gương mặt bị gió thổi bay, thần sắc tươi tắn trở lại.

Ăn tối xong, Thu Hạ Hạ nhận được điện thoại của Âu Dương Dị.

Phản ứng đầu tiên của cô là muốn ấn nút không nghe điện, đây là thói quen mười mấy ngày nay của cô. Nhưng lúc cô đặt tay lên chuẩn bị ấn nút thì trong đầu bỗng hiện ra cảnh lúc buổi chiều cùng ánh mắt van nài, đau khổ của Âu Dương Dị. Nhìn thấy tên người gọi không ngừng nhấp nháy trên màn hình điện thoại, Thu Hạ Hạ do dự gần mười phút mới ấn nút nghe kèm theo sự lo lắng.

Có một số chuyện có lẽ cũng nên nói ra rõ ràng, cứ kéo dài mãi thì tất cả mọi người đều cảm thấy khó chịu.

“Alô!”

Đầu dây bên kia im lặng một lúc, có lẽ là khoảng thời gian thần kinh trung ương của Âu Dương Dị còn chưa phản ứng kịp với thông tin “cuối cùng cô ấy cũng muốn nghe điện thoại của cậu” Sau đó một âm thanh nhỏ nhẹ vang lên: “Hạ Hạ…”.

Thu Hạ Hạ cắn chặt môi, cố gắng kiềm chế sự nghẹn ngào nơi cổ họng, tay giữ điện thoại run lẩy bẩy. Cô luôn cho rằng cảm giác của cô vói Âu Dương Dị chỉ là “tình bạn” nhưng nghe xong tiếng gọi nhẹ nhàng ấy, tình cảm cô chôn chặt trong lòng đã tuôn trào, dòng chảy dào dạt trong người đã tự tố cáo cô. Cô thích cậu! Rõ ràng là cô thích Âu Dương Dị!

Nhưng cô không thể có tình cảm với cậu được. Cậu là người mà Trương Nhã Tuyên thích, mà Trương Nhã Tuyên lại là bạn thân của cô, cô không thể phản bội cô ấy…

Âu Dương Dị ở đầu dây bên kia chờ mãi không thấy cô đáp lại, tưởng là cô lại dập máy, liền hốt hoảng, “Hạ Hạ, cậu vẫn nghe điện chứ? Cậu đừng gác máy được không? Mình có chuyện muốn nói với cậu.

” Thu Hạ Hạ đưa di động ra xa, bịt miệng nghẹn ngào, hít một hơi thật sâu rồi mới bình tĩnh nói qua điện thoại: “Mình vẫn nghe, cậu muốn nói gì thì nói đi!”.

Âu Dương Dị ở đầu dây bên kia im lặng lát sau khẽ lên tiếng, giọng buồn bã vọng từ bên đó sang, “Hạ Hạ, tại sao những ngày qua cứ bỏ mặc mình thế? Là vì hôm đó mình tỏ tình quá đường đột phải không? Nêu vì như thế thì mình xin lỗi. Cậu đừng “ngó lơ” mình nữa có được không? Thời gian qua mình đã quen với sự tồn tại của cậu. Cậu bỗng nhiên không thèm đoái hoài gì tới mình, mình rất buồn....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Anh Hận Anh Yêu Em
» Anh trai em gái - Tào Đình
» Ánh trăng nói đã lãng quên - Độc Mộc Châu
» Bạch mã hoàng tử - Hồng Sakura
» Bạn gái của thiếu gia - Kawi
1234...101112»