watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


An Tuyết Kỳ gật đầu cười, kể qua về hồi ức trong cô: “Năm lớp 10, mình với Âu Dương Dị là bạn cùng lớp. Mối quan hệ giữa chúng mình rất tốt, thường cùng nhau ăn cơm, đi học với nhau, cùng tham gia các hoạt động đoàn thể. Chúng mình còn từng hẹn hò nữa cơ! Dị rất cưng mình, lúc nào cũng nghĩ cách đáp ứng mọi đòi hỏi vô lý của mình. Đáng tiếc lúc đó mình không hiểu chuyện, lại vô tâm, đã làm tổn thương cậu ấy. Cậu ấy trong lúc quá tức giận và buồn bã đã chuyển trường mà không nói một câu nào. Tại Âu Dương Dị không nói gì nên hại mình mất một năm trời mới tìm thấy rồi tới đây”.

Hóa ra nguyên nhân mà Âu Dương Dị chuyển tới trường trung học Tri Hiền là vì An Tuyết Kỳ. Suy nghĩ này khiến sắc mặt Thu Hạ Hạ chuyển thành màu trắng.

Trương Nhã Tuyên chỉ chăm chăm chú ý tới An Tuyết Kỳ nên không phát hiện ra sự thay đổi của bạn thân, ngạc nhiên nhìn An Tuyết Kỳ tiếp tuc hỏi: “Cậu là bạn gái trước của Âu Dương Dị? Câu tới trường Tri Hiền là vì muốn tìm Âu Dương Dị?”.

“Ừ! Đúng vậy!” An Tuyết Kỳ cười ngọt ngào, gật đầu, nho nhã nháy mắt tinh nghịch với Trương Nhã Tuyên, “Nhưng cậu nói sai một từ rồi đấy!”.

“Á! Mình nói sai?” Trương Nhã Tuyên ngạc nhiên nhìn cô, thắc mắc: “Mình nói sai từ nào?”.

An Tuyết Kỳ nháy mắt kiểu dễ thương, cười duyên dáng: “Mình không phải là bạn gái trước của Dị đâu!”.

“Ơ! Không phải ư? Mình nhớ cậu vừa nói trước đây cậu với Âu Dương Dị đã từng hẹn hò với nhau.” Trương Nhã Tuyên khẳng định. Cô không bị bệnh mất trí nhớ, cô không thể nhớ nhầm được.

“Đúng! Trước đây, chúng mình đã từng hẹn hò. Điều này không sai! Nhưng mình không phải là bạn gái trước đây của cậu ấy”, An Tuyết Kỳ cười dịu dàng gật đầu, nhìn lướt qua Thu Hạ Hạ, giọng rất ngọt ngào nói, “Chúng mình vẫn chưa chia tay cho nên trước đây mình là bạn gái của cậu ấy, bây giờ vẫn là như vậy. Lần này chuyển trường tới đây, mình có thể mong cậu ấy tha lỗi. Chúng mình sẽ lại hòa thuận, trở lại những ngày tháng ngọt ngào như xưa”.

Hóa ra… Hóa ra bọn họ là người yêu của nhau… Chả trách Âu Dương Dị không muốn đóng giả bạn trai của cô, hóa ra là bởi vì sự tổn tại của An Tuyết Kỳ.

Nhất định Âu Dương Dị rất yêu cô ấy! Bởi vì rất yêu, rất yêu cô ấy nên tấm lòng cậu dành cho cô ấy mới chung thủy đến thế. Ngay cả khi An Tuyết Kỳ không ở đây, chỉ là diễn kịch trong một thời gian rất ngắn, cậu cũng không đồng ý.

Sắc mặt Thu Hạ Hạ càng lúc càng nhợt nhạt, hai tay vô thức đan vào nhau rất chặt

. “Hạ Hạ, cậu thây không khỏe à? Sắc mặt sao lại khó coi thế này?” Mạc Trần Bạch ngồi bên cạnh, im lặng hồi tưởng quay đầu sang phát hiện Thu Hạ Hạ có điều gì đó không ổn liền đưa tay lên sờ trán cô.

Lời nói của Mạc Trần Bạch ngay lập tức thu hút sự chú ý của Trương Nhã Tuyên. Cô quay sang, sau nhìn thấy sắc mặt trắng bệch và ánh ắt vô hồn của Thu Hạ Hạ, lo lắng hỏi: “Hạ Hạ, măt cậu sao lại nhợt nhạt thế, cậu ốm à?”.

Thu Hạ Hạ kéo tay Mạc Trần Bạch xuống, cười miễn cưỡng, “Mình không sao, chỉ là trời nóng quá!”

. “Có phải trúng nắng rồi không?”

“Có cần dìu tới phòng y tế không?” Mạc Trần Bạch và Trương Nhã Tuyên lo lắng nhìn Thu Hạ Hạ, không ai để ý tới An Tuyết Kỳ vừa khẽ nhếch mép cười, đôi mắt màu nâu sẫm thoáng chút đắc ý.

Trong giờ nghỉ trưa, học sinh đều kéo tới nhà ăn, chỉ có Thu Hạ Hạ vô thức đang đi lang thang trên con đường mòn trong khu vườn nằm ở khuôn viên trường. Trương Nhã Tuyên vừa bị cô nói khô nước bọt đuổi đến nhà ăn. Lúc này, tâm trạng cô đang rất buồn bã, hoàn toàn không muốn ăn, cô cũng không muốn khiến Trương Nhã Tuyên mệt theo.

Cô đá vào viên sỏi nhỏ trên đường, trong lòng rối bời. Không thể không thừa nhận sáng nay cô bị ảnh hưởng bởi những lời nói của An Tuyết Kỳ.

Nhưng cô nghĩ mãi không ra.

Âu Dương Dị chẳng là gì của cô. Cậu ấy có bạn gái hay chưa liên quan gì tới cô? Hơn nữa, từ đầu chí cuối việc cô tiếp cận cậu đều vì muốn giúp bạn thân bị bắt nạt trước mặt mọi người đòi lại chút công bằng. Bây giờ đến người thích Âu Dương Dị là Trương Nhã Tuyên sau khi nghe xong chuyện còn không có phản ứng gì thì người ngoài cuộc như cô buồn bã cái gì cơ chứ?

Thu Hạ Hạ chán nản đá viên sỏi trên đường buồn bã nhằm phía trước mà đi, cho tới khi một đôi giày màu trắng chặn đường cô. Cô sững lại trong giây lát, sau đó cúi đầu thử đi vòng qua, ngó lơ đôi giày thế thao màu trắng. Nhưng chủ nhân của đôi giày ấy dường như không chịu. Cô vòng sang, cậu cũng dịch sang chắn đằng trước. Cô lại đi vòng, cậu lại chặn! Thu Hạ Hạ tức giận, phẫn nộ ngẩng đầu, nhìn thấy ánh mắt và nụ cười dịu dàng, ấm áp của chủ nhân đôi giày thể thao màu trắng ấy, cô sững sờ.

“Tâm trạng cậu không tốt phải không?” Âu Dương Dị dịu dàng nhìn cô, quan tâm hỏi.

Thu Hạ Hạ không đáp, lại cúi đầu buồn bã đứng một chỗ đá đá mấy viên sỏi.

“Cậu vẫn còn giận chuyện hôm qua à?”

Cậu cúi đầu nhìn cô, giọng nhẹ nhàng xin lỗi: “Xin lỗi! Hôm qua không giữ lời hứa gọi điện cho cậu”. Hôm qua, cậu định đợi đên lúc An Tuyết Kỳ đi rồi sẽ gọi cho cô nhưng không ngờ sau khi An Tuyết Kỳ lấy đồ xong lại năn nỉ cậu đưa tới trường làm thủ tục. Làm xong thủ tục lại khăng khăng mời cậu đi ăn cơm, kết quả là đến lúc cậu về nhà, kim đồng hồ đã chỉ sang một giờ sáng. Cậu đoán tầm ấy cô đã ngủ rồi nên quyết định không gọi điện đánh thức cô dậy nữa.

Thu Hạ Hạ thôi không đá mấy viên sỏi nữa, nghĩ đến An Tuyết Kỳ lại liên tưởng tới thân phận kẻ ngoài cuộc của mình, cô thở dài ngao ngán: “Không có gì! Thực ra cậu không cẩn phải giải thích với mình. Dù sao thì mình cũng là người ngoài cuộc, cậu hãy quan tâm nhiều hơn tới bạn gái của cậu đi!”.

Âu Dương Dị sững người, sau đó nghĩ ra điều gì đó liền hỏi: “Tuyết Kỳ chuyển tới lớp cậu rồi phải không?”.

Tuyết Kỳ! Ha! Gọi tên mới thân mật làm sao! Thu Hạ Hạ khẽ nhếch mép, cảm nhận thấy trong lòng có từng đợt phẫn nộ và oán giận đang trào dâng. Cô ngoảnh đầu, chăm chú nhìn cậu, cười nhạt: Có vấn đề gì sao? Bạn Âu Dương Dị không nỡ xa rời bạn gái phải không? Có phải bạn cũng muốn chuyển sang lớp mình không? Bạn có cần nói với khối trưởng một câu để khối trưởng đổi lớp cho tôi với bạn không? Đằng nào thì thành tích, thể thao của bạn cũng tốt, đã giành được không ít giải thưởng cho trường. Yêu cầu nhỏ xíu này của cậu nhất định sẽ được khối trưởng đồng ý”.

Nhìn thái độ lạnh nhạt của cô, Âu Dương Dị khẽ cau mày, “Tuyết Kỳ đã nói gì với cậu có phải không?”.

“Cậu hy vọng mình sẽ trả lời thế nào?” Thu Hạ Hạ ngẩng đầu, ánh mắt trong sáng trong mắt cô thoáng chút sắc lạnh. Cô cười mỉa mai, “Nói là trước mặt mọi người An Tuyết Kỳ đã công khai nói với mọi người về cuộc sống ngọt ngào trước đây của hai cậu, hay nói rằng cô ấy dịu dàng, thỏ thẻ cậu rất yêu thương, chiều chuộng cô ấy? Cậu không sợ mình sẽ ghen tỵ rồi nói những điều không hay với cô ấy, phá hoại tình cảm của hai người sao?”.

Âu Dương Dị tức giận, nhìn chằm chằm cô, những nếp nhăn trên trán đột nhiên giãn ra.

Hai tay cậu nhẹ nhàng đặt lên vai cô, khuôn mặt lộ rõ niềm vui, hỏi cô: “Hạ Hạ, cậu ghen vì mình phải không?” Cậu không rời mắt khỏi cô, khuôn mặt đang cười ấy làm cô thấy nhức mắt....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Ánh trăng nói đã lãng quên - Độc Mộc Châu
» Bạch mã hoàng tử - Hồng Sakura
» Bạn gái của thiếu gia - Kawi
» Bắt được rồi, Vợ ngốc - Pum
» Biệt thự hoàng tử - Chirikamo
1234...678»