“Cậu ngoài việc ở trong nhà ra thì còn có thể đi đâu.” Âu Dưong Dị thu lại ánh nhìn bên ngoài cửa sổ, bình tĩnh cầm cốc nước ở trên bàn uống trà uống một ngụm.
“Không phải!!! Cuối cùng thì ông bố ngoan cố của mình đã bị bà mẹ vĩ đại của mình thuyết phục trả lại tự do cho mình rồi!!! Âu Dương Dị, cậu đoán xem mình đang ở đâu đi mà!”.
Âu Dương Dị cười, đang nghĩ xem nói gì thì tiếng chuông cửa vang lên. Cậu sững người rồi cười không biết làm sao, đứng lên đi ra cửa.
Xem ra nha đầu Thu Hạ Hạ “nhiễm” mấy bộ phim thần tượng, lại bắt chưóc tình tiết trong phim rồi bày ra cái trò trẻ con này đây mà!
Có điều, nhân dịp hôm nay cô vừa được giải phóng, cậu sẽ dẫn cô đi chơi, coi như chúc mừng cô cuối cùng đã được tự do.
Nghĩ vậy, Âu Dương Dị vừa đi ra cửa, vừa cười nói với người ở đầu dây bên kia: “Ở trường? Ở nhà Nhã Tuyên? Hay ở trên sao Hỏa?”.
“Không phải!! Âu Dương Dị, cậu không thể nói có trọng tâm được sao? Cậu nghiêm túc đoán đi!”
Giọng nói của Thu Hạ Hạ nói liền không nghỉ từ phía bên kia truyền tới tai cậu, tay cậu nắm lấy tay cầm mở cửa…
Một xíu nữa cô nhìn thây cậu, cô có giật mình không nhỉ?
Âu Dương Dị phân khích với suy đoán trong đầu, khẽ cười kéo cổng ra.
Gió mùa hè mang hơi nóng bay ngang qua, thổi tóc mái trên trán cậu. Ánh nắng mặt trời khiên cậu tạm thời bị chói mắt.
Mắt cậu nhìn người đứng ngoài cửa, nụ cười trên miệng đóng băng, chiếc điện thoại di động trong tay cậu trượt xuống, từ từ rơi xuống đất, làm bụi bay lên…
“Thôi! Đừng đoán nữa, nói cho cậu biết mình đang ở trong siêu thị mua đồ ăn cho cậu! Buổi chiều mình tới nhà làm món thịt bò sốt với khoai tây nghiền cho cậu ăn…” Giọng nói trong trẻo của Thu Hạ Hạ vẫn vang lên trong điện thoại, nhưng Âu Dương Dị đã không nghe thấy gì nữa.
Cậu sững sờ nhìn cô gái đứng trước cửa, không gian xung quanh yên tĩnh lại, có mùi thơm nhẹ dịu lan tỏa trong không khí.
Gió nâng vạt váy màu xanh của cô gái.
Cô khẽ ngẩng đầu, đôi mắt màu nâu sẫm tự tin nhìn vào mắt cậu, cười ngọt ngào, “Dị, lâu rồi không gặp!”.
Chương 6: Xin lỗi, chúng ta không thể ở bên nhau
“Xin chào mọi người, mình tên là An Tuyết Kỳ. Mình mới tới trường trung học Tri Hiền, vẫn còn nhiều bỡ ngỡ, hy vọng sau này sẽ được mọi người giúp đỡ.”
Cô gái đứng trên bục giảng duyên dáng nhìn thẳng vào mọi người tự giói thiệu về mình, cặp mắt đen huyền lấp lánh ánh lên sự tự tin.
“Cô bạn mới này có vẻ là người rất tự tin vào bản thân.” Mạc Trần Bạch ngồi sau Thu Hạ Hạ lên tiếng nhận xét vể An Tuyết Kỳ. Kể từ lần túm được cô ở nhà Âu Dương Dị, mặt cậu sa sầm đi đằng sau bố Hạ Hạ lôi cô về nhà, cậu bắt đầu xuất hiện thường xuyên bên cạnh cô, biến thành kẹo còn dính hon cả mạch nha.
“Đây là lần đầu tiên mình nhìn thấy bạn ấy nhưng… Mạc Trần Bạch nhìn An Tuyết Kỳ, nghi hoặc chau mày rồi nói tiếp, “nhưng điều kỳ lạ là mình cảm thấy bạn ấy rất quen”.
Ánh mắt Trương Nhã Tuyên chuyển từ An Tuyết Kỳ đáng yêu, dễ thương sang Mạc Trần Bạch, cười mỉa: “Làm gì có mỹ nữ nào mà cậu không thấy quen?”.
“Không phải thế! Mình thấy bạn ấy quen quen thật.” Thu Trần Bạch nhìn Trương Nhã Tuyên biện hộ với vẻ bất mãn.
Thu Hạ Hạ ngồi bên chỉ chăm chú nhìn An Tuyết Kỳ đang cười tươi đứng trên bục giảng, hoàn toàn không tham gia tranh luận với hai người bạn. Lúc này, tâm trạng của cô rất chán nản, cô và người con gái xinh đẹp, duyên dáng mới chuyển đến đó có mối quan hệ trực tiếp với nhau. Cô bạn An Tuyết Kỳ này cô đã gặp hôm qua.
Chiều hôm qua, khi cô vui vẻ mang theo một đống thực phẩm tươi ngon ấn chuông cửa nhà Âu Dương Dị, người mở cửa chính là cô gái này. Lúc ấy, cô đã sững sờ, cái người tên là An Tuyết Kỳ này nhìn thấy cô cũng ngây người ra, sau đó An Tuyết Kỳ rất nhanh chóng lấy lại phong thái tự tin, tươi cười mời cô vào phòng khách tự nhiên như thế căn hộ đó chính là của cô ấy.
“Mình là bạn của Âu Dương Dị, cậu ấy đang ở trên tầng hai lấy cho mình ít đỗ, mời bạn vào.
” Thu Hạ Hạ mang thức ăn, ngẩn người đi theo An Tuyết Kỳ vào phòng khách, Âu Dương Dị đang bê một cái thùng các tông để đổ gì đó từ trên lẩu đi xuống. Lúc nhìn thấy cô, ánh mắt cậu hiện rõ ngỡ ngàng.
“Hạ Hạ, sao cậu lại tới đây?”
“Mình…” Thu Hạ Hạ đột nhiên không biết phải làm gì, cô mấp máy môi, đưa túi to túi nhỏ trong tay lên, giọng lí nhí, “Mình mua một ít đồ ăn…”.
“Hạ Hạ!” Âu Dương Dị cắt ngang lời cô, cậu đặt thùng đồ xuống đất rồi đi tới trưóc mặt cô, cúi đầu nhìn và nói: “Cậu cứ về nhà đi, được không? Lát nữa mình sẽ gọi điện thoại cho cậu”.
“Nhưng…” Thu Hạ Hạ bất an nhìn An Tuyết Kỳ, cúi đầu xắn tay áo lên rồi nói: “Những thức ăn này mà không chế biến sớm, để muộn là không tươi nữa đâu!”. Cô biết điều mình nói ra chỉ là cái cớ nhưng cô có cảm giác nêu bây giờ cô không ở lại thì người khác sẽ cướp Âu Dương Dị đi mất. Âu Dương Dị… Âu Dương Dị là người mà Nhã Tuyên thích, Nhã Tuyên là bạn thân nhất của cô. Cô phải có trách nhiệm giúp Nhã Tuyên bảo vệ tình cảm của cô ấy.
“Vậy thì cậu mang về nhà, chế biến cho bác trai vói bác gái đi! Tài nghệ bếp núc của cậu điệu nghệ như thế bác trai và bác gái nhất định sẽ rất thích.” Âu Dương Dị cười, vuốt tóc trên đầu cô sau đó đặt tay lên vai nhẹ nhàng xoay người cô hướng về phía cửa. “Hôm nay mình có việc không thể đưa cậu về được, lần sau sẽ đưa cậu đi đến khu vui chơi để bổi thường có được không?”
Nói xong, họ đã bước ra đến ngoài cửa.
“Nhưng…” Thu Hạ Hạ định nói điều gì đó bỗng ngừng lại ngẩng lên nhìn cậu
. Âu Dương Dị không để cô nói hết câu, vỗ vỗ lên vai rồi nói với cô: “Ngoan! Mau về nhà đi! Cẩn thận nhé!”, sau đó đóng cửa lại.
Thậm chí cậu còn không nói “tạm biệt!” với cô.
Thu Hạ Hạ sững sờ, nhìn cánh cổng sắt đóng lại trước mắt.
Cậu vội vàng để được ở một mình cùng người con gái kia đến vậy sao? Nỗi buồn cứ từ từ xâm chiếm lòng cô, nó khiến cô đau tới mức không thể cầm nổi mấy túi thức ăn trong tay, túi to túi nhỏ rơi xuống đất…
“Hạ Hạ! Hạ Hạ!!” Tiếng gọi của Trương Nhã Tuyên kéo cô trở về thực tại.
“Có chuyện gì thế?” Cô ngẩng đầu bối rối nhìn Trương Nhã Tuyên, trong mắt vẫn còn sót lại chút hoảng hốt vừa thoáng qua.
Trương Nhã Tuyên nháy mắt, lặng lẽ vươn tay về phía sau cô, khẽ nói: “Cô Triệu xếp chỗ An Tuyết Kỳ ngồi sau cậu”.
Thu Hạ Hạ ngạc nhiên, vô thức quay đầu nhìn về phía sau, bắt gặp cặp mắt màu nâu sẫm tự tin đang nhìn mình.
Đối diện với ánh mắt của cô, An Tuyết Kỳ vui vẻ, đài các nở nụ cười đáp lại, thân thiện chào hỏi, “Bạn Hạ Hạ, thật là trùng hợp!”
. “Ơ! Các cậu quen nhau à?” Không đợi được tới lúc Thu Hạ Hạ trả lời, Trương Nhã Tuyên kinh ngạc cướp lời.
Thu Hạ Hạ cắn môi, tránh ánh mắt quá tự tin của An Tuyết Kỳ, hạ giọng nói: “Tuyết Kỳ là bạn của Âu Dương Dị”.
Mạc Trần Bạch đang ngồi bên Thu Hạ Hạ giật mình. Tên tiểu tử Âu Dương Dị cũng quen với An Tuyết Kỳ? Một đoạn ký ức mờ nhạt khẽ lướt qua trong đầu Mạc Trần Bạch, nhanh tới mức cậu không thể bắt kịp.
Bên này, Trương Nhã Tuyên cũng giật mình có vẻ như ngạc nhiên về quan hệ giữa An Tuyết Kỳ với Âu Dương Dị. Ngẩn người một lát, Trương Nhã Tuyên ngẩng đầu nhìn An Tuyết Kỳ, hào hứng nói: “Năm ngoái, Âu Dương Dị chuyển từ trường Thanh Nhân tới, vậy trước đây cậu cũng là học sinh trường Thanh Nhân phải không?”....
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








