Thu Hạ Hạ chăm chỉ, tận tụy biểu hiện trước sau như một ở nhà Âu Dương Dị phấn đấu đã mười một ngày liên tục. Mỗi ngày đều mệt tới mức không thể đứng thẳng lưng được. Cuối cùng buổi chiều thứ Bảy hôm nay đã xử lý sạch sẽ núi quần áo và đám bụi dày.
Lau sạch vệt nước bẩn còn sót lại trên tay, Thu Hạ Hạ ai oán nhìn Âu Dương Dị đang nằm co cả hai chân trên ghế thảnh thơi đọc báo, nhìn chằm chằm đến nỗi cậu không thể không ngẩng đầu nhìn khuôn mặt oán thán của cô.
“Cậu sao vậy?”
“Hôm nay, Nhã Tuyên và Phán Phán đi chơi ở khu vui chơi.” Thu Hạ Hạ dẩu mỏ, nghĩ tới hôm qua bọn họ ngồi với nhau, ồn ào thảo luận về chương trình ngày hôm nay, còn cô chỉ có thể ngồi im, lạnh lùng lắng nghe, cô thây rất bi đát.
“Các bạn ấy đi chơi có liên quan gì với cậu sao?” Cậu ngồi tựa lưng vào thành ghế sofa, im lặng nhìn cô.
Cô nhìn cậu bất mãn, giọng điệu trách móc: “Tại sao ngày nghỉ người khác được đi chơi, còn tôi lại phải ở trong cái nhà đổ nát này làm ô sin?”.
Âu Dương Dị lạnh lùng nhìn cô, quay đầu nhìn cửa sổ đang mở.
Bên ngoài cửa sổ là cả một biển trời trong xanh, những đám mây dày, mềm mại nằm bất động ở phía chân trời. Hôm nay, trời không có gió, những tán lá xum xuê lặng im bên đường, ánh nắng vàng rực rỡ xuyên qua những chiêc lá, trên thềm xi măng khô là sắc nắng vàng óng. Tuy không có gió nhưng mặt trời bị những tầng mây dày che khuất, ánh nắng không quá gay gắt, cũng có thế nói thời tiết này dành cho việc ra ngoài đi chai là rất lý tưởng.
“Thời tiết hôm nay có thể coi là rất tuyệt, chúng mình ra ngoài đi dạo đi!” Âu Dương Dị bỏ tờ báo trong tay xuống bàn.
Thu Hạ Hạ mừng quá liền gật đầu đồng ý.
Cô nghĩ rằng từ “đi dạo” của cậu có nghĩa là đi dạo ở nơi có bán đồ ăn vặt, đi dạo ở phố mua sắm, đi dạo trong trung tâm thương mại… Mọi người thường đi dạo ở những nơi đó. Thế nhưng sự thật là, họ đi dạo ở chợ!
Xung quanh đều là những nhân vật nội trợ luống tuổi, những âm thanh bên tai đều là tiếng mặc cả, tiêng trẻ con khóc, còn có cả các bà các cô đang ầm ĩ bàn chuyện tào lao, rồi đến cả không khí cũng bốc lên mùi tanh khó chịu…
“Tại sao chúng ta lại đến chợ?” Thu Hạ Hạ chán nản nhìn Âu Dương Dị đang ở bên cạnh, trán cô phủ đầy nếp nhăn. Tuy cô vẫn nghĩ cậu sẽ không đưa cô tới những chỗ lãng mạn nhưng cũng không nhất thiết là phải đến chợ chứ?
“Không phải cậu muốn ra ngoài đi dạo sao? Chợ rất thú vị mà!” Âu Dương Dị tiện tay cầm một quả ớt đỏ tươi từ quầy rau quả lên, nhìn với vẻ rất hứng thú.
Cô muốn đi dạo, nhưng cô không nói muốn đi dạo ở chợ! Hơn nữa, chợ thì có cái gì thú vị kia chứ?
Nhìn trước nhìn sau, đều là các loại rau màu xanh, màu đỏ, màu vàng; hải sản đang nhảy loạn lên; thịt màu đỏ thẫm của máu. Hoặc là các bà các mẹ tay cầm làn thức ăn, những người bán thịt giơ tay cầm dao chặt thịt dính đầy mỡ, đến một nửa của hot boy cũng tìm không thấy. Nơi này có gì hay ho để đi dạo kia chứ? “Âu Dương Dị, chúng ta đi dạo ở trung tâm thương mại được không? Ở đó vui hơn chỗ này.”
Thu Hạ Hạ kéo tay áo cậu, thử thỏa thuận với cậu. Cô không muốn thăng cấp cuộc đời ô sin trở thành bà nội trợ.
“Không được!” Âu Dương Dị lắc đầu không do dự, “Chúng ta đi chọn thực phẩm tươi ngon đi! Tối nay chúng mình sẽ nấu món thịt bò sốt với khoai tây nghiền và món đậu phụ cuốn thịt chiên. Lần trước cậu chế biến mây món đó, hương vị rất tuyệt!”.
“…”
Có vẻ như anh chàng này đã có chủ ý từ trước, cho nên mới đồng ý ra ngoài “đi dạo” cùng cô thì phải? Thu Hạ Hạ chán nản, buông tay khỏi áo Âu Dương Dị, quay người đi về.
“Cậu sao thê?” Âu Dương Dị liền đặt quả ớt trong tay xuống để kéo cô lại.
“Mình không đi dạo nữa, cậu tự đi một mình đi!”
Thu Hạ Hạ giận dỗi gạt tay cậu rồi tiếp tục quay đi. Âu Dương Dị liền đi theo. “Sao thế? Cậu không thích thịt bò sốt với khoai tây nghiền và món đậu phụ cuốn thịt chiên à? Hay chúng ta làm món khác?”.
Thu Hạ Hạ dừng lại, tức giận nhìn cậu, “Không phải là chuyện mấy món ăn!”.
“Vậy thì là chuyện gì? Cậu nói đi!” Thu Hạ Hạ phồng mang trợn má, bắt đầu kể lể tội của cậu: “Cậu nói xem có ai đi dạo lại tới chợ không? Tuy chúng ta không phải hai người yêu nhau, tôi cũng không mong cậu sẽ đưa tôi đi dạo ở những nơi lãng mạn nhưng chí ít cậu cũng nên đưa tôi tói những nơi bình thường chứ! Đến những tiệm bán đồ ăn vặt, chợ hoa hoặc là công viên cũng được mà! Nhưng tại sao cứ phải là chợ?”.
Thu Hạ Hạ nói liến thoắng, Âu Dương Dị nghe mà hoa mắt chóng mặt, chỉ còn chú ý tới hai từ “lãng mạn”. Được thôi! Vì món thịt bò sốt với khoai tây nghiền, nếu cô ây muốn lãng mạn, cậu sẽ cho cô sự lãng mạn! Có điều bình thường mây bộ phim trên ti vi diễn tiên như thế nào nhỉ? Âu Dương Dị vắt óc suy nghĩ một hổi. A! Có rồi…
“Hạ Hạ, cậu đã ăn bữa tối dưói ánh nến bao giờ chưa?” Âu Dương Dị vui vẻ hỏi.
Không phải bọn họ đang nói về việc đi dạo sao? Tại sao lại nhắc tới bữa tối dưới ánh nên cơ chứ? Tuy Thu Hạ Hạ nghi hoặc nhưng vẫn thật thà trả lời: “Chưa”. Đến mối tình đầu cô còn chưa trải qua, làm gì có người con trai nào mời cô đi ăn một bữa tối có nến kia chứ! Cô không thể tự mình mời mình được!
“Hạ Hạ, mình mời cậu ăn một bữa tốì dưới ánh nến được không?” Âu Dương Dị nhìn cô chớp mắt, tay trái đặt lên vai cô.
“Hả? Nhưng chúng ta không phải một đôi yêu nhau.” Nghe lời mời đột ngột này, Thu Hạ Hạ vô thức buột miệng nói ra suy nghĩ ở trong lòng.
Chỉ có điều cô rất muốn thử qua cảm giác dùng bữa với ánh nến. Bạn của cô đều đã từng ăn những bữa như vậy với bạn trai, đến Trương Nhã Tuyên hay thẹn thùng mà cũng từng cùng anh bạn hàng xóm mà cô ấy thầm thương trộm nhớ ăn tôi dưới nến, chỉ có cô là chưa từng. Bực mình thật!
“Ai quy định chỉ có những người yêu nhau mới được ăn tối dưới ánh nến? Bạn bè cũng có thể mà! Cậu nói có phải không?”
Âu Dương Dị nói có vẻ đúng! Thu Hạ Hạ nghiêng đầu, nghĩ một lát, sau đó vui vẻ nói: “OK! Chúng mình đi ăn tối dưới nến. Có điều chúng mình tới nhà hàng nào? Đừng chọn nơi đắt quá nhé!”.
“Vậy thì ở nhà đi! Trong tiểu thuyết lãng mạn mà cậu thích, có rất nhiều người ăn tối dưới ánh nến ở nhà, đúng không? Cậu nấu cơm, mình bố trí bàn ăn, thế có được không? Nếu mà làm tốt còn lãng mạn hơn là ở nhà hàng ấy chứ! Ăn xong bữa tối dưới ánh nến, mình còn mời cậu đi xem phim nữa đấy!”.
Âu Dương Dị vừa từ từ nói ra ý tốtt để dụ dỗ vừa nhân lúc cô không chú ý kéo cô đi về phía cửa hàng bán thịt bò. Lúc này, Thu Hạ Hạ vân còn đang cười ngốc nghếch nghĩ về bữa tối dưới ánh nến.
Vâng! Khi đối mặt với sự lãng mạn, con gái luôn luôn mất đi lý trí.
Dưới sự mê hoặc của bữa tối dưới ánh nến, buổi tối hôm đó, Thu Hạ Hạ nấu ăn rất cần mẫn, thậm chí cô còn tỉ mẩn, nhẫn nại xếp những cánh hoa và lá bạc hà viền xung quanh đĩa, những kỹ năng và tinh hoa của đôi bàn tay mà cô có đều được đem ra trưng dụng hết. Nhưng tới lúc dùng bữa, mắt cô đờ đẫn.
Lẽ… lẽ nào đây gọi là bữa tối dưới ánh nến?
Trên bàn ăn hoàn toàn không có gì thay đổi, vẫn là khăn trải bàn màu xanh kẻ ca rô, bát ăn cơm vẫn là loại bát sứ màu trắng thông thường, đũa cũng là đũa ăn thường dùng, sự khác biệt duy nhất là trên bàn có thêm một cây nến. Là loại nên vẫn dùng để cúng tổ tiên trong lễ thanh minh. Thậm chí đến chân để nến cũng chỉ là một miếng xốp. Trừ những thứ đó ra, từ bàn ăn đên nhà bếp hoàn toàn không có gì khác lạ....
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








