watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


Thực tế là Âu Dương Dị vốn đã có ý đồ đen tối.

Câu chuyện diễn ra như sau:

Thu Hạ Hạ mở cửa, đôi dép đi trong nhà để bên cửa vào phòng khách. Vẫn còn ánh sáng ban ngày bên cửa sổ, Thu Hạ Hạ liếc nhìn đồng hồ treo trên tường, mới có hơn năm giờ, vẫn còn chưa tới giờ làm cơm tối. Thế là cô tự động lấy một đống đồ ăn nhẹ ở trong tủ lạnh của Âu Dương Dị, rồi với lấy cuốn tiểu thuyết tình yêu đã đọc được một nửa trên giá sách, leo lên sofa bắt đầu đọc truyện, bất kể lúc nào đọc đến tình tiết hài hước là cười phá lên.

Âu Dương Dị khóa xe xong, bước vào cửa, nhìn thấy cảnh tượng Thu Hạ Hạ thảnh thơi, cuộn tròn trên sofa.

Mặt cậu không chút biểu cảm ngây người nhìn cô một lát, ngẩng đầu nhìn xung quanh một lượt, sau đó đi tới trước mặt cô, từ trên nhìn xuống hỏi: “Cậu vẫn chưa bắt đầu quét dọn nhà cửa sao?”

Thu Hạ Hạ từ trong cuốn tiểu thuyết ngẩng đầu lên, đầu tiên nhìn xong quanh, sau đố ngẩng lên nhìn cậu ngạc nhiên: “Nhà cậu vẫn cần phải quét dọn sao?”. Nói rồi chỉ tay về phía bậu cửa sổ, “Nhìn xem, kính trong veo đến mức có thể soi gương được”, lại chỉ xuống thảm, “thảm dưới sàn sạch như thể vừa mới mua”, rồi lại chỉ về tủ ti vi ở cách đó không xa, “cái tủ kia cũng không thấy mảy may một hạt bụi nào, dùng kính lúp để soi cũng không thấy tí ti bụi”. Sau đó ngẩng đầu nhìn Âu Dương Dị và tổng kết: “Nhà cậu sạch như li, cơ bản là không cần phải quét dọn gì cả!”.

Mắt Âu Dương Dị chớp chớp nhìn cô, trong đôi mắt đen tuyền có chút cảm giác kỳ lạ lướt qua. Đột nhiên, cậu nhìn cô nở nụ cười kỳ dị, sau đó cong người chụp lấy cổ tay cô kéo cô đứng dậy từ ghế sofa.

Thu Hạ Hạ giật mình, nhanh chóng đưa tay còn lại lên ôm trước ngực, khuôn mặt xinh đẹp, thất sắc nhìn cậu hoảng hốt la lớn: “Cậu định làm gì? Cậu đừng có làm bậy với mình! Mình… mình vẫn chưa đủ mười tám tuổi, không thể làm chuyện kỳ quái đó được!”.

“Khì! Khì!” Âu Dương Dị buồn cười quá, cười ra thành tiếng, đôi mắt tinh anh trở nên vui vẻ, “Cậu cho rằng mình sẽ làm chuyện kỳ quái gì với cậu?”.

Thu Hạ Hạ nghi hoặc nhìn mặt cậu, săm soi một lát, phát hiện cậu thực sự không có hành động dung tục nào. Trong lòng tự thấy hớ một vố nên cười ngốc nghếch, hạ tay đang che trước ngực xuống, xấu hổ tránh ánh mắt trêu chọc của cậu: “Âu Dương Dị, cậu đưa mình đi đâu?”.

Âu Dương Dị nhìn cô, lại nở nụ cười đầy hàm ý, sau đó đưa cô tới phòng cậu.

“Cậu đưa mình tới đây để làm gì hả?” Thu Hạ Hạ hoảng hốt đưa mắt nhìn khắp gian phòng tràn ngập mùi của Âu Dương Dị, tim đập loạn xạ, hai má bỗng dưng đỏ bừng lên.

Âu Dương Dị cười dịu dàng với cô, đẩy cô tới trước tủ quần áo, liếc từ xa nói với cô: “Cậu mở tủ mà xem”.

Thu Hạ Hạ hết nhìn tủ quần áo lại nhìn Âu Dương Dị mấy lần liền, nghĩ: Lẽ nào Âu Dương Dị muốn tặng quà gì cho cô? Nghĩ như vậy, mặt Thu Hạ Hạ đỏ rần rần, ngượng ngùng tránh ánh mắt của Âu Dương Dị. Ôm trong lòng suy nghĩ ngọt ngào này, Thu Hạ Hạ mở tủ quần áo ra.

Tiếp sau đó, một núi quần áo từ trong tủ đổ ập xuống, Thu cô nương đen đủi bị đè bẹp trong đó, chỉ còn lộ ra mỗi một cánh tay cầu cứu. Âu Dương Dị tốt bụng kéo cô từ trong đống quần áo ra, trên đầu Thu Hạ Hạ vẫn còn sót lại một “chú quần chíp” màu đen.

Thu Hạ Hạ nghiến răng kéo chiếc quần chíp xuống, giận dữ đưa ra trước mặt Âu Dương Dị hỏi: “Xin hỏi đây là cái gì?”.

“À!” Âu Dương Dị cười nhạt, cẩm chiếc quần chíp màu đen ở trước mặt ném lại đống quần áo, lịch sự cười giải thích: “Đây là quần áo bẩn mình thay, vẫn chưa kịp giặt”.

Làm sao mà cậu ta có thể cười nho nhã đến vậy khi nói ra những điều này cơ chứ?! Thu Hạ Hạ nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đang cười của cậu, trong lòng cảm thấy rất bất bình.

Giận dữ nhìn cậu một lúc, ánh mắt của Thu Hạ Hạ chuyển sang đống quần áo sém chút nữa là đè cô chết bẹp. Trong tủ quần áo đang mở là một đống quần áo lộn xộn có quá nửa là quần áo bẩn, mép tủ treo hai cái quần thể thao chuyên dùng để chơi bóng, dưới đất là một ngọn núi quần áo “nho nhỏ” đủ để đè chết hai con bò.

Mặt Thu Hạ Hạ lập tức sa sầm, ánh mắt gườm gườm di chuyển tới khuôn mặt Âu Dương Dị, kìm nén sự kích động muốn siết cổ cậu tới chết hỏi: “Xin hỏi cái đống quần áo này của cậu là tự bao giờ?”.

“Cậu chờ một phút, mình tính một lát.” Âu Dương Dị gãi gãi đầu, rồi đột nhiên giơ tay lên ra chiều đã tính xong cho cô. Sau đó, cậu cười nhìn cô báo cáo: “Hai mươi sáu ngày”.

Má của Thu Hạ Hạ giật giật, giọng run run hỏi: “Xin hỏi, cái đống này là trách nhiệm mà mình phải xử lý ư?”.

Âu Dương Dị cười hi hi, gật đầu, “Hạ Hạ, khoảng thời gian này vất vả cho cậu rồi!”.

Nếu bạn cho rằng Âu Dương Dị bắt Thu Hạ Hạ phải giặt đống quần áo đơn giản có vậy thôi thì bạn đúng là sai lầm nối tiếp sai lầm rồi!

Một lát sau, Âu Dưong Dị đưa Thu Hạ Hạ tới phòng khách, cuộn tấm thảm dày sụ lên, bụi bay mù mịt, có thể so sánh với sương mù mùa đông.

Cậu cười hì hì nói: “Việc này phiền cậu rồi. Nhớ là phải lau sạch sàn tới mức không còn hạt bụi nào nhé!”.

Sau đó, cậu lại đưa cô tới trước bậu cửa sổ, ra hiệu cho cô kéo tấm rèm dày làm bằng ni lông lên tấm rèm vừa được kéo lên…

Ngay lập tức, phân gián, xác sâu, bướm, còn có cả các bộ phận đầu đuôi… của một vài loại côn trùng nhỏ không biết tên rơi đầy trên đầu, trên người Thu Hạ Hạ.

Trước mặt Thu Hạ Hạ là Âu Dương Dị với cái bản mặt cô hận không thể túm cổ cho đập đầu vào đá granite vẫn cười lịch sự, “Việc này cũng phải nhờ tới cậu rồi!”.

Tiếp đó, Âu Dương Dị đưa cô tới phòng bếp.

Phòng bếp vẫn được tính là sạch sẽ, chỉ trừ…

Miệng Thu Hạ Hạ giật giật, tay run run chỉ về phía đống bát đĩa còn dính đầy đồ ăn cao bằng nửa thân người trong bồn rửa, “Xin hỏi, đây cũng là nhiệm vụ của mình phải không?”.

Âu Dương Dị mỉm cười gật đầu, chân thành nắm lấy tay cô rồi nói:

“Hạ Hạ, dù sao cậu cũng là bạn học của mình, mình cũng ngại khi bắt cậu phải làm quá nhiều việc nhà, đầu tiên cậu cứ làm mấy việc này đi đã! Phải rồi, bụng mình đói rồi, cậu đi chuẩn bị bữa tối đi! Mình vào phòng khách xem ti vi, nấu xong thì gọi mình nhá!”. Âu Dương Dị vui vẻ nói liên thoắng rồi nhẹ nhàng bước ra phòng khách.

Ánh mắt của Thu Hạ Hạ vẫn nhìn vào chỗ cũ, trong lòng băn khoăn không biết có nên cầm chảo tự đập vào đầu mình không nữa!

Kịch bản đã hoàn thành, cuộc sông ô sin vất vả của Thu Hạ Hạ cũng chính thức khai màn.

Lúc này đây, cuối cùng Thu Hạ Hạ mới thấm thía cái gọi là “ở cả ba phương diện: học tập, thể thao, thi đâu đều hoàn hảo; ngoại hình, tính cách, gia thế đều đáng ngưỡng mộ” của hoàng tử Âu Dương Dị hóa ra chỉ là phù phiếm!

Thượng Đế quả nhiên rất công bằng, nhân vô thập toàn mà!

Kể từ ngày hôm đó, Thu Hạ Hạ chính thức nhậm chức ô sin độc quyền của Âu Dương Dị. Mỗi ngày, sau khi tan học buổi chiều đều phải đến nhà Âu Dương Dị, ngay cả cuối tuần cũng không phải là ngoại lệ. Bởi vì Âu Dương Dị đã nói: Nếu biểu hiện tháng này của cô không tốt, thì tháng tiếp theo cô lại phải tiếp tục làm ô sin cho cậu, còn nếu không thì cô đừng có mong cậu sẽ giúp cô, cô sẽ bị Chung Ngọc Thanh làm cho tức chết!....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Yêu đi để còn chia tay - Quái Vương
» Xu Xu đừng khóc
» Về nơi đáy mắt trong - Leng Keng
» Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em
» Oxford thương yêu - Dương Thụy
12345»