Thời gian cũng dần trôi qua và nó cũng dần hạ sốt. Bắt đầu tỉnh lại và tiếp nhận một tô cháo nóng hổi khác do hắn giựt từ tay của Hoàng Yến. Nó nhìn tô cháo mà nhăn nhó. Hic, bây giờ thì thế nào cũng phải ăn cho bằng hết nếu không thì…….
Rồi lại cầm muỗng lên và cứ vài phút lại cho vào miệng một muỗng. Lần này thì nó ăn không nổi nữa, được chưa tới một nửa thì nó ngưng. Vừa đặt tô cháo xuống thì…
-Ăn hết!!
Hắn mắt dán vào quyển sách nhưng lại có thể biết được nó đang có ý định bỏ đi. Giật mình nó lại cầm tô cháo lên, nhìn Quân với gương mặt bi thảm
Quân nghe hắn nói như ra lệnh và mặt nó thì như đưa đám, Quân lại đưa tay lấy tô cháo đặt lên bàn, và đưa thuốc với nước cho nó
-Ăn không nổi nữa thì thôi, Nhi uống thuốc đi!!
-Tôi nói ăn hết!!
Hắn lại ra lệnh một lần nữa, nó không biết phải làm sao, uống thuốc hay ăn gì nó cũng chẳng muốn. Nhưng…….. nó sợ hắn cho nó nghỉ học
-Nhi đừng quan tâm tới cậu ta, cứ uống thuốc đi
Quân vẫn kiên trì đưa nước và thuốc cho nó. Lúc này thì hắn không còn dán mắt vào sách nữa, hắn quay qua nhìn nó, Quân cũng nhìn nó……. làm sao đây!!! Thôi thì thà uống thuốc là xong, một “cực hình” thôi, nếu ăn thì sẽ là một “cực hình” khác nữa. Chắc là hắn sẽ không nỡ nhẫn tâm đuổi học nó đâu nhỉ?
Nghĩ rồi nó đưa tay định đón lấy ly nước thì tin nhắn tới
“From Tên đáng gét”
[Cô nghĩ là cái hợp đồng hết hạn rồi sao? Hay là cô quên luôn hợp đồng rồi? Hợp đồng ghi là cô phải nghe lời tôi! Từ trước đến giờ cô chưa từng thực hiện hợp đồng và bắt đầu từ bây giờ nếu cô không nghe lời một lần nữa thì mọi người sẽ biết về sự tồn tại của bản hợp đồng này và đồng thời ngôi nhà của cô cũng đi theo luôn đấy!!">
Hắn là siêu nhân hay sao vậy chứ? Mới đây mà đã gửi cho một tin nhắn dài ơi là dài kèm theo lời nhắc nhở và…… hăm dọa. Hic, đau khổ triền miên…. Tên này điên lắm, lỡ như nó không nghe lời một lần nữa thì không chừng hắn cho nhà nó bay thật. Đặt điện thoại xuống, ráng nặng ra một nụ cười rồi nói với Quân
-Thôi để Nhi ăn hết rồi uống thuốc, chứ…… sợ ăn ít quá không đủ chất.
Rồi lại ngậm ngùi ăn tiếp trong đau khổ. Hắn thì chỉ nhìn Quân nhếch môi cười làm Quân tức điên. Thật ra thì hắn có thần thánh gì đâu, hắn biết trước thế nào nó cũng sẽ ăn không hết và chuyện này có thể sẽ xảy ra nên hắn soạn sẵn một tin nhắn rồi lưu vào nháp sau đó thì send một phát là xong
Ăn xong tô cháo nó lại nhìn đống thuốc Quân đưa trân trối.
-Quân ơi, lấy dùm Nhi ly nước đầy hơn đi, nhiêu đây không đủ đâu?- rồi lại kéo Quân đến gần nói nhỏ- Nhi bỏ bớt mấy viên được không???
Nó lại làm mặt bi thảm, nhưng lần này lại nhận được một cái lắc đầu từ Quân. Chuyện gì cũng được, nhưng uống thuốc mà bỏ bớt thì bao giờ mới hết sốt cho nên Quân không chấp nhận
Lấy lên một ly nước khác, Quân nhìn nó cứ nín thở rồi lại quăng tọt một lần hai viên và uống hết một đống nước sao mà tội nghiệp quá. Mà thuốc hắn đưa thì lại đến 7,8 viên. Không biết lấy ở đâu ra, thôi thì uống ít ít lại.
“Thôi Nhi bỏ đi ^-^”- Quân nói nhỏ
Nó mừng rỡ, vừa định quăng số thuốc đó vào sọt rác thì một lần nữa hắn lại lên tiếng
Chap 52: Vẽ tranh
-Uống hết!!
Ax, nó lại bắt đầu nóng máu rồi, sao lại ép buộc nó như vậy chứ? Đúng là ác độc mà, nhưng hắn lại nói “một lần không nghe lời nữa……” Đau lòng thật, vậy là không uống không được.
Quân chợt đi đâu đó, nó cũng chẳng để ý nữa, nhìn mấy viên thuốc trên tay. Nó quay qua quát vào mặt hắn
-Không uống thì có sao đâu chứ!! Cứ bắt uống là sao? Đúng là đáng gét!!!
-Hợp đồng!!
Ngắn gọn, chỉ có hai từ nhưng cũng đủ để nó phải nín thở và tiếp tục cho số thuốc đó vào miệng một lần nữa. Sau một lúc khó khăn thì cuối cùng nó cũng nuốt được hết và Quân cũng bước vào, chìa ra cho nó một cây kẹo mút.
Mắt nó sáng rỡ, chộp ngay cây kẹo rồi cho vào miệng. Vị ngọt của cây kẹo làm tan đi vị đắng của thuốc, nó cười tít mắt, hắn ngồi nhìn cái miệng nó chúm chím mút kẹo mà lại thấy gét……. cây kẹo.
Quân thì bây giờ lại giở chứng, không cho nó ra khỏi giường, Quân nói là khi nào hết sốt thì muốn đi đâu cũng được. Hic, sốt thì sao đâu chứ? Chán, nó lại năn nỉ Quân
-Quân à……. Chán quááááá!!! Xuống dưới chơi đi
-Hết sốt rồi Nhi thích làm gì cũng được, bây giờ còn sốt, lỡ như Nhi lại ngất thì…..
-Nhưng mà chán quá à! Ngồi đây một lúc nữa chắc là Nhi điên mất!!!
Quân nhăn mặt rồi chợt “A” lên một tiếng và chạy đi đâu đó, vài giây sau Quân quay lại cùng với mấy tờ giấy và hai cây bút chì.
-Vẽ tranh đỡ chán!!
-Ax….. hết trò rồi hả trời!! Nhi đâu biết vẽ
-Vẽ gì cũng được, đốt thời gian mà, Quân cũng vẽ nè!
Trong khi nó với Quân ngồi nói chuyện rôm rả thì hắn chẳng thèm quan tâm, mắt dán vào sách nhưng tâm trí lại chẳng tập trung được, nhíu mày lén nhìn hai con người kia đang ngồi “tự kỉ”
“Bao nhiêu tuổi rồi mà còn vẽ vời, đúng là rãnh quá không có việc làm chứ gì?”- Nghĩ rồi hắn đứng lên, đi kêu Mi, Lam, Duy, Long lên luôn. Không thèm kêu Hoàng Yến
-Hai người đang làm gì vậy?- Mi chạy bắn vào, nhảy ngay lên giường nó, mặt hớn hở
-Vẽẽẽẽẽ…….- nó kéo một hơi dài chán nản.
-Ồ, vậy chúng ta cùng vẽ đi- Hoàng Yến vừa đóng cửa vừa cười nói
Vậy là không ai bảo ai, tới cướp mấy tờ giấy rồi chạy đi tìm mấy cây bút, chẳng mấy chốc cái phòng nó biến thành…… khu nghệ thuật. Ai nấy cắm đầu vẽ, chỉ có hắn ngồi đọc sách nên chẳng quan tâm, nó lén nhìn. Thấy gét quá…… Hoàng Yến đang vẽ hắn lại khẽ mỉm cười, thật là……….. Bỗng dưng, nó cũng….. muốn vẽ hắn. Nhưng sợ lỡ như mọi người hiểu lầm tưởng nó thích hắn thì chết (thích chứ gì nữa)
Thế là lại cố gắng không thèm quan tâm, nó lại cắm cúi vẽ……..
15” sau
-Xong rồi- nó hí hửng miệng cười tươi rói
-Đâu, đâu??- nó vừa dứt câu, Lam liền bay tới chiêm ngưỡng “tác phẫm nghệ thuật”-Aaaa…… Con kia, sao mày lấy tên tao đặt tên cho khỉ hả????- Lam hét lên tức tưởi khi nhìn vào bức tranh nó vẽ toàn là khỉ và bên cạnh có chú thích Lam, Mi, Duy, Long, Quân và…… Hoàng Yến. Hắn không hề xuất hiện trong đó
-Đâu có đâu, tao vẽ tụi bây mà!! Khỉ đâu mà khỉ??- mặt tỉnh bơ
-Mày định bôi nhọ nhan sắc của tao đó hả? Mặt tao “dễ xương” như vầy, mà mày vẽ y chang con khỉ à……- Lam bóp cổ nó lắc tới lắc lui.
-Ááááá….. Quân ơi…… cứu!!!!
Nó nhìn Quân cầu cứu khi mà hai con nhỏ đang nhào vào “hành hạ” người bệnh. Đứa thì bóp cổ, đứa thì lấy gối….. đập đầu. Thấy vậy Quân liền nhào tới, làm hành động “nghĩa hiệp”
-Ê!!! Quân thấy đẹp mà!! Xấu đâu!!
-Khụ khụ……. thấy chưa….. khụ…… Quân khen đẹp….. khụ….. mà!!!- nó vừa ho vừa nói. Không ngờ hai con bạn nó ác thật, đùa thôi mà bóp cổ nó như muốn giết thật vậy.
-Thôi được, bỏ qua!!- Thế là Mi, Lam lại đứng phắt dậy và chạy về chỗ của mình vẽ tiếp.
Một lát sau các “tác phẩm” được trưng bày, mỗi người vẽ mỗi kiểu. Mi thì vẽ toàn là vịt và vịt, còn Lam thì lại vẽ cây quá trời cây, Duy lại vẽ hình ai đó (Lam) nhìn mãi chẳng ra, còn bức tranh mà như con nít cấp một vẽ với hai người một trai, một gái nắm tay nhau thì của tên Long. Chị Hoàng Yến thì vẽ ai thì “ai” cũng biết rồi nên “ai” không thèm chiêm ngưỡng nữa.
Nó quay qua nhìn Quân, Quân vẫn cặm cụi vẽ, nó lén nhìn……Ặc! Hóa ra nãy giờ Quân lừa nó, Quân đâu có “vẽ bậy” như mọi người mà Quân lại “viết bậy”. Nó giật phắt tờ giấy. Sao chỉ ghi có kí tự đầu? Chã hiểu gì!! Quân viết “Q M N V N L Q T N M K B N N N T N?…….” (Quân muốn nói với Nhi là Quân thích Nhi mà không biết nói như thế nào?...........)...
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








