Đợi Long, Duy đi khuất hắn liền xích lại gần chỗ nó. Không ngờ hắn lại thay đổi đến vậy! Nhưng nó thì vẫn ngồi im xem tivi!! Thấy vẻ ngu ngơ của nó, hắn lại khẽ nhíu mày! Tìm cách bắt chuyện
-Đang làm gì vậy?
Hắn không thể ngờ rằng bản thân lại đưa ra một câu hỏi ngớ ngẩn khi mà lại rõ rành rành ra như vậy, vậy mà nó vẫn trả lời một cách thờ ơ
-Xem tivi!
Rồi lại im lặng một lát, nhìn cái thái độ của nó thật là khó chịu, cứ như là chưa có gì xảy ra vậy
-Này, cô đã là của tôi rồi nhé! Vậy yêu nhau mà không lẽ cứ gọi tôi với cô mãi như vậy?
-Ừ nhỉ? Tự hỏi tại sao bằng tuổi mà tôi lại kêu anh bằng anh nhỉ? Đáng lí ra thì phải kêu bằng bạn mới đúng, à không, kêu bằng mày tao hay hơn í!!
-Ya! Cái gì mà mày tao chứ? Cô đang đùa đó hả?
-Chứ sao nữa? Nếu không muốn như vậy thì tốt nhất là cứ giữ nguyên như bình thường đi, vậy nhé!
Đang nói thì tên Long lại nhào tới, chen vào giữa, mặt hí hửng
-Xuống ăn đi này!
-Mấy anh!!! Nấu theo phong cách siu nhân hả? Mới 5” mà nấu xong rồi??
-Tôi có biết nấu đâu, hì hì, hôm nay ăn mì gói nhé!! Có trách thì trách đây này!!- Vừa nói Long vừa chỉ tay vào hắn
Thật sự thì hắn cũng quên béng mất là hai tên kia không biết nấu ăn. Vậy là hôm nay phải ăn mì gói một cách oan uổng.
-Ăn mì gói sao? Vậy thì hai người nhịn đi! Một mình tôi ăn hai gòi mới đủ
-Tao cũng vậy!!
Vậy là nó với hắn chạy xuống cướp cả 4 phần, để cho tên Duy và tên Long méo mặt đi nấu nước để làm phần khác…
~~~~~~~~~~~~~~~
-KHÔNG LẼ VÌ CÁI ÔM THÔI MÀ ANH MUỐN GẶP BÁC VƯƠNG HẢ ĐỒ CHẾT TIỆT!!!!
Hét xong câu đó nó vội buông tay ôm lấy hắn, lúc đó hắn với chịu hạ ga và đổi hướng lái. Nó thở phào nhẹ nhõm, mặt vẫn còn tái vì sợ, tim khẽ nhói lên. Nhưng nó lại không cảm thấy đau. Nó cảm thấy ấm áp khi ở bên cạnh hắn.
Đỗ xe trước một nhà hang lớn, không ngờ hôm nay hắn lại ga lăng mời nó đi ăn mà không có điều kiện. Mọi khi đều ăn ở trường, hôm nay lại được ăn nhà hàng. Bước vào trong nhìn xung quanh. Lạ thật, nhà hàng gì mà không thấy một bóng người, vắng tanh như chùa bà đanh.
Một chị phục vụ đi đến dẫn nó vào bàn mà không nói gì cả.
Một lúc sau hắn bước vào, mặt gian gian. Nó khẽ rùng mình.
-Sao…. ở đây không có ai vậy? Bộ nhà hàng này thức ăn dở lắm hả?
-Tôi bao hết rồi!!
Hắn nói với giọng tỉnh bơ, nó vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra ở đây. Một lát sau thức ăn được bày ra, nó ngồi đợi hắn dùng trước vì nó đang đề phòng cảnh giác. Thấy hắn ăn như không có gì nó mới chịu bắt đầu.
Suốt bữa ăn hắn chẳng nói gì, nhìn đồng hồ thấy gần trễ giờ, nó vội sách cặp đứng lên
-Anh thanh toán đi nhé! Tôi ra ngoài đợi trước đây!!
-Khoan đã! Chưa xong mà!
Ngồi lại xuống ghế, nó nhìn hắn hỏi
-Vậy còn cái gì nữa?
Chợt hắn búng tay một phát, chị phục vụ bước ra cùng một cái đĩa trên tay được đậy lại. Nó tò mò không biết có gì bên trong, nhưng lại sợ hắn lại giở trò chọc tức nó vậy nên nó cứ nhìn chằm chằm như muốn nhìn xuyên qua bên trong
-Cô mở ra đi!
-Cái gì ở trong đó vậy?
-Mở rồi sẽ biết
-Anh….. có bỏ con gián vào trong đó không vậy?
Quạ…. quạ…. quạ…..
Một đàn quả bay ngang qua đầu hắn, câu nói của nó làm hắn quê ghê gớm. Suốt ngày nó chỉ biết nghỉ xấu cho hắn thôi, nhìn là biết nó không chịu mở, hắn đành đưa tay dở cái nắp lên
Trong đó có một chiếc đồng hồ hình con heo và một mảnh giấy với chữ “Happy Birthday”. Cầm tờ giấy lên đọc rồi mặt nó lại đần ra, hỏi một câu làm hắn muốn lọt khỏi ghế
-Sinh nhật anh hả??
Lấy lại tinh thần, hắn nhìn nó với nửa con mắt rồi lên giọng
-IQ của cô bao nhiu vậy đồ heo ngốc, sinh nhật cô đấy!!
-Sinh nhật tôi???? Sinh nhật tôi á??
Nó ngồi lẩm bẩm gì đó rồi lại lôi cái điện thoại ra nhìn vào màn hình. Ngày 25/11, rồi chợt ngớ mặt ra như vẫn chưa nhớ rồi lại “Ờ há” một cái, miệng cười toe toét
-Hôm nay sinh nhật tôi mà!! Nhưng sao anh lại biết???
-Bí mật
-Lam nó nói cho anh biết chứ gì?
-Sao cô biết?
Khỏi nói thì nó cũng đoán được, chỉ có Lam mới nhớ rõ ngày sinh của người khác thôi. Cái vụ sinh nhật của Mi nhỏ cũng nhớ nhưng bữa đó lại ham chơi quá nên lại quên.
Nó cầm cái đồng hồ lên xít xoa. Cái đồng hồ nhìn cứ như con nít, nguyên cái mặt con heo màu hồng, sợi dậy cũng hồng nốt, hai cái lỗ mũi là chỗ hiện giờ. Khẽ nhăn mặt nhìn hắn
-Này! Anh tặng cái này sao tôi dám đeo cơ chứ? Với lại con heo này chã dễ thương gì hết, nhìn nó cứ như đang cười chọc tức tôi vậy!
-Chọc tức đâu mà chọc tức, nhìn nó giống cô không? Cái này còn giúp cho cô có thể xem được ngày tháng và hẹn giờ nữa nhé. Được đặt làm riêng đấy, không có cái thứ hai đâu!!
Nó thử bấm cái nút kế bên chiếc đồng hồ và để lên tai nghe thử
-HEO NGỐC, HEO NGỐC! DẬY MAU! DẬY MAU!
Nó muốn quăng luôn cái đồng hồ, cứ tưởng rằng nó kêu nhỏ lắm ai ngờ đâu kêu muốn điếc tai mà lại là cái giọng của hắn nữa chứ!! Hắn cười toe toét, thật là hết chỗ nói, lườm hắn một cái sắc lẽm rồi nó cho cái đồng hồ vào cặp
-Này! Sao lại bỏ vào cặp? Đeo lên tay đi!!
-Không! Đeo cái này cho người ta cưởi tôi hả? Xấu hổ chết
-Tôi không cười cô là được rồi!!! Cần gì những người khác!!
Thế là ngồi cãi qua cãi lại, cuối cùng nó vẫn phải đeo vào. Chị phục vụ nhìn nó khẽ cười khúc khích.
Tới trường
Nó tung tăng bước vào, chợt hắn phóng tới nắm lấy tay nó làm nó giật mình
-Anh đang làm gì vậy? Bỏ tay ra đi!!
-Cô là của tôi rồi, còn sợ gì nữa! Bạn gái thì phải có bạn trai đi cùng chứ!!
-Yà!! Anh bớt con nít dùm tôi chút đi!!
Mặc kệ nó cằn nhằn, hắn vẫn nắm tay nó dung dăng dung dẻ đi như chốn không người, còn bọn con gái thì mắt đăm đăm nhìn nó mà hắn. Có tiếng hét thất thanh rằng “Trời ơi, không thể như vậy được!!!!!!” Và sau đó là tiếng mấy đứa kia chụm lại kéo con nhỏ vào y tế. Nó chỉ lo bước cho nhanh nếu không thì sợ phòng y tế hôm nay không đủ chỗ chứa vì “đông khách”
Chap 81
Cho mãi đến khi lên đến lớp thì nó mới giật được cái tay của hắn ra. Tăng tăng trở về bàn mặc cho những ánh mắt hình viên đạn bọc vỏ hạt nhân đang nhắm vào nó, vẻ mặt ngu ngơ làm cho mấy nhỏ khác lại xì xầm chử-i rủa.
Lam với Mi thì thập thò thập thụt với Duy và Long, ánh mắt cũng hứng về phía nó với hắn, to nhỏ với nhau rồi lại cười hì hì.
Lạ thật! Sắp vào học rồi, Quân đâu sao lại không thấy? Nó ngồi xuống bàn, long dấy lên một nỗi buồn không tả. Có phải vì nó mà hôm nay Quân nghĩ học không? Nếu như vậy thì nó sẽ cảm thấy buồn lắm
Chợt nó thấy một vật gì đó trong ngăn bàn. Vội lấy ra xem, là một chiếc hộp hình vuông lớn, bên trên có kèm theo một tờ giấy. Theo bản tính tò mò thì nó cầm lên và đọc
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








