watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


Chu Tiểu Manh đi vào nhà vệ sinh nhưng không thấy bóng dáng Tôn Lăng Hy đâu, cô biết khách sạn đã dành ra hẳn một phòng suite để Tôn Lăng Hy trang điểm, bèn vào thang máy đi lên lầu. Quả nhiên Tôn Lăng Hy đang ở đó, bên cạnh cô còn có thợ trang điểm và người phụ trách trang phục.

“Sao vậy ạ?”

“Tại anh trai em đó, lúc khiêu vũ không để ý, giẫm phải váy chị.”

Chiếc váy dạ hội kiểu Hy Lạp trắng như tuyết bị giẫm lên một vết chân màu xám nhạt, nhìn rất nổi bật. Chu Tiểu Manh không khỏi mím môi cười: “Em chưa thấy anh trai khiêu vũ bao giờ đâu đấy, hồi trước còn tưởng anh ấy không biết nhảy nữa cơ.”

Tôn Lăng Hy thở dài một tiếng nói: “Giờ phải làm sao cho ổn đây?”

“Vũ hội mới diễn ra được một nửa, thay bộ váy khác là xong.” Chu Tiểu Manh rất tự nhiên dặn dò người phụ trách trang phục: “Trong cửa hàng còn mẫu nào cô Tôn mặc được không? Kiểu khác cũng được.”

Người phụ trách trang phục cũng rất hiểu chuyện, nói ngay: “Tôi lập tức đi lấy.”

“Bảo lái xe chở cô đi.” Chu Tiểu Manh gọi điện cho tay lái xe, bảo anh ta đưa người phụ trách trang phục đi một chuyến. Tôn Lăng Hy có lẽ đã mệt, cô ngồi trên giường, tay chống hờ vào thắt lưng. Chu Tiểu Manh hỏi: “Chị có đói không, em bảo bọn họ mang thứ gì lên nhé?”

“Đúng là hơi đói thật.” Tôn Lăng Hy nói: “Dạo này chẳng hiểu tại sao, đói nhanh lắm, mà hễ cứ đói là lại thấy hoảng hốt không yên.”

Chu Tiểu Manh không tiếp lời, cô gọi điện cho nhà hàng của khách sạn, bảo bọn họ mang lên mấy món ăn thanh đạm. Tôn Lăng Hy thấy son môi màu hồng phấn của Chu Tiểu Manh đã lem hết, bèn hỏi: “Có cần trang điểm lại không?”

Chu Tiểu Manh vào nhà vệ sinh soi gương, vừa tô son vừa hỏi Tôn Lăng Hy: “Anh em có nói là bao giờ tổ chức hôn lễ không?”

“Chắc cũng phải hai ba tháng nữa đấy.” Tôn Lăng Hy dường như có tâm sự gì đó, tùy tiện tìm một lý do đẩy thợ hóa trang ra ngoài, sau đó mới nói với Chu Tiểu Manh: “Tiệc đính hôn cũng không cho bố mẹ chị đến, còn nói là thông cảm vì sức khỏe bố chị không được tốt, chuyện lớn như vậy làm gì có chuyện bố mẹ không xuất hiện cơ chứ, em không biết đấy thôi, khách khứa bên ngoài đều xôn xao bàn tán, nghe mà bực cả mình.”

“Chị đừng để ý bọn họ, một đám đàn bà rỗi việc ấy mà.” Chu Tiểu Manh đã tô xong son môi đi ra, dù sao cô vẫn còn đang tuổi thanh xuân, ánh đèn trong phòng chiếu vào, cả gương mặt như sáng bừng lên. Cô nói: “Anh trai em cũng có thể coi là quý tộc độc thân, đột nhiên lại rước chị về, đám người ấy có ai mà không phẫn hận chứ, chị cứ coi họ như lũ cáo không ăn được nho thì chê nho xanh đi! Anh em không để bố mẹ chị đến là có lý do riêng của anh ấy, sức khỏe của bác không được tốt là một nguyên nhân, thứ nữa là người lớn tuổi đều thích an tĩnh, mà anh trai em lại làm cái nghề này, anh ấy sợ những kẻ có ý đồ xấu xa nhằm vào các bậc bề trên trong gia đình chị, vậy thì rất không hay.”

Tôn Lăng Hy bấy giờ mới cười cười, đúng lúc khách sạn mang mấy món ăn nhẹ lên, Chu Tiểu Manh đích thân ra đón lấy, bưng tới cạnh bàn đưa cho Tôn Lăng Hy: “Nào, ăn chút gì đi đã, đừng để cháu em bị đói.”

Tôn Lăng Hy ăn hai cái bánh chẻo nhân tôm, lại chia cho Chu Tiểu Manh một bát cháo: “Em cũng ăn một chút đi.”
“Không cần đâu, em vừa mới ăn hai miếng bánh kem, cũng lưng bụng rồi.” Chu Tiểu Manh nhìn Tôn Lăng Hy ăn,, mặc dù xuất thân trong gia đình bình thường, nhưng dáng ăn của Tôn Lăng Hy rất thanh nhã, có thể thấy bản thân
cô cũng cố gắng rất nhiều. Chu Tiểu Manh hỏi: “Chị Tôn, đính hôn với người mình yêu có phải hạnh phúc lắm không?”

“Đương nhiên rồi.” Tôn Lăng Hy cười cười bảo cô: “Đến lúc đính hôn với thầy giáo Tiêu em sẽ biết thôi.”

Ngón tay Tôn Lăng Hy đeo một viên kim cương lớn, là nhẫn đính hôn, vừa nãy đưa ra khi làm lễ, nó đã thu hút vô số ánh mắt ngưỡng mộ của những người xung quanh. Chu Tiểu Manh quan sát cô cúi đầu chăm chú nhìn viên kim cương ấy, không khỏi mỉm cười, ít nhất thì viên kim cương lớn như vậy, hẳn là có thể khiến Tôn Lăng Hy hạnh phúc rồi.

Tôn Lăng Hy ngẩng đầu lên, thấy Chu Tiểu Manh đang nhìn chiếc nhẫn của mình, bèn cười nói: “Chị bảo mua cái nhỏ nhỏ thôi, nhưng anh em cứ đòi chọn cái này, nặng quá, lệch hẳn sang một bên, ngày thường cũng chẳng đeo đi đâu được.”

“Đây là tâm ý của anh trai em mà, chị nể mặt cái nhẫn này, người ngoài nói linh tinh gì chị cũng coi như bọn họ đang ghen ghét đi.”

Tôn Lăng Hy nói: “Mấy hôm nữa phải đi khám thai lần đầu rồi, nếu hôn lễ không làm sớm một chút, chắc chị không mặc nổi váy cưới mất. Chuyện này mà lọt vào miệng đám người kia, lại càng chẳng biết bọn họ sẽ nói thành ra khó nghe như thế nào nữa.”

Chu Tiểu Manh cười cười đáp: “Chẳng sao cả, nếu không thì không mặc áo cưới nữa, cứ theo tục lệ cũ, mặc áo long phượng đính ngọc thêu chỉ vàng đi, quần áo kiểu ấy mà mặc lên người thì chẳng còn thấy eo ót gì nữa cả.”

Tôn Lăng Hy nói: “Cả đời mới có kết hôn một lần, không mặc áo cưới chị cứ thấy nuối tiếc thế nào đó.”

Lúc này, điện thoại di động của Chu Tiểu Manh đổ chuông. Cô cầm một chiếc xắc tay nhỏ, cũng chỉ đựng có một cây son và một chiếc di động, bèn cầm máy lên xem, rồi bảo Tôn Lăng Hy: “Tiêu Tư Trí tìm em, em ra ngoài nghe điện thoại đã.”

Tôn Lăng Hy cười cười đáp: “Thầy giáo Tiêu này mới không gặp em có một lúc đã đi tìm rồi.”

Chu Tiểu Manh ngoảnh đầu lại nhoẻn miệng cười, cầm điện thoại đi ra, vừa khép cửa lại, cánh tay cô đã bị người ta nắm lấy, kéo vào gian phòng sát vách. Gian phòng bên cạnh này không bật đèn, chỉ có một chút ánh sáng lọt vào qua cửa sổ, Chu Diễn Chiếu đè cô lên tường, vừa cúi người xuống, Chu Tiểu Manh đã điềm tĩnh nói: “Anh à, nếu anh dám đụng vào em, em sẽ cắn đấy. Mang theo vết răng trong tiệc đính hôn thì cũng không dễ coi lắm nhỉ?”

Chu Diễn Chiếu lại nhích đến gần hơn, nhưng chỉ chìa tay ra, hờ hững vỗ vỗ lên mặt cô: “Ai thèm đụng vào cô chứ? Anh chỉ muốn nhắc nhở cô, đừng có nói nhăng nói cuội gì với Tôn Lăng Hy đấy.”

“Sao anh biết em sẽ nói gì với chị Tôn chứ?” Chu Tiểu Manh ngoảnh mặt đi: “Em phải đi xuống đây, dưới kia chẳng có ai là người nhà gia chủ cả...”

Giọng Chu Diễn Chiếu toát lên vẻ giễu cợt: “Ai bảo dưới kia không có ai là người nhà gia chủ, Tiêu Tư Trí vẫn ở dưới nhà còn gì.”

Hôm nay cũng là lần đầu tiên Tiêu Tư Trí xuất hiện ở nơi công cộng, có điều, vẫn là Tôn Lăng Hy thu hút sự chú ý của đại bộ phận khách mời, xét cho cùng, cô cũng là nữ chủ nhân tương lai của nhà họ Chu. Còn Chu Tiểu Manh, những người có quan hệ thân thiết với nhà họ Chu một chút đều biết, cô chẳng qua là đứa con ghẻ được Diệp Tư Dung dẫn theo khi cải giá vào nhà họ Chu mà thôi. Hồi trước khi ông Chu Bân Lễ nắm quyền còn đỡ, mấy năm nay Chu Diễn Chiếu đặc biệt ruồng rẫy cô, một cô em gái thất sủng như vậy, dẫn theo bạn trai đến, thực sự là chuyện không đáng để ý.

Ánh mắt Chu Tiểu Manh sáng bừng trong bóng tối, cô đột nhiên bật cười thành tiếng: “Anh không vui à? Tại sao anh lại không vui? Chắc không thể nào vì em hôn Tiêu Tư Trí chứ? Anh trai à, bây giờ anh đã biết, tại sao em nhìn thấy anh là cảm thấy nôn mửa rồi chứ, anh và Tôn Lăng Hy đã đính hôn rồi, em thật lòng chúc hai người mãi mãi đồng lòng, sớm sinh quý tử, bên nhau đến khi răng long đầu bạc!”

Nói xong những lời này, cô liền đẩy Chu Diễn Chiếu ra, đi thẳng ra ngoài.

Vũ hội bên dưới đang lên đến cao trào, tháp sâm banh đã vơi đi quá nửa, ai nấy đều đắm chìm trong niềm hoan lạc của âm nhạc và rượu ngon, bầu không khí náo nhiệt vô cùng. Chu Tiểu Manh thấy Tiêu Tư Trí đang nói chuyện với Tiểu Quang, liền đi tới thân mật ôm cánh tay Tiêu Tư Trí: “Nói chuyện gì thế?”...
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Anh Hận Anh Yêu Em
» Anh trai em gái - Tào Đình
» Ánh trăng nói đã lãng quên - Độc Mộc Châu
» Bạch mã hoàng tử - Hồng Sakura
» Bạn gái của thiếu gia - Kawi
1234...111213»