“Không nói chuyện này nữa.” Chu Tiểu Manh đặt nĩa và đĩa xuống, hỏi: “Dạo gần đây anh thế nào?”
“Tốt lắm, anh trai cô bố trí cho tôi đi thu mấy khoản nợ nhỏ, anh ta rất hài lòng với biểu hiện của tôi, bảo là đang định buông tay cho tôi đi Thái một chuyến.”
“Nợ nhỏ là bao nhiêu?”
“Mấy trăm nghìn cũng có, cả triệu cũng có. Thực sự không thể ngờ, thời buổi này vẫn có người dùng nhiều tiền mặt đến thế. Động tí là lái cái ‘xe bánh mì’ tróc sơn đi chở mấy thùng tiền về, đúng là quá kích thích mà.”
Thấy Chu Tiểu Manh cười, Tiêu Tư Trí lại bảo cô: “Cô nói xem cái thứ ở gầm giường kia...” Anh ta hỏi rất mập mờ: “Không bị phát hiện đấy chứ?”
“Cái gì?” Chu Tiểu Manh hỏi: “Anh cảm thấy có gì không ổn hả?”
Hai người đứng vai kề vai dựa vào lan can, mặt hướng về cửa sổ kính lớn của phòng tiệc, từ bên trong nhìn ra, tựa như một cặp tình nhân đang thầm thì tâm sự. Đây cũng là nơi rất tốt để nói chuyện, bên ngoài lan can sau lưng chính là bầu không khí của thành phố, chẳng ai có thể phát hiện bọn họ đang nói gì.
“Tôi không nghe được gì nhiều, đa phần đều là điện thoại cho Tôn Lăng Hy, thời gian anh trai cô nói rất ít, vả lại chưa bao giờ anh ta gọi điện thoại đi cả, tôi cứ có cảm giác anh ta không ở trong gian phòng đó ấy.”
Chu Tiểu Manh vẫn điềm tĩnh như không: “Chị Tôn ở cùng anh ấy trong phòng ngủ chính, có lẽ anh ấy không tiện gọi điện thoại trong phòng ngủ nữa, có điều tôi thấy anh ấy có lúc cũng ngủ ở phòng khách đấy. Hay là để tôi nghĩ cách khác xem?”
“Không, đừng mạo hiểm nữa.” Tiêu Tư Trí ngăn cô lại: “Còn chuyện này, tôi đang định nói với cô đây, tôi không biết cô mua đồ kiểu gì, nhưng pin của thứ ấy cùng lắm chỉ duy trì hoạt động được một tháng thôi, bây giờ pin chắc cũng gần hết rồi, nếu có cơ hội, tốt nhất cô hãy lấy món đồ đó đem tiêu hủy đi, đừng để anh trai cô phát hiện. Chúng tôi vẫn còn cách khác.”
Câu cuối cùng khiến Chu Tiểu Manh rất kinh ngạc, nhưng cô chỉ tỏ vẻ hơi ngạc nhiên: “Cách gì?”
Tiêu Tư Trí nở một nụ cười giảo hoạt: “Cả ngày tôi đều ra ra vào vào văn phòng của anh ta, chẳng lẽ lại không có cách sao?”
Chu Tiểu Manh không căn vặn nữa, cầm ly nước quả trên lan can, lặng lẽ uống một ngụm. Trong phòng tiệc đã bắt đầu khiêu vũ, từng đôi từng cặp quần áo lượt là ôm nhau nhảy múa, tựa như vô số cánh bướm xinh đẹp đang bay lượn. Ở nơi quần tụ đầy bóng hồng tha thướt này, Chu Diễn Chiếu và Tôn Lăng Hy tự nhiên trở thành tâm điểm chú ý của mọi người. Trước đây, Chu Tiểu Manh chưa từng thấy Chu Diễn Chiếu khiêu vũ bao giờ. Tư thế anh ta rất tao nhã, tựa như hết sức thuần thục, Tôn Lăng Hy ở trong lòng anh ta hai má ửng hồng, cũng không biết vì nóng hay vì uống quá nhiều sâm banh nữa. Cách một lớp kính, tiếng nhạc loáng thoáng vẳng ra, ánh đèn rực rỡ trong phòng tiệc khiến màn đêm bên ngoài càng thêm tịch mịch, bên trong vui vẻ rộn rã như thế, vậy mà chỉ cách một cửa kính đã xa xăm như thể một thế giới khác.
Tiêu Tư Trí nhìn Chu Tiểu Manh, khung cửa sổ kính phản chiếu ngọn đèn chùm pha lê trong phòng tiệc, vừa khéo có một đốm sáng hắt lên khóe miệng cô, trông như lúm đồng tiền, khiến cô không cười cũng như đang cười, nhưng ánh mắt cô lại lạnh buốt, tựa hồ đang xem một màn kịch hay. Thoạt tiên, Tiêu Tư Trí cảm thấy cô gái này chẳng có gì phức tạp, một cô gái hơn hai chục tuổi đầu, thậm chí còn chưa tốt nghiệp đại học, được nuông chiều quen thói nên rất đơn thuần. Hồi đầu, khi bị sếp phái đến, anh cảm thấy đây gần như là một hành động bừa bãi càn quấy, làm sao có thể dễ dàng tin tưởng một con nhóc miệng còn hôi sữa như thế được? Về sau, anh mới dần dần nhận ra cô đích thực rất đáng tin cậy, còn thận trọng can đảm nữa. Chỉ là, trong khoảnh khắc này đây, Tiêu Tư Trí căn bản không đoán được cô đang nghĩ gì.
“Có muốn vào trong khiêu vũ không?” Tiêu Tư Trí làm động tác mời, nhưng Chu Tiểu Manh lắc lắc đầu, nói: “Chán chết.”
“Lửa nóng đổ dầu, thêu hoa trên gấm, phô trương quá.” Tiêu Tư Trí nhìn cảnh tượng xa hoa trong phòng tiệc, tựa như thở dài một tiếng.
“Lại chẳng à?” Chu Tiểu Manh có vẻ lạnh, cô kéo lại chiếc áo vest, tiện thể dựa vào vai anh, khẽ hỏi: “Tiêu Tư Trí, sau khi tốt nghiệp, anh định đi đâu?”
Tiêu Tư Trí thoáng ngẩn người, sau đó hiểu ra Chu Tiểu Manh không phải hỏi dự định sau khi tốt nghiệp của anh, mà hỏi sau khi kết thúc sự việc này anh có dự định gì. Điều khiến Tiêu Tư Trí bất ngờ không phải câu hỏi của Chu Tiểu Manh, mà là ngữ khí của cô, nói thế nào nhỉ, chắc là do uống nhiều nước hoa quả lạnh, cổ họng cô đã hơi khàn khàn, giọng điệu toát lên vẻ mệt mỏi, thậm chí quyến rũ lạ thường. Trước nay Tiêu Tư Trí luôn cảm thấy cô chỉ là con bé vắt mũi chưa sạch, nhưng trong khoảnh khắc này, Chu Tiểu Manh lại rất lẳng lơ, rất phong tình, thậm chí có thể nói là một người đàn bà quyến rũ mê hồn.
“Nói đi chứ...” Chu Tiểu Manh cười khì khì, hờn dỗi giơ ngón trỏ chọc chọc lên ngực anh ta. Lúc này, đốm sáng nhỏ kia đã di chuyển lên trán cô ta, giống như một hạt cát vàng đính giữa chân mày, như vầng dương mọc trên chốn đất bằng, như thiên nữ đang rải hoa trong bức bích họa ở Dôn Hoàng, trên trán điểm ấn ký Phật quang. Đôi mắt cô như nước, lại phảng phất như tơ, từng sợi từng sợi đều toát lên một vẻ mờ ám khó tả thành lời, giọng ngọt ngào như thấm mật, chữ sau nhẹ hơn chữ trước: “Anh trai tôi đang nhìn chúng ta.”
Tiêu Tư Trí không ngoảnh đầu, nâng mặt cô lên, khẽ hôn lên môi: “Xin lỗi!” Vốn chỉ là một cái hôn nhẹ như chuồn chuồn đạp nước, chẳng ngờ cô lại đột nhiên vòng tay ôm lấy cổ anh, chủ động hôn sâu hơn. Tiêu Tư Trí xưa nay
luôn cho rằng Chu Tiểu Manh chưa từng yêu đương, nhưng cô lại hôn rất giỏi, rất rất giỏi, hơi thở cô đượm hương nước quả, ngọt ngào lạ thường. Tay cô quàng lấy cổ anh, ghì thật chặt, thật mạnh, tựa như muốn dốc trọn bản thân vào trong cái hôn đó vậy. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, đầu óc Tiêu Tư Trí gần như trống rỗng, vô tri vô giác, như một người thiếu dưỡng khí.
“Xin hỏi.” Giọng Chu Diễn Chiếu vang lên sau lưng hai người, ngữ điệu bình thản, nhưng lại rõ ràng đến độ không thể hoài nghi: “Chu Tiểu Manh, Lăng Hy đi vệ sinh, bây giờ vẫn chưa thấy quay lại, em đi xem cô ấy thế nào.”
Chu Tiểu Manh hai má đỏ hồng, tựa như thẹn thùng vì vô ý bị anh trai bắt gặp, đưa mắt liếc Tiêu Tư Trí một cái, đoạn nói: “Em quay lại ngay.”
Rồi nhanh như một con cá, cô lách người đi mất, để lại hai người đàn ông bên ngoài ban công.
Chu Diễn Chiếu sờ lần trên người, Tiêu Tư Trí đã biết thói quen của anh ta, liến móc ra một bao thuốc, lại lấy bật lửa châm thuốc cho anh ta.
Chu Diễn Chiếu rít hai hơi thuốc, rồi mới nói: “Em gái tôi còn nhỏ, tôi không muốn nó kết hôn ngay khi vừa mới tốt nghiệp xong.”
“Vâng, anh Mười.”
“Em gái tôi yêu cậu thế nào là chuyện của nó, có điều, nếu bản thân cậu không cố gắng, tôi sẽ không gả nó cho cậu đâu.”
Tiêu Tư Trí ngoan ngoãn đáp lời: “Vâng.”
Chu Diễn Chiếu dập điếu thuốc đi, sau đó lại châm một điếu khác, chậm rãi nói: “Công ty lớn như vậy, người đông miệng lắm, cậu cũng không muốn họ bảo cậu phải bám váy đàn bà mới leo lên được đúng không?”
“Đương nhiên rồi, anh Mười.” Tiêu Tư Trí tỏ thái độ: “Em tự biết chừng mực.”
Chu Diễn Chiếu dường như đã hài lòng với cuộc trò chuyện, anh ta vỗ lên vai Tiêu Tư Trí, rồi quay trở lại phòng tiệc....
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








