“Chẳng có kỹ thuật hàng đầu gì cả.” Tiêu Tư Trí tìm một buồng điện thoại công cộng, gọi điện cho Tiểu Quang, quả nhiên gã ta cuống cuồng hỏi: “Rốt cuộc hai người ở đâu vậy? Sao tắt hết cả di động thế?”
“Không có gì, Tiểu Manh uống say, nằng nặc đòi đi hát, em sẽ nghĩ cách dỗ cô ấy về nhà.”
“Có cần bảo lái xe đến đón không?” “Không cần, bọn em sẽ bắt taxi về.”
Chu Tiểu Manh sốt ruột giục: “Có đi hay không đây? Anh với Tiểu Quang có yêu nhau đâu mà lằng nhằng nói mãi không thôi thế?”
“Xong rồi, đi luôn đây.” Tiêu Tư Trí vội vàng nói: “Anh Quang yên tâm, có em trông chừng cô ấy, sẽ không xảy ra chuyện gì đâu.”
Nhưng Chu Tiểu Manh không phải hạng dễ dỗ dành, cô nằng nặc đòi đi hát, Tiêu Tư Trí vừa phản đối, cô liền nói: “Vậy anh đi mà về nhà một mình, đằng nào tôi cũng không về.”
Tiêu Tư Trí hết cách, lại không thể dùng biện pháp mạnh kéo cô về giữa phố lớn, đành theo cô tìm bừa một quán karaoke, chọn mấy bài hát trước đã. Chu Tiểu Manh vừa vào phòng, liền chọn một mạch hơn hai chục bài. Tiêu Tư Trí hỏi: “Cô hát karaoke siêu lắm à?”
“Tất nhiên tôi hát hơi bị hay đấy.” Chu Tiểu Manh kiêu ngạo đáp: “Không tin anh nghe thử xem!”
Quả nhiên cô hát rất hay, đặc biệt là bài Tỉnh mộng rồi, gần như không thua gì ca sĩ, khiến Tiêu Tư Trí còn ngỡ là quên chưa tắt tiếng, giọng hát của cô thực sự rất đẹp.
“Em nhớ dáng anh khi tả về thiên đường trong mộng tưởng
Ngón tay chỉ về nơi xa vạch nên những nếp nhà Nét cười ngây ngô của anh sao mà thành thực Mọi tin tưởng đều bắt đầu từ khoảnh khắc ấy
Anh cho em một địa chỉ để đến với vùng trời ấy
Chỉ vì cao quá khiến em ngã chảy máu không ngừng
Mang theo vết thương trở về thành phố ban đầu mình phản bội
Nhưng chỉ có chiếc bóng chịu thu nhận em
Muốn theo anh cả cuộc đời
Ít nhất thế giới như thế không có hiện thực
Muốn dựa dẫm anh cả cuộc đời
Trở thành thiên sứ cuối cùng trong xúc cảm của anh
Nếu khi tỉnh mộng vẫn còn ở bên nhau
Xin cho chúng ta được nương tựa trọn đời
Sự rực rỡ có lẽ chỉ thoáng qua, bình đạm đi hết một đời
Là em chọn người đàn ông như anh
Chỉ sợ khi tỉnh mộng đã phân lìa đôi ngả Không ai có thể vãn hồi được cuộc chia ly Yêu hận có thể không phân
Trách nhiệm có thể không hỏi
Trời sáng rồi
Em vẫn không phải người phụ nữ của anh…”
Tiêu Tư Trí nhìn mắt cô long lanh lệ, đột nhiên bắt đầu suy đoán, rốt cuộc là kẻ nào đã khiến cô hát nên bài tình ca trầm buồn đến vậy. Lẽ nào là gã Tiểu Quang mặt lạnh lòng cũng lạnh kia sao?
Hát hai tiếng đồng hồ vẫn chưa xong, Chu Tiểu Manh còn gọi thêm mấy chai bia vào uống. Cô vốn đã ngà ngà say, lại uống cả rượu lẫn bia nên càng say hơn, cuối cùng mặc cho Tiêu Tư Trí dỗ dành nịnh nọt thế nào, Chu Tiểu Manh vẫn sống chết nằm bò ra xô pha, nhất quyết không chịu ra khỏi phòng hát. Tiêu Tư Trí không còn cácch nào khác, đành lấy điện thoại của cô ra bật lên, Chu Tiểu Manh đã say khướt, nhao lên giằng mấy lượt đều không được. Tiêu Tư Trí bật máy lên, thấy có thông báo hai cuộc gọi nhỡ, đều là Tiểu Quang gọi, anh ta bèn gọi lại, nói cho gã biết vị trí của mình và Chu Tiểu Manh, đồng thời thông báo chuyện Chu Tiểu Manh đã say rồi.
Giọng Tiểu Quang đều đều không chút xúc cảm: “Hai người ở yên đó, tôi dẫn người đến đón.” Chưa đến nửa giờ sau, quả nhiên quản lý quán karaoke đã theo Tiểu Quang bước vào, còn dẫn theo một đám người đông đúc, nhìn bộ dạng như đến đánh nhau vậy.
Tiểu Quang liếc thấy Chu Tiểu Manh đã ngủ vật ra trên xô pha, bèn bảo Tiêu Tư Trí: “Bế cô ấy xuống nhà.”
Tiêu Tư Trí đành bế ngang Chu Tiểu Manh lên, cũng may cô không nặng lắm, dù đã say khướt, song cô lại hết sức ngoan ngoãn, vừa được Tiêu Tư Trí bế lên, cô liền vòng tay ôm lấy cổ anh, áp đầu vào ngực, mềm mại như một chú mèo đang cuộn mình. Đến khi xuống tầng dưới, Tiêu Tư Trí mới phát hiện có tới mười mấy chiếc xe xếp thành hàng lẳng lặng đậu ven đường, cũng may đường phố lúc sáng sớm vắng người xe qua lại, bằng không e rằng cả cảnh sát giao thông cũng phải giật mình hoảng sợ trước thế trận này.
Tiểu Quang đích thân mở cửa một chiếc Mercedes Benz, Tiêu Tư Trí đặt Chu Tiểu Manh xuống ghế sau còn mình thì ngồi lên ghế lái phụ. Tiểu Quang đợi anh lên xe rồi nói: “Đây là nơi nào chứ, cậu dẫn cô ấy đến à?”
Tiểu Quang bình thường vốn ít nói, Tiêu Tư Trí càng chưa bao giờ nghe gã nói với giọng điệu gay gắt như thế, chiếc xe đã khởi động, Tiêu Tư Trí hơi ngượng ngập nói: “Em cũng không biết đây là nơi nào…”
“Cậu về ký túc xá trường trước đi, ngày mai đến công ty sớm một chút, chắc hẳn anh Mười có chuyện muốn nói với cậu đấy.”
“Vâng.”
Tiêu Tư Trí đổi một chiếc xe khác, trước lúc xuống xe nhhìn thấy Chu Tiểu Manh một mình nửa nằm nửa ngồi trên ghế sau, rõ ràng đã say khướt. Sau khi Tiêu Tư Trí đi, chiếc xe càng phóng nhanh hơn, Chu Tiểu Manh thấy cảm giác buồn nôn dâng lên từng đợt, đành bò dậy ngồi lên. Tiểu Quang nói: “Tiêu Tư Trí không biết đó là nơi nào, nhưng cô hai hẳn phải biết chứ.”
“Tôi chẳng qua chỉ đi ăn bát cháo, hát mấy bài thôi, nếu anh tôi không vui, thì muốn chém muốn giết gì tùy anh ấy.”
Đèn đỏ, Tiểu Quang dừng xe lại, chẳng buồn ngoảnh đầu nhìn cô, nói: “Cô muốn làm gì tôi mặc kệ, nhưng đừng có liên lụy đến anh Mười.”
Chu Tiểu Manh cười, giọng điệu thê lương: “Anh xem, bây giờ tôi chẳng có gì cả, hồi trước còn có người đối tốt với tôi, bây giờ, người đối tốt với tôi chẳng còn ai nữa rồi. Ban đầu, tại sao không phải là anh cơ chứ?”
Tiểu Quang không nói năng gì, chỉ nhìn ngọn đèn đỏ trước mặt, ngã tư đường trong đêm khuya thanh vắng, chỉ có những con số trên đèn giao thông đang không ngừng đếm ngược. Dường như có tiếng động cơ mô tô từ xa vẳng lại, Chu Tiểu Manh cảm thấy mình nghe lầm, thành phố này từ lâu đã cấm mô tô ra đường, tất cả giấy phép lái mô tô trong khu vực thành thị cũng bị thu hồi từ lâu. Cô lẩm bẩm nói: “Tôi muốn đến phố Chợ Bánh.”
Thấy Tiểu Quang không nói gì, cô bèn cao giọng nhắc lại: “Tôi muốn đến phố Chợ Bánh.”
“Muộn quá rồi, vả lại phố Chợ Bánh có quán rượu.”
“Tôi muốn đến phố Chợ Bánh, anh không thể thế này được, bắt tôi về nhà nhìn hai người bọn họ, trong lòng tôi khó chịu lắm. Tiêu Tư Trí không biết, chẳng lẽ anh cũng không biết gì cả sao, anh không thể ép tôi về nhà được, nhìn thấy anh ấy và Tôn Lăng Hy, tôi sẽ chết đấy.” Cô yếu ớt bưng mặt, rấm rứt khóc.
Cuối cùng, Tiểu Quang đành nói: “Để tôi gọi điện cho anh Mười.”
Điện thoại đã thông, Tiểu Quang chỉ nói hai ba câu rồi gác máy. Gã bảo Chu Tiểu Manh: “Anh Mười đồng ý rồi.”
Kỳ thực, Chu Tiểu Manh đã nghe thấy câu Chu Diễn Chiếu nói: “Nó muốn chết ở đâu thì cho nó chết ở đấy đi!”
Anh ta gầm lớn như vậy, cô ngồi ở ghế sau xe vẫn nghe rõ mồn một.
Chương 10
Từ phía Tây thành phố chạy sang phía Đông thành phố, rồi đến phố Chợ bánh, Chu Tiểu Manh ngồi ở ghế sau cứ mơ mơ hồ hồ, hết nghiêng bên này lại ngả bên kia rồi ngủ thiếp đi. Cuối cùng khi đến nơi, cô lại tự tỉnh dậy, phố Chợ Bánh là “làng trong phố” thuộc diện trọng điểm cải tạo, vốn dĩ sắp bị giải phòng mặt bằng đến nơi, nhưng vì không thể đàm phán được vấn đề đền bù di dời, nên bị đình lại. Mấy năm trôi qua, đường phố lại càng chật hẹp hơn, ô tô không thể đi vào được, Tiểu Quang dìu cô đi bộ, quay ra nói với những người còn lại: “Về trước đi, ngày mai tôi đưa cô hai về.”...
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








