watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


“Ăn ngon mặc đẹp, tất cả đều do anh Mười chu cấp cho cô. Cô lại nhất quyết khích anh ấy dùng người ngoài trong thời điểm này, nếu xảy ra chuyện sẽ hại chết bao nhiêu người cô biết hay không?”

Chu Tiểu Manh không nói không rằng, dập máy luôn.

Lúc cô đi vào phòng ăn, Tôn Lăng Hy còn tưởng là Tiêu Tư Trí gọi điện tới nên cô mới tránh ra hành lang để nghe, liền trêu chọc: “Yêu đương đường đường chính chính, có gì mà phải ngại ngùng chứ?”

Chu Tiểu Manh biết cô hiểu lầm, nhưng cũng chẳng buồn giải thích, chỉ nương theo ý tứ ấy làm bộ xấu hổ: “Cả chị cũng trêu em nữa sao? Em với thầy giáo Tiêu chỉ mới bắt đầu qua lại thôi…”

“Lúc mới bắt đầu là thời điểm đẹp nhất đấy!” Tôn Lăng Hy nhoẻn miệng cười: “Người nào lúc mới bắt đầu yêu đương mà chẳng ngọt ngào như mật chứ?”

“Ưm…” Chu Tiểu Manh nói: “Em thật không thể tưởng tượng nổi con người nghiêm khắc như anh trai em, lúc yêu đương sẽ có bộ dạng như thế nào…”

“Không phải em nói anh ấy trước đây có rất nhiều bạn gái sao?”

“Anh ấy không dẫn về nhà đâu, có lúc tình cờ gặp trên đường, cả bọn chỉ nói chuyện một lúc thôi, em chưa trông thấy bộ dạng yêu đương nghiêm túc của anh ấy bao giờ.”

Tôn Lăng Hy hơi mất tự nhiên, lại có vẻ ngượng ngùng: “Thực ra cũng gần giống với thầy giáo Tiêu của em thôi, chẳng qua chỉ là ăn cơm, đi dạo, uống trà…”

Phần bít tết trước mặt Chu Tiểu Manh đã nguội, một tay cô cầm nĩa chọc chọc vào, một tay chống lên trán, bộ dạng như một nàng thiếu nữ sầu muộn, hỏi: “Chị Tôn, hôm nay chị thức muộn một chút được không?”

“Sao thế em?”

“Anh em không thích thầy giáo Tiêu lắm, lúc nãy thầy ấy gọi điện cho em, bảo anh em tìm thầy ấy…” Chu Tiểu Manh ấp úng nói: “Em sợ thầy ấy nói chuyện với anh trai em không được êm thấm, buổi tối anh em trở về, nhất định nổi cáu lên với em.”

“Sao lại thế được chứ?” Tôn Lăng Hy có chút nghi hoặc: “Lần trước chúng ta lên núi, anh trai em không phải đang ở cùng thầy giáo Tiêu sao? Chị thấy hai bọn họ rất hợp nhau đấy chứ. Đàn ông mà, có thể cùng nhau đi đến những nơi ấy thì giao tình cũng không đến nỗi nào đâu.”

“Thật không vậy?”

“Đương nhiên rồi.” Tôn Lăng Hy an ủi cô: “Em ấy à, chuyện gì cũng nghĩ quá nhiều, anh trai em nói chuyện nhiều khi không để ý lắm, chị thấy chẳng phải anh ấy không thích em đâu, mà chỉ là ở nhà nói chuyện kiểu ấy quen rồi đấy thôi.”

Chu Tiểu Manh cụp mắt xuống, hàng mi đổ bóng xuống mí mắt thành một quầng bóng mờ mờ, toát lên vẻ âu lo: “Chị Tôn, hay đợi tối nay anh em về, chị nói giúp em và thầy giáo Tiêu mấy câu…”

“Tất nhiên là được rồi.” Tôn Lăng Hy thấy hơi buồn cười, hôm nay cô đã thử lễ phục đính hôn, lại đến tiệm kim hoàn xem đồ trang sức, cả áo cưới cũng đã xem qua một số mẫu, tâm trạng đang rất tốt, vì vậy đặc biệt lấy lòng Chu Tiểu
Manh: “Yên tâm đi, không có chuyện gì đâu.”

Bọn họ ăn xong bữa tối rồi trở về nhà, đợi đến hơn mười giờ, Chu Diễn Chiếu vẫn chưa về. Tôn Lăng Hy quen đi ngủ sớm, cứ nhìn màn hình ti vi ngáp ngắn ngáp dài, Chu Tiểu Manh bèn khuyên cô lên lầu đi nghỉ, nhưng Tôn Lăng Hy nói: “Không sao, đợi anh trai em về đã, em đừng lo lắng nữa.”

Đợi đến tận nửa đêm Chu Diễn Chiếu mới về nhà, vừa bước vào cửa thấy đèn đuốc sáng trưng, hai cô gái đều chưa đi ngủ, anh không khỏi lấy làm ngạc nhiên: “Sao giờ này em vẫn chưa ngủ?” Câu này, đương nhiên là nói với Tôn Lăng Hy.

“Anh chưa về, em không ngủ được.” Tôn Lăng Hy đã đứng dậy từ trước, đón lấy áo khoác anh ta vắt lên cánh tay, hỏi: “Có đói không, nhà bếp vẫn hầm cháo đấy.”

“Không cần, buổi tối bàn chuyện với người ta, ăn no lắm rồi.” Chu Diễn Chiếu thúc giục cô: “Em mau lên đi ngủ đi, đừng thức khuya quá.”

“Em lên trước đây.” Chu Tiểu Manh không để lỡ thời cơ nói: “Anh ở với chị Tôn nhé, người ta chờ anh cả buổi tối rồi đó.”

Cô vừa đi, Chu Diễn Chiếu liền đưa tay vuốt ve gương mặt Tôn Lăng Hy: “Sao vậy em?”

“Anh chưa về, em cứ cảm thấy bất an làm sao đó.” “Uống sữa chưa?”

“Chưa.”

“Anh đi hâm sữa cho em, uống vào cho dễ ngủ.” Anh ta đứng dậy đi về phía nhà bếp, lát sau quả nhiên bưng ra một cốc sữa bò: “Nào, chúng ta lên lầu.”

Đến phòng Tôn Lăng Hy, anh ta tiện tay đặt cốc sữa lên tủ đầu giường, nói:

“Em ngủ sớm đi, ngày mai còn phải đi làm nữa đấy.”

Nhưng Tôn Lăng Hy lại ôm lấy vai anh ta từ phía sau, Chu Diễn Chiếu cao hơn cô rất nhiều, vì vậy cô phải kiễng chân lên mới ôm được cổ anh ta: “Không hôn chúc ngủ ngon à?”

Chu Diễn Chiếu quay người lại hôn cô, có điều chỉ chạm khẽ lên môi cô rồi buông ra ngay, thấy ánh mắt u ám của cô, anh ta bèn nựng nựng lên má, nói: “Cửa không đóng.”

“Làm gì có ai xông vào chứ.” Tôn Lăng Hy làm nũng: “Người ta đợi anh đến nửa đêm, anh lại chỉ qua quýt như vậy thôi à?”

Chu Diễn Chiếu cười cười, đi tới đóng cửa phòng lại, Tôn Lăng Hy chợt nhớ ra Chu Tiểu Manh ở phòng bên cạnh, sợ cô chưa ngủ đi ra trông thấy, lại dặn một câu: “Khóa trái vào!”

Chu Diễn Chiếu khóa trái cửa, bước lại ôm lấy cô, sau đó đặt cô lên giường, nhưng không rút tay ra, chỉ thong thả hỏi: “Khóa trái cửa vào để làm gì thế?”

Mặt Chu Diễn Chiếu áp sát vào mặt cô, Tôn Lăng Hy cơ hồ có thể nhìn thấy bóng mình trong mắt anh ta, mặc dù anh ta đang cười, nhưng trong mắt lại không có chút ôn nhu dịu dàng nào cả, người đàn ông này chính là như vậy, trái tim anh ta cứng rắn như đá như vàng, rất hiếm khi bộc lộ cảm xúc thật, gần như không bao giờ có ngoại lệ. Cô ngẩng mặt lên hôn vào cằm anh ta, hỏi: “Lại uống rượu nữa à?”

“Một ít thôi.” Chu Diễn Chiếu hờ hững đáp, nghịch ngợm mái tóc dài buông xõa của cô: “Bàn chuyện làm ăn sao mà không uống rượu được?”

“Vừa hút thuốc vừa uống rượu, mùi trên người anh sắp hun chết được một con lạc đà rồi.” Tôn Lăng Hy chầm chậm vuốt ve gương mặt tuấn tú của anh ta: “Đi tắm đi.”

“Anh về phòng đi tắm.” Chu Diễn Chiếu đột nhiên có vẻ mất hứng, buông tay ngồi dậy.

Tôn Lăng Hy ôm lấy eo anh ta, dịu dàng hỏi: “Sao thế?”

“Em vẫn chưa được ba tháng, không ăn được, chỉ cho anh nhìn thôi, đâu ra chuyện tàn nhẫn như thế chứ. Anh về phòng đây, cho đỡ khó chịu.”

Tôn Lăng Hy cười híp cả mắt lại, xoay mặt anh ta qua hôn một cái: “Thực sự không làm bừa ở bên ngoài đấy chứ?”

Chu Diễn Chiếu nửa cười nửa không liếc nhìn cô, ở khoảng cách gần, đôi má Tôn Lăng Hy tựa như ngọc mỡ dê, cơ hồ chỉ thổi khẽ một cái cũng rách toác ra được. Anh ta nói: “Anh mà làm bậy ở bên ngoài thật thì em tính sao?”

“Em còn tính sao được nữa…” Giọng nói Tôn Lăng Hy toát lên vẻ tủi hờn: “Em có quản anh được đâu…”

“Uống sữa rồi đi ngủ đi.” Chu Diễn Chiếu đưa cốc sữa cho cô: “Ngoan nào, đừng nghĩ ngợi lung tung nữa, đợt này anh bận lắm, chẳng rảnh đâu mà đi làm bậy.”

Chu Diễn Chiếu về phòng mình tắm rửa, rồi lại sang phòng Tôn Lăng Hy, mở cửa nhưng không bật đèn, đứng bên cạnh giường cúi nhẹ chạm vào mí mắt cô. Thấy Tôn Lăng Hy đã ngủ say, anh ta lại đi ra, đóng cửa lại. Chu Tiểu Manh đã đi ngủ từ sớm, cửa phòng cũng đóng chặt từ lâu. Chu Diễn Chiếu ngẫm nghĩ giây lát, rồi đi thẳng về phòng ngủ chính, trèo qua ban công, cái cây bên ngoài cửa sổ đã sum suê hơn trước nhiều, anh ta bám vào tán cây, đi trên cành cây to tướng mọc chĩa ngang, nhẹ nhàng mở hai cánh cửa sổ sát cành cây, giẫm chân lên bệ cửa....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Chỉ có thể là Yêu - Hân Như
» Yêu không hối tiếc - Hân Như
1234...678»