Chu Tiểu Manh dường như đã ngủ, nằm xây lưng về phía cửa sổ, đầu vùi trong gối, lúc Chu Diễn Chiếu từ trên bệ cửa bước vào, cô không hề nhúc nhích gì. Ánh trăng chiếu qua ô cửa sổ, một đoạn gáy thon dài trắng như tuyết lộ ra dưới ve áo ngủ của cô, tựa như một chú thiên nga đang cuộn tròn cổ lại. Chu Diễn Chiếu có cảm giác mình đã uống hơi nhiều, vì lúc anh ta vươn tay ra vuốt nhẹ lên đoạn gáy ấy, giọng Chu Tiểu Manh cất lên hết sức bình tĩnh: “Đừng chạm vào!”
Chu Diễn Chiếu ôm siết lấy cô kéo về phía mình, cúi đầu định hôn, cô để mặc cho anh ta hôn hít, chẳng có bất cứ phản ứng gì. Chu Diễn Chiếu giận nhất chính là bộ dáng này của cô, cảm thấy hết sức nhạt nhẽo vô vị, hôn hít một hồi liền buông tay ra, lấy bao thuốc châm lên một điếu, dựa người vào chiếc bàn bên cạnh cửa sổ, hỏi: “Cô thật lòng với Tiêu Tư Trí à?”
“Yêu hay không yêu, anh quan tâm làm gì chứ?” Chu Tiểu Manh ngồi dậy, hai tay ôm gối, chừng như bị lạnh: “Em nói yêu anh ấy, chỉ sợ anh sẽ đẩy anh ấy đến chỗ chết, con người anh ấy ngốc như vậy, đến lúc ấy có chết thế nào cũng chẳng biết. Mà em nói không yêu anh ấy, anh chắc gì đã tin.”
“Không phải cô nói nó thích hợp sao?”
“Rất thích hợp.” Chu Tiểu Manh chớp chớp mắt, nhìn Chu Diễn Chiếu: “Anh đừng hại anh ấy.”
“Cô đã nói đến câu này rồi, anh có thể không hại nó được sao?” Tâm trạng Chu Diễn Chiếu có vẻ khá lên một chút, nét mặt tựa như đang trêu chọc con mèo con: “Hoặc là, cô hy sinh một chút vì người mình yêu cái nhỉ?”
Chu Tiểu Manh nhìn anh ta trong mấy giây, đoạn đứng dậy kéo anh ta ngã ra giường, bản thân cũng quăng mình leo lên, cởi cúc áo ngủ của anh ta ra, khi cởi đến chỗ thắt lưng, Chu Diễn Chiếu ấn tay cô xuống, nhìn cô giây lát, rồi đẩy cô ra, ngồi ở cạnh giường đốt một điếu thuốc nữa.
Chu Tiểu Manh to gan hơn Tôn Lăng Hy rất nhiều, cô đứng hẳn trên giường, đưa mũi chân đá đá vào thắt lưng anh ta: “Cho em một điếu!”
Thấy Chu Diễn Chiếu phớt lờ, cô liền tự mình vươn tay ra lấy, chưa kịp chạm vào bao thuốc đã bị anh ta thúc cho một cùi chỏ, vừa khéo đánh trúng vào đầu gối, cả người cô khụy xuống, suýt ngã khỏi giường, anh ta ôm cô lên, quăng mạnh lên giường, nói: “Đừng điên nữa!”
Chu Tiểu Manh bị anh ta quăng, đầu đập mạnh vào thành giường “cốp” một tiếng, suýt chảy cả nước mắt. Lúc này, cô thực sự không hề muốn khóc cho anh ta xem, nên chỉ vừa xoa chỗ bị đập trên đỉnh đầu, vừa chầm chậm co người lại, vùi đầu vào gối. Cô không phát ra bất cứ âm thanh nào, nhưng anh ta lại như có mắt sau lưng, cất tiếng hỏi: “Cô khóc cái gì?”
“Em yêu Tiêu Tư Trí đấy thì sao! Anh sắp kết hôn mà vẫn đối xử với em như vậy à?” Chu Tiểu Manh nghẹn ngào, nói không nên lời: “Anh sắp kết hôn với người đàn bà khác, còn bảo em đi với cô ta xem áo cưới…”
“Cô khóc cũng vô dụng thôi,” Chu Diễn Chiếu hằn học dập điếu thuốc: “Anh không kết hôn với cô đâu.”
Chu Tiểu Manh lau khô nước mắt, chầm chậm nhoẻn miệng nở một nụ cười dịu dàng quyến rũ, nhổm người dậy ôm lấy cổ Chu Diễn Chiếu từ phía sau, hôn nhẹ lên dái tai anh ta: “Vậy thì, anh trai của em, anh đừng kết hôn với chị Tôn nữa được không?”
Chu Diễn Chiếu nghiêm mặt nhìn điệu cười nũng nịu của cô, đột nhiên cảm thấy oán giận trong lòng càng dữ dội gấp bội, anh ta nói: “Cô không cần phải làm bộ làm tịch kiểu ấy, Tiêu Tư Trí phải không? Anh thấy cô cũng tốt với nó lắm, cô yên tâm đi, anh đây tuyệt đối không làm gì nó đâu, ngược lại, anh còn định dùng nó, bồi dưỡng cho nó tử tế cơ.” Anh kéo cô lại: “Chẳng phải cô chỉ sợ anh hại nó sao? Cô có biết phải làm sao để hại được một người không? Chính là đưa hắn lên chỗ cao, khiến hắn tưởng rằng mình có thể hô mưa gọi gió…” Anh ta chậm rãi hôn lên đôi môi lạnh lẽo của Chu Tiểu Manh: “Từ nơi cao nhất ngã xuống, thì mới tan xương nát thịt… hiểu chưa?”
Chu Tiểu Manh bật cười thê thảm: “Có gì mà em không hiểu, năm ấy, chẳng phải anh đã trừng phạt em như thế sao?”
Câu nói này khiến Chu Diễn Chiếu thoáng ngẩn ra, anh ta nâng cằm cô lên, lại hôn một cái: “Năm đó cô cảm thấy anh thật lòng thích cô hả?”
“Đúng vậy, khi ấy anh giả bộ rất giống.”
Chu Diễn Chiếu thoáng im lặng giây lát rồi nói: “Khi ấy, cô giả bộ cũng rất giống.”
Chu Tiểu Manh nghiêng đầu, nhìn cái cây ngoài cửa sổ, đêm đã về khuya, bốn phía xung quanh đều không có đèn, cành lá rậm rạp đen kịt tựa như thấm vào cả biển đêm. Tán cây này mọc quá um tùm tươi tốt, cành lá san sát che khuất cả cửa sổ của cả hai căn phòng, vì vậy đây cũng là góc chết duy nhất của hệ thống giám sát trong nhà họ Chu này. Nếu trèo qua cửa sổ phòng cô, rồi leo lên cây, là có thể di chuyển sang phòng ngủ của Chu Diễn Chiếu mà không bị camera quay phải, lần trước cô phải mạo hiểm thử một lần mới dám xác định điều này.
Gió đêm lành lạnh lay động cành cây khẽ đung đưa, gõ nhẹ vào song cửa thành những tiếng xào xạc, cô chợt nhớ lại chuyện từ rất lâu trước đây, lại thấy ngỡ ngàng như vừa mới xảy ra ngày hôm qua, tiếc rằng đó đều là những chuyện từ kiếp trước, còn kiếp này, sớm đã tan tành vụn nát, xa xăm không thể nào với tới. Cô lẩm bẩm nói: “Cây còn như thế, người làm sao đây.”
Đoạn cô ngoảnh mặt lại, cười cười lặp lại một lượt câu nói ấy với Chu Diễn Chiếu, rồi hỏi: “Anh à, anh biết thế nghĩa là sao không?” Không đợi anh trả lời, cô đã nói: “Em biết anh chẳng buồn nghe thứ này đâu, từ bé anh hễ thấy sách Ngữ văn là nhức đầu còn gì, mẹ em tốn bao nhiêu thời gian cũng chẳng khiến thành tích môn Ngữ văn của anh tốt lên được chút nào. Cũng giống như hồi ấy em không hiểu, tại sao anh lại thích đánh nhau với người ta…” Giọng cô đượm vẻ thê lương: “Thực ra có lúc không hiểu, ngược lại còn tốt hơn.”
Chu Diễn Chiếu vẫn không nói gì, Chu Tiểu Manh bèn chầm chậm giảng giải: “Thời xưa có một người tên là Hằng Ôn đi đánh trận, dọc đường đi qua Kim Thành, nhìn thấy cây liễu anh ta trồng ở đó từ thời niên thiếu đã lớn đến mười người ôm không xuể, liền cảm thán rằng: ‘Cây còn như thế, người làm sao đây’, cả cái cây cũng đã như vậy rồi, huống hồ là người…” Cô ngập ngừng giây lát mới nói tiếp: “Anh à, chuyện trước đây, sau này chúng ta đừng nhắc đến nữa, em muốn thương lượng với anh một chuyện.”
“Cái gì?”
“Anh có thể gạt em một lần nữa được không, ví dụ như đêm nay, anh giả bộ thêm một lần, giả vờ anh yêu em giống như năm đó vậy.”
Gương mặt Chu Diễn Chiếu không chút cảm xúc, anh ta nhìn cô một thoáng, rồi hỏi: “Vậy tôi có lợi gì chứ?”
“Em sẽ tốt với anh.” Ngữ khí Chu Tiểu Manh rất khẽ khàng, như thể đang nói mớ: “Em cũng sẽ giả vờ, vờ như em yêu anh.”
“Tôi không cần.” Chu Diễn Chiếu gạt tay cô ra, đứng lên, nhưng Chu Tiểu Manh bổ nhào tới, ra sức ôm chặt lấy thắt lưng anh ta, toan kéo trở lại. Chu Diễn Chiếu chỉ lật tay quơ một cái, đã vặn cánh tay cô ra sau lưng. Mấy năm rồi hai người không đấu võ, Chu Tiểu Manh vốn do một tay anh ta dạy, thực sự không phải là đối thủ, nhưng lúc này cô đã liều mạng, Chu Diễn Chiếu nhất thời không chiếm được ưu thế. Hai người cứ như vậy lặng lẽ quần thảo trong bóng tối, đã mấy lần Chu Tiểu Manh bị đập vào cột giường, nhưng cô không kêu một tiếng nào, rốt cuộc, Chu Diễn Chiếu cũng đè nghiến cô được ra giường, thấp giọng gầm lên: “Cô điên đủ chưa hả?”
Chu Tiểu Manh nức nở một hồi, Chu Diễn Chiếu mới nhận ra khắp tay mình ướt đẫm nước mắt lành lạnh, lực dồn lên lòng bàn tay cũng dần nới lỏng. Cô chầm chậm vươn tay ra ôm lấy cổ Chu Diễn Chiếu, vùi mặt vào lồng ngực anh ta, nghẹn ngào khóc nấc lên: “Anh ơi… anh ơi…” Chu Diễn Chiếu chẳng còn sức lực kéo tay cô ra nữa, chỉ có cảm giác nước mắt cô thấm ướt cả áo ngủ mình, đôi môi cô cũng lạnh lẽo như giọt nước mắt. Cô nói: “Không giả vờ… em thực sự không giả vờ mà… trong lòng anh biết rõ… tại sao anh lại đối xử với em như thế…”...
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








