watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


Tiêu Tư Trí tựa hồ rất ngại ngùng, nói: “Anh… anh Chu… anh chiêu đãi tôi thế này, tôi…”

Chu Diễn Chiếu bật cười: “Tôi đã bảo rồi, cậu từng cứu em gái tôi, đừng khách sáo thế làm gì. Vả lại, con bé em tôi từ nhỏ đã được nuông chiều quen thói, ở trường học thể nào chẳng có lúc phải phiền đến cậu.”

“Vâng, vâng, hẳn là thế.”

Chu Diễn Chiếu đang định nói gì đó, đột nhiên điện thoại di động rung lên ù ù, anh ta cầm lên ngó nhưng không nghe máy, mà đặt lại xuống bàn uống trà. Tiêu Tư Trí trông bộ dạng anh ta có vẻ không vui, nên cũng không dám nói thêm gì nữa. Chu Diễn Chiếu ngồi thẳng dậy ăn một miếng dưa hấu, Tiểu Quang lại đưa điện thoại qua, vẻ khó xử: “Cô Tôn tìm anh…”

“Bảo tôi đang họp.”

Tiểu Quang cầm điện thoại đi ra, lát sau đã quay vào, ghé tai Chu Diễn Chiếu nói mấy câu gì đó, Chu Diễn Chiếu có vẻ giận dữ, quăng ngay cái xiên hoa quả trên tay vào đĩa đánh “choang” một tiếng. Âm thanh tuy không lớn, nhưng cả căn phòng lập tức chìm vào tĩnh lặng, tiếng cười đùa bên bàn đánh bài vụt tắt lịm, tất cả đều nín hơi, không dám thở mạnh.

Chu Diễn Chiếu ngẫm nghĩ giây lát, đoạn chầm chậm nhếch miệng cười: “Được rồi, đừng ngăn cản bọn họ, để cho đến đây đi. Tôi cũng muốn xem xem trò này là ai bày ra.”

Tiêu Tư Trí dẫu đang giả bộ hồ đồ, cũng phải khẽ cất tiếng hỏi: “Sao vậy?” Chu Diễn Chiếu cười nhạt đáp: “Để cậu chê cười rồi, bạn gái tôi, cô ấy không hiểu chuyện, hai hôm nay tôi bận quá không có thời gian gặp nhau, hôm nay nghe nói tôi đang ở đây, bèn nằng nặc đòi đến.”

Tiêu Tư Trí nghe anh ta nói úp úp mở mở, trong lòng lại càng thắc mắc, nhưng cũng chỉ biết cười hùa theo: “Các cô gái bây giờ đều thế cả mà.”

Nụ cười trên mặt Chu Diễn Chiếu càng thêm thoải mái: “Vậy nên thầy Tiêu sau này nhất định phải rộng lượng một chút… cậu biết bạn gái tôi vì sao biết tôi đang ở đây không? Chu Tiểu Manh nói cho cô ấy biết đấy, chẳng những nó bép xép với cô ấy, còn ra vẻ chính nghĩa đi cùng cô ấy tới đây nữa… cậu nói xem, đứa em gái này… biết rõ chị dâu tương lai của nó là hũ giấm chua, mà vẫn cứ kích động cô ấy…”

Tiêu Tư Trí nghe tới ba chữ “Chu Tiểu Manh” thì thót cả tim, nhưng bề ngoài vẫn hết sức bình tĩnh, cười cười bảo: “Tôi tiếp xúc với Chu Tiểu Manh không nhiều, nhưng nghe các bạn cùng lớp nói, em ấy đối đãi với mọi người rất nhiệt tình, năm trước, mẹ một bạn trong lớp bị máu trắng, cả lớp tổ chức quyên góp, Chu Tiểu Manh đóng góp nhiều nhất, có thể thấy bản chất em ấy là một người thích giúp đỡ người khác…”

Chu Diễn Chiếu cười cười, nói: “Lẽ ra hôm nay không nên rủ cậu đến, lát nữa để nó gặp cậu ở đây, chẳng phải rất khó nêu gương cho học trò hay sao?”

Tiêu Tư Trí cũng cười theo: “Hay là, để tôi lánh mặt đi nhé?”

“Đừng, đừng.” Chu Diễn Chiếu nói: “Có cậu ở đây, em gái tôi mới không dám quậy tung lên. Một cô bạn gái đã đủ khiến tôi nhức đầu rồi, nếu thêm cả em gái tôi nói giúp chị dâu nó mấy câu nữa, thì tôi phải dỗ tận hai người đàn bà cơ đấy, đáng sợ quá. Có cậu ở đây trấn giữ, ít nhất nó cũng không dám làm tôi mất mặt.”

Tiêu Tư Trí thấy ánh mắt toát lên nét cười cợt của anh ta đang nhìn chằm chằm vào mình không chớp, đành cười cười đáp lại: “Vâng, tôi ở lại với anh vậy.”

“Cậu nói xem, phụ nữ bọn họ cả ngày nghĩ cái gì không biết?” Chu Diễn Chiếu lại xiên một miếng lê lên ăn: “Cậu ở bên cô ta suốt ngày thì cô ta cảm thấy cậu không chăm lo sự nghiệp. Cậu bận rộn không có thời gian chăm sóc thì cô ta lại cảm thấy trong lòng cậu không có cô ta. Bàn chuyện làm ăn thỉnh thoảng cũng phải đi xã giao, gặp dịp cũng phải góp vui lấy lệ, cậu nói xem, chuyện này hết sức bình thường đúng không. Nhưng cô ta chỉ cần nghe được phong thanh, liền cằn nhằn cậu ngay… thầy giáo Tiêu này, cậu có bạn gái chưa ấy nhỉ?”

Tiêu Tư Trí cười ngượng ngập: “Vẫn chưa có.” “Để sau này tôi giới thiệu cho mấy mối tử tế.” “Cảm ơn anh Chu.”
“Đừng khách sáo thế, ở trong nhà tôi sắp hàng thứ mười, nếu cậu không chê, thì cũng gọi tôi một tiếng anh Mười giống bọn họ đi.”

“Vâng, anh Mười.”

Chu Diễn Chiếu nói chuyện với Tiêu Tư Trí một lúc, lại đứng dậy đi vào nhà vệ sinh, lúc trở ra, anh ta bảo: “Nào, chúng ta làm vài ván đi.”

Tiêu Tư Trí gãi gãi đầu, lấy làm ngại ngần nói: “Anh Mười, dù tôi không thông minh cho lắm, nhưng cũng nhìn ra được anh là nhân vật tai to mặt lớn trên chốn giang hồ, tôi làm sao dám chơi với anh chứ.”

“Không sao, chúng ta chơi vài ván mạt chược thôi mà, ai thua phải ăn dưa hấu.”

Tiêu Tư Trí không đoán được Chu Diễn Chiếu đang nghĩ gì, đành ngồi xuống đánh mạt chược với anh ta, hai người cộng thêm Cơ Na và Vân Na, quây thành một bàn. Những người còn lại ở bên cạnh xem đánh bài, bưng bê trà nước. Chưa đánh hết một ván, cửa phòng VIP đã bật mở, có người ghé tai thì thầm mấy câu với Tiểu Quang, gã ta liền đi tới bên cạnh bàn đánh báo cáo lại cho Chu Diễn Chiếu: “Anh Mười, xe của cô Tôn và cô chủ đã vào cổng dưới chân núi rồi.”

“Thất Vạn!” Chu Diễn Chiếu thản nhiên đánh ra một quân bài, đoạn tiện tay búng búng tàn thuốc.

Tiêu Tư Trí hôm nay khá may mắn, thắng được hai ván nhỏ, còn Chu Diễn Chiếu thì thua liên tiếp. Trong lòng Tiêu Tư Trí biết rõ Chu Diễn Chiếu nhất định là cao thủ, vì vậy cũng không dám giở trò gian lận, nhưng Chu Diễn Chiếu lại vẫn thua, khiến Tiêu Tư Trí càng không rõ rốt cuộc đối phương có ý đồ gì. Chu Diễn Chiếu thua, song người rầu rĩ ra mặt lại là hai cô gái ngồi đánh bài cùng họ. Có vẻ hôm nay tâm trạng Chu Diễn Chiếu cực kỳ tồi tệ, bài đưa tới tận tay rồi vẫn không chịu ăn, mỗi vòng đều lầm lì tự bốc, mà toàn bốc trượt. Cơ Na và Vân Na đã dốc hết tài nghệ ra cũng không thể khiến anh ta ghép được bộ bài lớn, hai cô gái đẹp đều nghiến răng nghiến lợi, mồ hôi lấm tấm đầy trán.

Tiêu Tư Trí để ý, phát hiện ra Lệ Na ngồi bên cạnh Chu Diễn Chiếu xem bài cứ hí ha hí hoáy gì đó, mỗi lần cô ta làm một động tác, Cơ Na và Vân Na sẽ đánh ra một quân bài tương ứng. Sau mấy vòng chơi, nắm được chút quy luật, Tiêu Tư Trí cũng biết được Chu Diễn Chiếu đang thiếu quân bài gì. Lần này Lệ Na chúm chím cười, ngón trỏ hơi cong lại, ba người còn lại viết bài của Chu Diễn Chiếu có một hàng quân văn, vì vậy đều đánh quân văn ra. Có điều, Chu Diễn Chiếu lại không chịu ăn bài, cứ lầm lì tự bốc một quân, lại đánh ra một quân, chẳng hiểu trong đầu anh ta nghĩ gì nữa. Cuối cùng, anh ta gieo súc sắc bốc được một quân cầm đúng bộ trên tay, chầm chậm xoay xoay. Lệ Na ở bên cạnh trông thấy, bụm miệng suýt kêu ré lên, đúng lúc này, cửa phòng VIP bị đẩy ra, có người nói: “Anh Mười, cô Tôn và cô hai đến rồi.”

Chu Diễn Chiếu cười ha hả, ném quân bài trên tay xuống bàn, Lệ Na bấy giờ mới kêu lên thành tiếng: “Tự bốc ù toàn màu! Phen này ăn to rồi!”

Chu Diễn Chiếu cười cười bảo: “Cắt ba quả dưa hấu ra cho họ ăn đi.”

Cơ Na hớn ha hớn hở, tựa như mình không phải người bị bắt ăn dưa hấu vậy: “Em đi bảo chúng nó cắt dưa nhé, nhất định sẽ chọn quả thật to, anh Mười cứ yên tâm đi!”

Tiêu Tư Trí ngoảnh mặt qua, chỉ thấy ngoài cửa có mấy người đứng lố nhố, nhưng vì ngược sáng, nên cả mấy người đó đều mờ mờ mông lung như bao bọc trong một lớp ánh sáng vàng. Da Tôn Lăng Hy trắng muốt, gương mặt thanh tú bị ánh đèn hành lang hắt vào, thoạt trông như một khối ngọc nạm vàng, vô cùng thanh lệ quyến rũ. Còn Chu Tiểu Manh, anh không nhìn rõ biểu cảm trên mặt cô, chỉ thấy cô khoác tay Tôn Lăng Hy, bộ dạng hết sức thân thiết....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Mắt biếc - Nguyễn Nhật Ánh [Full]
» Ngồi khóc trên cây - Nguyễn Nhật Ánh
» Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em
» Nếu không phải là anh - Tiểu Chi
» Công tắc tình yêu - Phỉ Ngã Tư Tồn
1234...8910»