watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


“Anh trai em đã dặn rồi.” Chu Tiểu Manh mở cửa xe ra, nói: “Chỗ này không tiện bắt taxi, cứ để lái xe đưa thầy về.” Vừa nói, cô đã ấn chuông cửa. Người giúp việc ra mở cửa, đúng lúc cái cây ở mé tường bị gió thổi qua, rào rào hất xuống một vạt nước mưa làm tóc mai Chu Tiểu Manh ướt đẫm. Cô nhẹ nhàng nhảy qua bậc cửa của khung cửa nhỏ mở trên cánh cổng lớn, chui vào bên dưới chiếc ô đen to tướng người giúp việc đang cầm, quay đầu lại tủm tỉm cười: “Em chào thầy!”

Tiêu Tư Trí nhìn dáng vẻ ấy của cô dường như cũng không có gì không vui, bèn vẫy tay chào: “Tạm biệt!”

Vì buổi tối trời mưa khá lớn, vườn hoa đọng đầy nước là nước, con đường rải nhựa cho xe chạy lõng bõng những vũng nước trong vắt. Chu Tiểu Manh đi giày cao gót, mỗi bước đều làm nước bắn tung tóe, những vũng nước tựa như mặt gương phản chiếu quầng sáng trên đường, lấp loáng rồi tan biến. Dì Lý trông thấy, không khỏi cẳn nhằn: “Cô chủ lớn chừng này rồi, sao vẫn cứ như trẻ con vậy, hễ không vui là giẫm vào vũng nước cho bắn tóe lên.” Nói đoạn, bà lại thở dài một tiếng. Lúc Chu Tiểu Manh đến nhà họ Chu, cô mới chỉ hai ba tuổi. Ông Chu Bân Lễ rất nuông chiều cô, mỗi lần trời mưa, cô đều đòi ra vườn hoa chơi, ông lại cầm ô đưa cô ra, nhưng Chu Tiểu Manh cứ nghịch ngợm giẫm vào các vũng nước, làm bắn tung tóe bùn đất lên khắp người ông. Bà Diệp Tư Dung không kìm được mắng cô, nhưng lần nào ông Chu Bân Lễ cũng bênh vực: “Nó còn trẻ con, không hiểu chuyện mà.”

Cuộc sống của Chu Tiểu Manh lúc bấy giờ thật chẳng khác nào một nàng công chúa.

Chu Tiểu Manh từ lúc xuống xe vẫn gắng giữ nụ cười trên môi, nghe thấy câu nói này, dường như không gắng gượng nổi nữa. Lúc vào đến phòng khách, gương mặt cô đã lạnh băng, đi thẳng một mạch lên lầu. Dì Lý nói: “Cô chủ, hay để tôi xả đầy nước vào bồn tắm cho cô nhé, mưa sau tiết Lập thu thế này để thấm vào người là không ổn đau…”

“Tự tôi tắm được!” Chu Tiểu Manh lên lầu hai, đưa mắt nhìn phòng ngủ chính ở cuối hành lang, đột nhiên bước đến vặn vặn tay nắm cửa. Dì Lý giật bắn mình, hỏi: “Cô chủ, cô muốn gì để tôi lấy cho…”

“Không có gì, tôi đợi anh ấy về, dì mở cửa phòng ra đi.” Dì Lý ngập ngừng: “Thế này không được…”

“Mở ra!”

Xét cho cùng, cô cũng là một nửa chủ nhân của ngôi nhà này, dì Lý thấy cô xẵng giọng, đành rút chìa khóa ra, mở cửa. Chu Tiểu Manh chợt dịu giọng nhoẻn cười: “Không sao đâu, dì xuống đi, tôi đợi anh tôi về.”

Dì Lý không yên tâm, ra đến cầu thang lại ngoảnh đầu nhìn cô đi thẳng vào phòng ngủ chính, càng lúc càng thêm bất an, vội chạy xuống nhà dưới gọi điện cho Chu Diễn Chiếu.

Chu Tiểu Manh bật hết đèn đóm lên, trước tiên lục lọi trong tủ đầu giường, kéo tung hết mọi ngăn kéo, mở hết các cửa tủ, cả phòng tắm lẫn gian để quần áo cô cũng không bỏ qua. Cuối cùng, cô tìm được trong nhà tắm một gói nhỏ buộc kín, bên trong có mấy viên thuốc. Chu Tiểu Manh mân mê mấy viên thuốc đó, đi xuống hầm rượu, tìm giá để rượu lâu năm nhất, rút ra một chai vang đỏ, rồi vào bếp cầm một cái ly mang lên lầu. Cô rót ra nửa ly rượu, sau đó xé túi thuốc ra đếm, cầm một viên bỏ vào miệng, ngửa cổ chiêu nửa ly rượu vang cho trôi xuống. Sau đó, cô ném hết số thuốc còn lại vào bồn cầu giật nước, còn cái túi thì vứt vào thùng rác.

Làm xong những việc ấy, Chu Tiểu Manh đã bắt đầu cảm giác hai chân mình mềm nhũn ra, cơ hồ đứng không vững, trần nhà bắt đầu vặn vẹo biến dạng, cô loạng choạng bước đi, rồi ngã vật lên chiếc giường lớn, gắng dùng nốt chút sức lực cuối cùng, lật người nằm ngửa ra.

Trên trần nhà có gắn một tấm gương, cô nhìn thấy mình đang nằm trên chiếc giường lớn, tấm ga trải giường bằng lụa đen tựa như đáy biển tối tăm u ám, còn cô là một con sao biển, cuộn những xúc tu của mình lại, chầm chậm trôi dập dềnh. Trong tấm gương dường như có một hang động, lại như thể trần nhà sập xuống, có yêu ma quỷ quái gì đó từ trong ấy vươn tay ra, chầm chậm vuốt ve xoa nắn gương mặt cô. Chu Tiểu Manh cảm thấy dễ chịu vô cùng, thoải mái vô cùng, chỉ thiếu điều không ngủ thiếp đi mà thôi.



Chương 6:


Cũng không biết bao lâu sau, cánh cửa bị đạp đánh rầm một tiếng, bật tung ra, Chu Diễn Chiếu sải chân bước tới, nhấc bổng Chu Tiểu Manh lên, vỗ mạnh vào mặt cô: “Chu Tiểu Manh!”

“Anh về rồi à…” Chu Tiểu Manh cảm thấy đầu lưỡi mình cũng sưng vù lên, nói năng không còn lưu loát nữa, như thể vừa uống rượu say, nhưng uống say cũng không dễ chịu đến thế. Chu Diễn Chiếu nhìn cô chằm chằm, ánh mắt sắc bén như lưỡi dao, đột nhiên anh buông tay, Chu Tiểu Manh rơi bịch xuống giường, mà vẫn cười hì hì hà hà, tựa như một chú cá quằn quại quẫy mình trong nước, cảm giác khoan khoái dễ chịu khó tả. Chu Diễn Chiếu vào phòng tắm đảo mắt nhìn quanh, rồi lập tức xông ra, xách cô vào trong đó: “Nôn ra!”

“Xin anh hãy trả lại em những gì anh lấy của em… hãy nôn ra những gì đã ăn của em…” Chu Tiểu Manh vừa cười vừa hát, sai cả lời lẫn nhạc: “Ngàn sao lấp lánh chép ghi lại… biến thành lời bộc bạch của hai ta…”

Chu Diễn Chiếu ném cô vào bồn tắm, tự mình cầm vòi hoa sen, mở nước lạnh ra xối mạnh lên đầu cô. Dòng nước lạnh băng quất vào mặt cô đau rát. Chu Tiểu Manh kêu ré lên, nhào tới hung hăng tát cho Chu Diễn Chiếu một cái. Chu Diễn Chiếu đùng đùng nổi giận, nhưng không đánh lại, Chu Tiểu Manh còn toan đánh anh ta thêm một phát nữa, nhưng bị anh ta tránh được, tóm lấy cánh tay cô ấn xuống nước: “Cô tỉnh táo lại đi!”

Chu Tiểu Manh không đánh trúng mặt Chu Diễn Chiếu, liền túm lấy tay anh ta, cắn vào gan bàn tay một cái thật mạnh, mùi máu tanh xộc lên giữa các kẽ răng, máu men theo khóe miệng cô rỉ ra ngoài. Chu Diễn Chiếu nhíu mày đau đớn, bóp chặt mũi cô. Chu Tiểu Manh bị ngạt, đành phải nhả ra. Lúc này, cô tựa như một con thú, hết sức nhanh nhẹn, bám vào tay vịn nhảy khỏi bồn tắm lao bổ ra ngoài. Chu Diễn Chiếu tóm lấy thắt lưng cô, cô vẫn sống chết vùng vẫy kịch liệt: “Anh buông ra! Buông tay ra!” Đoạn xoay người lại, tay đấm chân đạp loạn xạ, Chu Diễn Chiếu ấn cô xuống bồn tắm lần nữa, làm cô sặc sụa, nuốt phải mấy ngụm nước lớn. Chu Diễn Chiếu gằn giọng rít lên: “Cô uống bao nhiêu viên rồi? Nôn ra mau!”

“Không nôn đấy…” Chu Tiểu Manh lắc lư cái đầu, như thể rất vui sướng: “Đường đường là cậu Mười nhà họ Chu, chắc cũng phải nuôi được em chứ? Chẳng qua chỉ cắn mấy viên thuốc của anh thôi mà, anh tiếc nỗi gì? Em đền cho anh! Thân xác em đây chẳng lẽ không đền được à?”

“Chu Tiểu Manh, cô đừng điên nữa!”

Chu Tiểu Manh vốn đang cười, cười mãi cười mãi, nước mắt lại chảy xuống giàn giụa: “Chu Diễn Chiếu, anh đối xử với em như vậy sao?”

Chu Diễn Chiếu thoáng ngẩn người ra, Chu Tiểu Manh đã đổ sụp xuống trong bồn tắm, khóc òa lên. Thấy cô khóc nức lên như thế, Chu Diễn Chiếu lại bình tĩnh hẳn, anh ta nhìn sàn nhà tắm ướt sũng nước, đảo mắt tìm quanh một hồi mà chưa tìm thấy thứ gì thích hợp, đột nhiên trông thấy cây bàn chải đánh răng trên bệ rửa mặt, liền rút ra, ngồi xổm xuống bóp chặt cằm Chu Tiểu Manh: “Há miệng!”

Anh ta bóp đúng vào khớp xương, buộc cô không thể không há miệng, ngay lập tức, cái bàn chải đánh răng xọc vào đến tận cuống họng. Chu Tiểu Manh bắt đầu nôn ọe, Chu Diễn Chiếu nhấc cô ra khỏi bồn tắm, đẩy tới bên cạnh bệ xí, ra lệnh: “Nôn ra mau! Nếu không anh sẽ đút đầu cô vào trong đó đấy!”

Bệ xí tuy đã được cọ rửa sạch bóng, nhưng cơn buồn nôn của Chu Tiểu Manh hết sức dữ dội, rốt cuộc cũng phải xé ruột xé gan mà ộc hết những gì trong bụng ra ngoài. Chu Diễn Chiếu thấy cô quỳ phục ở đó hết nôn lại ộc, liền lạnh lùng nói: “Lần trước anh bảo cô thế nào nhỉ? Không có lần sau đâu! Cô không coi lời anh nói ra gì đúng không? Hay là cảm thấy anh chỉ dọa cô cho vui thôi?”...
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Anh Hận Anh Yêu Em
» Anh trai em gái - Tào Đình
» Ánh trăng nói đã lãng quên - Độc Mộc Châu
» Bạch mã hoàng tử - Hồng Sakura
» Bạn gái của thiếu gia - Kawi
1234...101112»