watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


Chu Diễn Chiếu cười cười, bảo: “Bốn vạn, khó nghe quá, tôi đưa năm vạn nhé. Nếu không đủ, thầy Tiêu cứ nói thẳng. Cậu là ân nhân cứu mạng em gái tôi, bốn năm vạn đồng có đáng là bao chứ?”

Tiêu Tư Trí như thể giật mình đánh thót, luôn miệng nói: “Thế này thì ngại quá…”

Chu Diễn Chiếu lại cười: “Da mặt thầy giáo Tiêu mỏng thật, bằng này thì có gì phải ngại chứ. Bốn vạn chín nghìn đồng, cậu lại chỉ vay có bốn vạn, nhỡ không trả được phần còn lại, công ty cho vay nặng lãi mò đến trường đòi nợ thì chẳng phải bẽ mặt lắm sao?”

Tiêu Tư Trí lại tỏ vẻ giật mình, nhất thời tắc tị. Chu Diễn Chiếu mỉm cười, nói: “Dù tôi không đọc nhiều sách, nhưng có câu này tôi đây rất tán đồng. Nói thế nào ấy nhỉ, không thể kết bạn với người nào không có thói xấu được. Vả lại, cái món Baccarat này, chỉ là một trò chơi, cũng chẳng thể coi là thói xấu gì. Hôm nay để tôi dẫn cậu đi mở mang tầm mắt, xem xem thế nào mới là trò vui đích thực.”

Tiêu Tư Trí ngoài mặt vẫn cười hùa theo anh ta, nhưng trong lòng lại càng bất an. Hơn nữa, chiếc xe đang phóng thẳng ra phía ngoại ô, một mạch ra tới đường vành đai ba, càng đi xung quanh lại càng vắng vẻ. Trong lòng anh không khỏi thấp thỏm, thầm nhủ chẳng lẽ mình hay Chu Tiểu Manh lộ ra sơ hở gì, nên tên Chu Diễn Chiếu mày muốn giết người bịt miệng chăng? Nhưng có lý nào muốn giết người mà hắn lại đích thân ra mặt thế này…

Đến khi chiếc xe tiến vào một cánh cổng sắt chạm trổ hoa văn, men theo con đường quanh co ngoằn ngoèo, rốt cuộc cũng thấy đằng xa có một kiến trúc tựa như trang viên, đèn đuốc sáng trưng, chiếu vàng rực cả một vùng sườn núi, chừng như giữa núi non không dưng xuất hiện một chiếc khay vàng, bên trên toàn lầu quỳnh điện ngọc lộng lẫy xa hoa. Tiêu Tư Trí thầm thở phào nhẹ nhõm, bất kể thế nào, đây cũng không phải nơi thích hợp để giết người vứt xác.

Chiếc xe dừng lại phía trước tòa nhà chính trên sườn núi, người gác cửa đeo găng tay trắng bước lên mở cửa xe, giọng nói vang vang dễ nghe: “Anh Mười! Anh đến rồi!” Tiêu Tư Trí đưa mắt nghiêng ngó xung quanh, chỉ thấy những kiến trúc hoa lệ đẹp đẽ trải dài nằm khuất giữa rừng cây triền núi, nhưng không có bất cứ cột mốc hay bảng hiệu gì. Lúc họ vào tới đại sảnh, thấy một hàng các cô gái xinh đẹp nhất loạt khom người cúi chào, đồng thanh cất giọng nũng nịu: “Anh Mười, chúng em chào anh ạ!”, Tiêu Tư Trí mới lờ mờ đoán ra được đây là nơi nào. Chỉ thấy tay quản lý cười xun xoe bước lên đón: “Bọn ngoài cổng bên dưới gọi điện lên, bảo anh Mười đến, em cũng không dám tin. Đã hơn nửa tháng anh Mười không lên núi, nhất định là tại rượu của bọn em không ngon, bị anh Mười chê rồi.”

Chu Diễn Chiếu nói: “Ai lên chỗ này của mấy chú uống rượu chứ? Lần trước con bé ấy đã đắc tội với khách của anh chú đây, mấy chú lại còn mặt dày đem tặng rượu tặng hoa quả, để lát nữa gặp ông chủ của chú, xem anh có đập cả cái khay hoa quả vào mặt nó hay không!”

Tay quản lý vừa cười nịnh vừa nói: “Mấy con bé thiếu hiểu biết, anh Mười chấp nhặt chúng nó làm gì, hôm ấy ông chủ biết chuyện lập tức nói với bọn em rồi, sau này đứa nào dám chọc giận anh Mười, thì cắt nó ra bày lên khay hoa quả mà tạ tội với anh.”

Chu Diễn Chiếu bấy giờ mới nở nụ cười, sáu chiếc đèn pha lê cực lớn trong đại sảnh tỏa sáng lung linh, soi rõ gương mặt anh ta. Ở trong xe, Tiêu Tư Trí không nhìn rõ, lúc này mới thấy khóe miệng anh ta có một vệt máu, tựa như bị móng tay cào rách, vệt rách vừa sâu vừa dài, kéo đến tận bên gò má. Vì vậy, khi anh ta cười, vết máu cũng tựa như nhếch lên, càng như cười mà chẳng giống cười.

Vào trong phòng VIP, tay quản lý ân cần gọi người mang rượu, bưng hoa quả lên. Chu Diễn Chiếu nói: “Hôm nay chủ yếu là dẫn một người bạn mới đến đây mở mang tầm mắt, ai cũng bảo chỗ các chú hay ho, anh thấy ngoài đắt ra thì chẳng có cái quái gì cả.” Anh ta ngồi xuống xô pha, nệm ghế rất mềm, cả người như lún vào trong đó vậy, khí chất uể oải lười nhác tựa hồ một con báo đang cuộn mình trong hang, chừng như sắp ngủ gật đến nơi. Nhưng đôi mắt anh ta lại sắc sảo lạ thường, sáng rực lên kỳ dị trong ánh sáng tù mù của gian phòng.

Tay quản lý đưa mắt đánh giá Tiêu Tư Trí, đoạn che miệng cười: “Ông chủ này trông lạ quá, nhưng thật nho nhã lịch sự, giống y như người trong giới văn hóa văn nghệ, nếu không phải anh quá trẻ, chắc thằng em đã đoán anh là giáo sư đại học rồi.”

“Cũng sắp thành giáo sư rồi.” Chu Diễn Chiếu nghiêng đầu sang một bên: “Đi, tìm mấy đứa biết điều đến đây, đừng để giống như lần trước, lập dị quái đản!”

Tay quản lý cười giả lả nói: “Anh Mười, lần trước tại anh nói người bạn đó của anh thích loại nào quai quái một chút, em mới để con bé Tô Na ấy tiếp đãi…”

“Nhưng nó cũng không thể chỉ vì bạn anh nói không thích Bút ký trộm mộ, chỉ thích Ma thổi đèn mà không chịu uống ly rượu nào… quái đản đến mức ấy thì còn lý lẽ gì nữa?”

“Ôi dào, anh Mười ơi là anh Mười! Anh cũng biết con bé Tô Na ấy là fan của Nam Phái Tam Thúc, người bạn kia của anh lại nói không thích Bút ký trộm mộ, tất nhiên nó sẽ trở mặt ngay…”

“Xéo đi, đừng lắm lời nữa!”

“Vâng vâng, anh Mười yên tâm, lần này em đảm bảo chọn cho anh mấy đứa thông minh hiểu chuyện, lại còn ngoan ngoãn biết điều!”

Đợi tay quản lý ra ngoài, Tiêu Tư Trí mới lắp bắp: “Anh… anh Chu… thế…
thế này không ổn lắm.”

“Gì hả?”

Tiêu Tư Trí đỏ mặt tía tai, nói: “Trường chúng tôi có quy định, thầy giáo…
nếu… nếu như đi chơi gái… sẽ bị đuổi việc!”

Chu Diễn Chiếu phì cười: “Ai bảo cậu đi chơi gái? Chẳng phải chỉ gọi mấy cô em phục vụ lên giúp uống rượu đánh bài thôi sao?”

Thấy Tiêu Tư Trí vẫn ngại ngần, Chu Diễn Chiếu lại tiếp lời: “Yên tâm đi, dù cậu muốn chơi thật, cũng không ai dám bắt cậu ở đây đâu. Không nhìn thấy chiếc xe đậu ở sân sau hả, tuy biển số bị người ta nửa vô tình nửa cố ý che đi, nhưng cả thành phố này cũng chỉ có mấy cái Bentley, màu sâm banh lại duy nhất có một. Công tử nhà họ Thẩm ở đây, đứa nào dám đến bắt hả?”

Mặt Tiêu Tư Trí càng nóng bừng lên, phục vụ mang xì gà vào, rồi quỳ xuống cắt đầu, châm lửa, lần lượt dâng lên bọn họ. Tiêu Tư Trí lần đầu hút xì gà, có hơi lúng túng, song Chu Diễn Chiếu không chế giễu mà còn hướng dẫn: “Đừng hút vào như thuốc lá bình thường, cứ ngậm trong miệng rồi nhả ra là được.” Anh ta vừa dứt lời, tay quản lý đã ở bên ngoài gõ gõ lên cửa, một đám gái đẹp ùa vào. Mặc dù ríu ra ríu rít, nhưng cũng rất quy củ, người nào người nấy đều ngượng ngùng vừa sợ hãi chào hỏi: “Em chào anh Mười, chào ông chủ!”

“Ông chủ này họ Tiêu.” Gương mặt Chu Diễn Chiếu thoáng ẩn thoáng hiện trong làn khói xì gà: “Hôm nay em nào khiến anh ấy vui vẻ, anh sẽ tặng cho một chiếc Birkin.”

Cô gái đi đầu dẩu môi nói: “Anh Mười quả nhiên rộng rãi, một chiếc Birkin là tống được bọn em đi rồi. Ai thèm chứ?”

Chu Diễn Chiếu cũng chẳng lấy làm bực mình, nheo mắt cười hỏi: “Birkin cũng không thèm, thế muốn gì nào?”

“Anh Mười dẫn em đi ăn đêm thì cho em bao nhiêu chiếc Birkin em cũng không thèm đổi!”

“Ồ, cô em dẻo mỏ quá, tên là gì vậy?” “Cơ Na.”

“Hay, tên hay lắm, qua đây ngồi với anh nào.”

Cơ Na vui vẻ ngồi xuống, những người khác ngồi quây thành vòng tròn trên xô pha, có cô tính ưa ồn ào ham vui, liền kéo Tiêu Tư Trí ra chơi đổ súc sắc. Cơ Na dựa vào bên cạnh Chu Diễn Chiếu, nũng nịu hỏi: “Anh Mười hát trước hay đánh bài trước đây? Hay em chọn mấy bài hát trước nhé?”...
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Anh trai em gái - Tào Đình
» Ánh trăng nói đã lãng quên - Độc Mộc Châu
» Bạch mã hoàng tử - Hồng Sakura
» Bạn gái của thiếu gia - Kawi
» Biệt thự hoàng tử - Chirikamo
1234...678»