Tôi có nằm mơ cũng ko thể tưởng tượng được,,
là cướp biển lại biết chơi đàn Piano?! O_o
Cho nên, dù có thích Hoàng tử đến đâu
tôi cũng ko thể giữ được im lặng theo lời anh... vì quá shock!
Mấy ngày nay tôi đã quên bẵng anh ta..
quên cả việc mình đã làm gì và tiếng quát giận dữ của gã trong phòng thu hôm ấy.
"Gì vậy, Giang?"
"... ... ah..em..em.."
Có lẽ hoàng tử của tôi đã bị tiếng la làm cho giật mình,
anh cúi mặt nhìn tôi vẻ lo lắng, với cặp mắt dịu dàng..
còn tôi, dù có cố gắng lắm, giọng tôi vẫn cứ ú với ớ.
Omgosh...
"Cô em ngạc nhiên vì tiếng đàn quá hay của tôi đấy thôi, đúng chứ?"
Tôi thậm chí ko dám liếc nhìn gã,
cho đến khi gã ấy đã tiến đến sát tôi và anh Lam.
tôi vẫn cúi gầm mặt, ôi, tôi múôn nấp sau lưng Hoàng tử quá! TT__TT
"Thế à?.."
"yeah.."
thật miễn cưỡng..dù rằng tiếng đàn thực sự hay..
Anh vẫn nhìn tôi nghi ngờ, nhưng rồi, anh cũng giải tỏa cái ko khí địa ngục này,
với lời giới thiệu rất vui vẻ.
"Hắn là bạn thân của anh, Huấn, tay DJ số 1 của chúng ta. Còn đây, bạn của Mai - cô bé có cái tên dễ thương: Hải Giang"
"Đã Hải, lại còn Giang?"
Thì đã sao?? >_<
Hoàng tử của tôi đã nói đó là 1 cái tên dễ thương kia mà!!
Tôi , trong khoảnh khắc bỗng can đảm ngước mặt nhìn anh ta 1 cách kiêu hãnh..
lần này, gã cầm 1 điếu thuốc thay vì lon coca..
đưa lên miệng rít, và nhả khói... Argh!! tôi ko thể chịu được khói thuốc!
"Hặc hặc..hặc!!" ><
"Trời ạh, Huấn, ông đừng hút thuốc trước các cô bé chứ!"
Hoàng tử Lam mắng gã DJ [người chỉnh nhạc trong phòng thu"> bằng giọng gắt -__-
rồi vỗ nhẹ vai tôi - đang ho sằng sặc, còn tay anh thì quạt cho khói bay đi...
Anh là người duy nhất tốt đẹp trên thế giới này. T___T
"Em ổn chứ?"
"Yah... hặc.. em ko sao.. ah, Mai có gửi thư nhắn.."
Tôi lấy tấm giấy từ trong túi áo ra đưa cho anh,
và thận trọng liếc dè chừng tay cướp biển..
hắn đã dụi tắt điếu thuốc, và...
ném mạnh qua cửa sổ!!
"AH! XẲ RÁC!!"
Khi tôi kịp nhớ ra rằng, người đứng đó ko phải nhỏ Mai, hay Diệu,
để theo thói quen cứ la lên như thế, mỗi khi chúng nó ném vỏ singum xuống sân trường..
thì cánh tay với ngón trỏ chỉ thẳng của tôi đã hướng ngay mặt của anh ta!
TT____TT
Gã nhìn tôi với đôi mắt ngơ ngác, vì bất ngờ..
Còn Hoàng tử Lam đang đọc bỗng ngước lên nhìn,
rồi anh bật cười... khiến mặt tôi lại chuyển thành màu cà rốt.
"Phải, phải, haha... ông ko được xả rác đâu nhé!"
Có ba người trong phòng này.
Một người đang cười xòa và vỗ vai 1 người có lẽ đang như từ trên trời rơi xuống.
Người còn lại, đang vừa xấu hổ vừa sợ hãi, đến nỗi,
cứ đứng đó như 1 con bù nhìn rơm.
Gã DJ vẫn ko hề cười, hay có bất kỳ phản ứng nào khác,
ngoại trừ việc cứ nhìn như muốn nuốt sống tôi.
Tôi đã rụt tay lại và lùi về sau, hơi nép vào anh Lam, còn anh ấy thì tiếp tục đọc...
Tôi thấy sợ, sợ thật sự..
"Một cuộc hẹn à? Sao Mai ko nhắn tin cho anh nhỉ?"
Opps! phải rồi , sao ko nhắn tin?!
trời ơi, có lẽ anh sẽ phát hiện ra việc này chỉ là cái cớ.
Hai đứa tôi, ngốc quá!!
"Con bé..thật rắc rối. lần này lại cảm ơn em nhé, Giang!"
"... ko có gì đâu ạ" T__T
"Ah... hôm ấy em cũng đi chứ?"
"Yeah??"
"Mai hẹn Chủ Nhật đi chơi bóng rổ. Anh nghĩ, hẳn em cũng sẽ tham gia?"
"Bóng rổ ư???"
Tại sao lại là bóng rổ??
Tôi biết, nhỏ Mai cao, Hoàng tử cao, gã DJ cao, C.K cũng cao..
nhưng còn tôi?? Nó muốn gì khi rủ đi chơi cái môn thể thao ko-dành-cho-tôi ấy?? ><
"Cô em này mà chơi được bóng rổ, thì thể thao thế giới sẽ gặp thảm họa"
-__-
Tự dưng, tôi nghĩ giả sử Bodyguard với gã này mà đấu khẩu với nhau,
chắc là thú vị lắm đây...
Những kẻ thích móc khóe người khác.
"Sao lại ko? khi còn học trung học, tôi cũng chỉ cao tầm 1m6. vẫn chơi được đấy thôi!"
Luôn bảo vệ tôi, luôn bênh vực tôi,
ko bao giờ chê bai, chọc ghẹo hay làm tôi sợ hãi, tức tối..
chỉ có anh - Hoàng tử... I love you so much ^0^
"Nhất định em phải đi đấy! Bốn người chúng ta sẽ chơi suốt ngày... Hah..đã lâu tôi ko đi thư giãn rồi!"
"Yeah... nhưng.. sao lại 4 người ạh?"
"Người thứ 4 là tôi đấy."
Tôi nhìn anh Lam, chờ đợi anh lên tiếng bác bỏ sự thật phũ phàng này,
nhưng anh chỉ cười rồi gật đầu..ánh mắt hơi tinh nghịch.
"Đúng thế. Làm sao thiếu anh ta được"
tại sao..tại sao ko thiếu được?
Gã ấy đâu có vai trò gì ở đây! -__- Mà tại sao gã có thể tự tin khẳng định,
người còn lại chính là mình?...
Bóng rổ, rồi lại cướp biển.. nhưng biết làm sao,
cho dù, đó là 1 cuộc hẹn đi vào Nhậm môn quan [chỗ chết">,
thì tôi cũng sẽ dấn thân mà lao tới,
vì ở đó, có Hoàng tử bạch mã của tôi.
Chương 19
[Reng">
Chuông báo hết giờ học vừa reo,
cô giáo đã rời khỏi lớp trong nháy mắt...
Tôi quay sang định hỏi tội nhỏ Mai vì việc nó đã rủ đi chơi cái môn mắc dịch đó,
mà ko phải là 1 trò nào khác... như... chơi cờ vua chẳng hạn -__-
thì Diệu đã ào tới như bị bão thổi!
"Ey, Chủ Nhật đi thả diều, hen 2 bà!!"
"Chủ Nhật tui với Giang có hẹn rồi!"
"Gì?? Muốn chết hả? Sao dám hẹn riêng?? Tui ko biết! Mấy bà phải đi với tui!"
"Bà dời lại tuần sau đi"
"KHÔNG! Tui đã hẹn hết với người ta rồi"
"Hả? hẹn với ai?"
"Trần Chí Kiệt! Hehehe... và cùng với Phong nữa."
Hóa ra, Diệu đã bắt đầu triển khai kế họach của nó..
Argh. Cũng may mà tôi và Mai đã có cuộc hẹn riêng!
"Thế thì bà đi 1 mình với bọn họ!"
"Bà nói gì? Làm sao tui có thể đi 1 mình? Mà 2 bà sao đánh lẻ?? Hả?"
"Kệ tụi tui, ai biểu bà hẹn chậm hơn... "
... ...
... ... ... ... ...
Hai đứa nó cứ thế cãi nhau chí chóe,
trong khi tôi ngồi chính giữa bịt cả 2 tai lại..
và cố gắng thóat khỏi cuộc chiến đinh tai nhức óc này.
... ...
Tôi đứng chờ ngòai cửa lớp chỉ khoảng 5 phút hơn,
thì Mai đã đi tới và bảo tôi "Về thôi".
còn Diệu thì cũng ra ngay sau đó vài giây, nói với tôi.
"Ey Giang, hôm đó tui ghé nhà chở bà đi!"
"Hả?..? Mai, bà đã đồng ý đi thả diều với nó? Còn.."
"Ko, chơi bóng rổ. nhưng gộp chung luôn."
"Gộp chung luôn là sao?"
"Là 2 nhóm nhập 1 cùng đi vào CN đó."
"Trời... bà điên à?"
"Diệu nó dữ quá!!"
"hehhehe"
Tiếng cười của Diệu lúc này ko khác gì 1 mụ phù thủy ><
thế là, cơn ác mộng của tôi đã trở thành sự thật...
Cướp biển, tên Họa sĩ, Hoàng tử... chỉ còn thiếu mỗi dì Út.. -__-
mà bù lại, có 2 con bạn nhí nhố và 1 ông bạn hiền như cục đất.
"Nhưng... sao bà chịu đi đánh bóng rổ, Diệu? Bà cũng đâu có chơi thứ đó"
"Bà tưởng nhỏ Mai hiền lắm à? Nó nhường tui cái này thì tui phải nhường nó cái khác!"
"sao 2 bà ko hỏi ý kiến tui HẲ?" ><
"BÀ Đ� BỎ RA NG�'AI RốI C�'N N�"I???"
-___-
Okay... okay... 1 chọi 2... tôi thua là phải...
Bạn tốt là thế đấy hử? Đồng thanh hét vào mặt tôi thế hử??
Cảm ơn 2 bà, đã giúp cho ngày CN này của tôi trở nên vô cùng hấp dẫn.. Ack ack!!
Giông tố đã nổi lên rồi. Hic hic.
::Sáng thứ bảy::
Tôi cố gắng nằm nướng thêm chút đỉnh vì hôm nay ko phải đi học..
dù ánh nắng mặt trời đã chiếu qua cửa sổ, rọi thẳng vào chỗ giường tôi.
Sao tôi ko nằm mơ thấy Hoàng tử nhỉ?
chán quá...
"Giang, dì nhờ cái... "
"... ... "
"Dậy chưa? GIANG?!??"
"Dậy rồi... -__-"
Tôi lờ đờ đi vào nhà tắm súc miệng sau khi xếp xong mền gối....
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








