watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)

trong khi hắn vẫn còn giữ chiếc gối vừa quất tôi.
Kyaahh!!! Attack!!!

Một trận hỗn chiến.

Hah hah... blah blah...
Phew... phew..

Tôi đang thua...
tôi bị hắn dồn tới góc giường với bức tường..
trên tay hắn là cái gối ôm-vũ khí của tôi, hic hic.. hắn đã giật được!

Nếu hắn còn tiến tới... tôi sẽ la to...
dì sẽ mắng hắn, chắc chắn! -__-

"Tụi bây làm gì trong đó mà om sòm vậy?"

Hắn đột ngột quăng cái gối, tót xuống giường, 2 tay ôm đầu,
mếu máo chạy ra ngoài..
???

"Dì... ! Giang ăn hiếp con!! Cô ấy đánh con, chỉ vì con bảo cô ấy vẽ xấu!!"
"Trời... sao nó vô lý quá.. Giang!!"

><
Omgosh! thế mà vừa mới cách đây chưa đầy 1 tiếng,
tôi còn súyt khóc vì hắn...
... ... ... ...

Hắn ngồi trên ghế salon, miệng gặm... cái remote TV, bên cạnh là dì.
Hai người cùng xem chương trình Gameshow Kim tự tháp với nhau, cười suốt..
Ghét quá đi! Đó là show yêu thích của tôi! ><
Phải giành lại chỗ của mình thôi!

"Ey, áo you khô ròai !!!!"
"Thế à?"
"Vào thay ra và trả áo ba tôi đây! để còn về nữa chứ!"
"Trời còn mưa mà, ở lại đi, Kiệt!"
"... ... "

"Thôi con về! Coi mặt của Giang kìa!Ghê quá!"

Hắn nhả cái remote ra và đặt xuống bàn,
rồi đứng dậy đi vào nhà tắm..
Chỉ 2 phút, hắn đã trở ra với cái áo của ba tôi trên tay.

Tôi... ko để ý là trời vẫn còn mưa, dù đã bớt nặng hạt..
tôi thực sự ko biết.
Nếu biết, tôi đã ko đuổi hắn đi như thế, dù có muốn xem cái show thế nào..
Dì tôi đã cố bảo hắn ngồi lại, nhưng hắn vẫn nhất quyết đòi về,
Hắn cúi chào dì và đi nhanh ra cửa, ko nhìn, liếc, hay nói câu nào với tôi.

Bất giác tôi cũng chạy ra..và níu lấy cánh tay hắn.
Hắn quay lại nhìn tôi, mắt tròn xoe..

"Đừng.."
"Ko phải vừa đuổi tôi sao?"
"You sẽ cảm lạnh nếu lại dầm mưa.. Hãy ở lại cho đến khi mưa tạnh."
"Có thật là lo cho tôi?"
"... ... "
"Giang ngốc^-^, yên tâm, mưa tí nhầm nhò gì!"

Hắn gỡ tay tôi ra và vụt chạy, trước khi dì tôi vừa mang cây dù ra.
tôi bỗng hối hận và thấy mình sao tàn nhẫn..
... ... ... ... ...

10h00 PM.

'Message has been sent successfully'

Tôi vừa gửi tin nhắn cho hắn.
Sau khi mất 5 tiếng đồng hồ ngồi 1 mình ở nhà với đầu óc ngổn ngang đủ thứ,
bấm đi bấm lại các nội dung khác nhau như "Xin lỗi, you ko lạnh chứ?" - "Về nhà nhớ thay áo" -
... hay "Cảm ơn đã tới giúp"...
Cuối cùng, tôi chỉ viết mỗi chữ "Sorry".

[Lịch kịch">
Tiếng mở cửa. Có lẽ dì Út đi đám cưới vừa về.
Sao dì về trễ thế nhỉ?

"Ngủ chưa, Giang?"
"Chưa ạ."
"Uh.. Dì về hơi trễ. Bạn cũ gặp nói nhiều quá."

Tôi nghe giọng dì có cái gì đó ko được bình thường,
nên vội đi ra ngoài phòng khách để xem.
dì đang ngồi trên ghế... vẻ mặt buồn rười rượi..

"Dì ko có sao chứ?"
"Gặp người xưa thôi. Bỗng thấy tiếc ... "
"Mối tình đầu hả dì?"
"Có muốn nghe ko?"
... ...
Lần đầu tiên, dì kể cho tôi nghe về chuyện tình của dì.
Đó là 1 người bạn học chung cấp ba ở trường huyện... ...
Nhưng do tính khí ngông nghênh trẻ con, cả dì và người ấy đều đã lạc mất nhau,
giữa cuộc đời.
Đến khi gặp lại, ông ấy đã có vợ con...

"Cho nên, con đừng để vuột mất tình yêu của mình."

Dì kết thúc chuyện tình đầu của mình bằng câu nói đó.
Tình yêu của tôi??

"Con sẽ ko tìm được ai tốt hơn thế đâu!"
"Hử??"
"Đừng có giả khờ! Nó thích con đến thế cơ mà... "

Tôi chợt hiểu ra sau cái nháy mắt của dì..
Dì thì chỉ biết có hắn, đâu còn ai khác...
Hắn thích tôi? Thích hay chỉ chọc phá tôi vì quá rảnh rỗi?
tôi ko khác nào con búp bê đồ chơi của hắn!
... ... ...
'1 New Message'

Tôi trở về phòng và thấy điện thoại đã có 1 tin nhắn mới vào.
có lẽ là của hắn.

'Sorry for what? For seeing me in nude?'

Tôi bật cười.
...
Hình như, bên cạnh việc chọc cho tôi tức điên, hắn cũng là người khiến tôi cười nhiều nhất.
Như hôm nay, trong "trận chiến gối ôm"...
tôi đã cười nắc nẻ... Gọi là sao nhỉ,.. yah..đó là "Enjoy playing"...

'Nothing. See you tomorrow'

Tomorrow... Ngày mai... Hắn. Hoàng tử. DJ.
Tôi có nên trông chờ ko nhỉ?
Ngày mai...


Chương 22


Tôi thức dậy từ trước 7h00,
để loay hoay chọn cho mình 1 bộ đồ thật ok trước Hoàng tử.
Khổ nỗi, tôi lại chẳng có quần áo thể thao nào phù hợp...
Đồng phục thể dục của trường? Ack... có mà điên.

Cuối cùng, tôi đành chỉ mặc quần Jean và áo thun màu xanh đậm,
ít ra, nó trông cũng xì po hơn những bộ khác..

"Đi chơi à?"
"Yah.. Dì ko cần chờ cơm trưa... "
"Với ai? Kiệt?"
"No!... dù cũng có hắn... "
"Vậy... dì cũng đi đâu đó đấy. Nếu về ko thấy dì thì... cứ tự mua đồ ăn"
"Okay.."

Tôi vừa ăn sáng xong, thì tiếng xe của nhỏ Diệu đã đổ xịch trước cổng.
hôm nay nó đội cái nón lưỡi trai và mặc áo thun có in hình chó Snoopy..
Oh... Phong cũng đến đây?
Tôi kéo Diệu vào thì thào..

"Ey, sao Phong cũng qua đây? ko hẹn ổng trên đó?"
"Qua để chở Kiệt, hắn đâu có xe!"
"Huh? hắn kêu thế hả?"
"Ko, tui tự quyết đó ^-^ Bà dắt tụi tui qua đón hắn đi"
... ...
Hah... thảo nào... nó nhất định đòi qua chở tôi chứ ko để Mai..như mọi lần.

"Tui ko biết nhà... để tui gọi kêu hắn qua đây."
"Ko biết àh?... vậy thôi để tui gọi!"

Gì? Diệu có số hắn à? Sao có được nhỉ?
Mặc kệ vẻ thắc mắc của tôi, Diệu móc cellphone ra và gọi đi...

"Phong vào chứ?"
"Thôi khỏi... Phong đứng ngòai cũng được."
"Uhm... "
"Giang quen với anh của Mai?"
"Huh?ah... um... uh."

Mối quan tâm của Phong, chỉ có 1 chữ duy nhất: Mai.
Nhỏ Diệu chẳng tinh ý gì cả, lẽ ra phải kêu Phong chở Mai... ...
Phong cứ đứng ngòai cổng, còn Diệu thì ngồi nói chuyện với dì Út,
tôi tranh thủ mang giày trong khi chờ đợi.

Khoảng 10 phút, hắn cũng tới.
Và khi hắn vừa xuất hiện ngay cửa nhà tôi,
cả Phong, Diệu, tôi, và dì Út đều bị shock... vì,
cái áo thun của hắn đang mặc cũng là màu xanh đậm..y chang tôi.

Ack!! Dì Út thì cười tủm tỉm,
nhỏ Diệu thì hơi ko vui cho lắm...
Phong chẳng nói gì, nhưng cứ nhìn tôi và hắn 1 cách kỳ lạ.
Hắn cũng có vẻ ngạc nhiên lúc đầu, nhưng rồi lại tỏ ra khoái chí ngay.

"Hoho... thần giao cách cảm!"
"Tôi vào thay đồ đây. -__-"
"trễ rồi! Đã mang giày chẳng lẽ lại cởi ra? Đi thôi!"

Hắn kéo tay tôi lôi ra cửa, và Diệu cũng ra theo sau,
dì Út nhanh chóng ra tiễn chúng tôi và chặn ở cửa...
ko cho tôi trở vào thay áo!
Hic.
... ... ... ... ... ...

:: CLB Phan Đình Phùng- Bãi giữ xe ::

"Sao lại mặc áo nà.."
... ."Hắc~.. xì~~!!... huh?"
"You... thấy chưa!! Cảm lạnh roài chứ gì?"
"... um..hịt hịt... "

Hắn lại quay mặt đi ách xì thêm 2 cái,
rồi khịt khịt mũi... -__-
Tôi định nói thêm vài câu..nhưng Phong và Diệu đang trong bãi xe đi ra.
Vừa lúc đó, Hoàng tử của tôi chở nhỏ Mai sau lưng cũng đã tới,
và bám sát xe anh, là chiếc Suzuki vác gã DJ trên đó.
Nhỏ Mai nhảy xuống xe và chạy bổ lại chỗ chúng tôi,
trong khi 2 người kia chạy xe vào bãi.

"Hey! sao bà và ông này mặc áo giống... "
"IM đi!! ><"

Sau tiếng gắt của tôi, nhỏ Mai nín bặt và ngó tôi khó hiểu..
rồi nó quay qua nhìn Diệu, hy vọng Diệu cho nó câu trả lời về sự nổi cáu của tôi.
Nhưng Diệu chỉ nhún vai...

:: Sân bóng rổ::

Tôi đang... ngồi trên băng ghế khán giả và giữ đồ!! Arghh... ...
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
» Cửa Tiệm Giặt Là - Rin
» Biệt thự hoàng tử - Chirikamo
12345»