watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)

"Ko đói thì cũng phải ăn chứ! Ăn để sống mà. -__-"
"tôi thích ngồi nhìn you ăn"
"Hả?.."

Tôi gần như phun cả ngụm trà đá ra bàn,
Sau câu nói gây shock của hắn..
Hắn kêu tính tiền và trả luôn phần của tôi.
Nên tôi móc tiền trả lại hắn.

"Gì thế?"
"Đây là tiền cơm của tôi"
"Dẹp đi!"

Huh? Ey... ? Hắn đã đứng dậy và đi ra ngoài.
Tôi đâu có thiếu tiền hay nghèo khổ cơ chứ??! TT__TT

"Hey, đưa ba lô lại cho tôi"
"Tôi sẽ đưa khi về tới nhà"
"Ko..tôi ko về nhà. giờ tôi đi làm."
"Cái gì? Đi làm à?"
"Yah, right, vì thế, hãy đưa nó cho tôi... "

Hắn gạt cánh tay tôi đang giơ ra để đòi lại chiếc túi..
Và nhìn tôi đăm đăm giữa đường..

"Làm ở đâu?"
"Tại sao tôi phải nói cho you?"
"Vì tôi là bodyguard của you!"
"hah hah, tôi ko phải đi chiến đấu, vì vậy, tôi ko cần bodyguard"
"... "

Oh ho!!! lần này, tôi đã thắng, hắn đã ko thể nói được gì!
Ya... hoo!!
Tôi giật lấy cái balô trên vai hắn trước khi hắn kịp phản ứng,
Và chạy nhanh ra chỗ bác xe ôm đang đậu gần đó,
Tôi thúc bác ấy chạy nhanh như đang trốn chạy 1 kẻ thù..

Khi tôi ngoáy lại nhìn,
hắn đã bước đi với 2 tay trong 2 túi quần, chân đá cục đá văng lên trong ko trung..
Cái dáng ấy.. có vẻ chán nản và bất cần làm sao.

... ... ... ...

Trái với mong đợi của tôi,
buổi chiều hôm ấy tôi đã ko gặp được Hoàng tử,
Cho dù tôi có cố tình lảng vảng ở cầu thang cả chục lần,
với hy vọng anh sẽ đi xuống và chạm mặt với tôi... T__T
chỉ có 1 điều tốt duy nhất trong ngày,
là tôi đã được giao công việc chứ ko photo tài liệu hay đọc báo nữa...

... ... ... ...

Tôi về tới nhà thì thấy xe của ba tôi,
Hôm nay là ngày 20?

"Ba, con mới về"
"Đi học?"
"Nó đi làm."

Ba tôi có vẻ bất ngờ với câu trả lời của dì Út,
�"ng quay sang nhìn tôi, ánh mắt ko hẳn là giận dữ,
Nhưng cũng làm tôi thấy sợ.

"Sao dì để nó đi làm?"
"Va chạm nhiều sẽ khôn lớn hơn"
"... vẫn đi xe đạp hả Giang?"
"Dạ.."
"..ah..khi nào tốt nghiệp?"
"Năm sau."

Cả năm nay,
lần nào ghé ba tôi cũng hỏi câu ấy, và tôi thì luôn trả lời y như thế.
Giống như, 1 thói quen, hoặc là ko biết hỏi gì,
Nên ông chỉ hỏi... đại như vậy mà ko hề để tâm lắng nghe.

Ba tôi... và tôi.
Nhìn vào ít ai nghĩ chúng tôi là cha con..
cứ như tôi đang chào hỏi 1... người khách của dì.

Hồi ấy, mỗi khi thấy thái độ thờ ơ, nhạt thếch của ba tôi,
Thì tối về tôi lại ôm gối khóc tấm tức.
Nhưng bây giờ, tôi coi đó là chuyện bình thường,
nếu ba tôi tỏ ra âu yếm cưng chìu.. ko chừng, tôi sẽ thấy ngại.


Chương 17

... ... ... ...

"Tui đã đưa tấm ảnh cho anh trai bà"
"Uh..thanks, tui biết rồi"
"Huh? Sao biết?"
"Ẳnh gọi cho tui... "
"Thế.. ảnh có nói gì về tui ko?"
"Ko... mà nói gì về bà?"

Chẳng lẽ, tôi ko có ấn tượng gì với anh cả?
Hic... chắc là thế,
Hôm ấy tôi chỉ mặc quần Kaki và T-shirt như khi đi học..

"Ah, ảnh có nói... "
"N�"I GÌ???"
"Trời, bà làm gì la lên vậy?"
"Sorry, nhưng, nói gì?"
"... ảnh nói bà có vẻ nhút nhát. Ack, bà mà nhút nhát là tui chết liền"

Nhút nhát à? Có ko nhỉ?
Tôi ngồi ngẩn ngơ suy nghĩ mặc kệ câu sau của nhỏ Mai..
Đúng rồi, hôm ấy tôi đã lúng túng như gà mắc tóc khi nhìn thấy anh lần đầu tiên.
Phải rồi...

"Sao bà bảo ko quen hắn?"

Tiếng của Diệu lôi tôi ra khỏi dòng suy nghĩ miên man,
Dù hơi giật mình nhưng tôi cũng cố giữ bình tĩnh để quay sang nhìn nó.
Chắc nó đã chịu hết nổi...
Sau 3 ngày im không hỏi tôi.

"Ah... bodyguard.. à ko, bà nói, Chí Kiệt hả?"
"Bà nghĩ tui nói ai?"
"Lúc bà hỏi, tui chỉ gặp hắn có 1 lần, làm sao gọi là quen?"
"Vậy bây giờ?"
"Có nói chuyện vài lần..vì hắn... ở gần nhà tui."
"Chỉ có vậy?"
"Chứ... có gì nữa?"
"Bà có thích hắn?"
"Điên à! KH�"NGG!"
"Sure??"
"Sure!!!"

Nhỏ Diệu có vẻ hài lòng với câu trả lời mạnh mẽ của tôi,
Nó cười toe và gật gù đi về chỗ ngồi, tay vuốt tóc và lẩm nhẩm gì đó.

Sure? Dĩ nhiên. Tôi ko thích hắn. tôi làm sao thích hắn được?
Tôi chỉ yêu có Hoàng tử, chỉ có anh thôi.
Mà, ba ngày rồi, tôi không hề thấy anh..

"Anh bà... hình như mấy bữa nay ko đi làm."
"Vậy hả? tui ko biết."
"Uhm... "

Nhỏ này, nó ko giúp được gì cho tôi cả.
Thế mà, tôi đã nghĩ sẽ trông cậy vào nó và cảm ơn đời đã cho tôi có 1 người bạn như nó. ^-^

"Bà để ý anh tui hả?"

Ackk! Câu hỏi bất ngờ của Mai làm tôi suýt lên cơn đau tim,
miệng tôi mở ra nhưng ko có chữ nào được thốt lên.

"Ey!! Bà để ý anh tui!!! Bà thích ảnh rồi phải ko?! Mặt bà đang đỏ gấc kìa! Yeah! Anh tui đẹp trai quá mà! Bà hã... umm.."

tôi phải chồm qua để bịt miệng nó lại,
nó thậm chí ko biết rằng chúng tôi đang ở trong lớp! >_<
Hai đứa ngồi bàn sau nhìn tôi với cặp mắt như mắt cá trê.

"Shii.. bà la lối gì thế hả?"
"bà.. thừa nhận đi!"
"yeah -__- you're right... "
"AHHA... ah. Sorry, tui sẽ nói nhỏ, bà yên tâm, tui là best friend mà... "

Cái vẻ thì thầm xì xào của nó làm tôi hơi buồn cười,
Nó có vẻ rất khoái chí... còn tôi thì xấu hổ muốn chết.
Nhưng... cũng hay, tôi đã có 1 đồng minh,
Bây giờ thì đúng là tôi nên cảm ơn đời. ^o^

Mai viết cho tôi 1 mảnh giấy,
bảo tôi chiều nay vào đưa cho anh ^^
Ko cần biết nó đã viết gì... chắc là nhắn nhủ gì đó.
chỉ biết 1 điều, mảnh giấy này là cơ hội của tôi!!
... ... ... ...

::Kana Studio::

Suốt từ đầu giờ làm,
tôi ko sao tập trung được..vào tấm banner quảng cáo trước mặt.
cứ nghĩ tới việc sẽ lên gặp anh ấy,
tim tôi lại đập thình thịch như sắp bước lên xe hoa! TT__TT

Đồng hồ cứ trôi chậm chạp...
tich tac tich tac từng giây...
... ...
và rồi, giờ phút trông chờ của tôi cũng đến khi chị Kim bảo "Nghỉ thôi".

Tôi ko cần nấn ná thêm phút nào, vội vã gom đồ và nhảy ra khỏi phòng.
Mục tiêu tầng 4 nhắm thẳng!! Hihihi...
..
Ít nhất, tôi đã đứng trước cửa phòng anh được 10 phút.
và đã gõ cửa hết 2 lần..
Nhưng ko hề có chút phản ứng.
Hay, anh ko có trong đó??

"Tìm anh Lam à? Ẳnh xuống phòng Nhạc cụ ở tầng 3 đó!"

Một chị trẻ trẻ đi qua chợt lên tiếng khi tôi vừa định bỏ đi.
Phòng Nhạc cụ ở tầng 3?

Phòng Design của tôi ở tầng 2, còn Hoàng tử thì ở tầng 4.
tôi chưa bao giờ ghé ngang tầng 3 dù chỉ 1 lần...
Phòng nhạc cụ ở đâu nhỉ..

Khi tôi bước sâu vào dãy hành lang của tầng 3,
tôi bị cuốn hút bởi tiếng nhạc, à ko, phải nói là tiếng đàn chứ.
Một bản nhạc cổ điển thì phải, cất lên du dương và êm ái...

Arggg... tưởng tượng... có khi nào, Hoàng tử của tôi,
trong bộ Complet có đuôi màu trắng đang ngồi đánh đàn Piano...
... chắc tôi sẽ đổ cái rầm khi vừa nhìn thấy quá.TT__TT

Cánh cửa phòng Nhạc cụ trước mặt tôi ko đóng,
nó mở gần nửa.. nên tiếng đàn đã lọt ra ngoài và vang xa..
khi tôi đến và đứng ở ngay đó,
tôi đã thấy hoàng tử Lam của mình..đang khoanh tay trước ngực,
đứng dựa vào tường.. oh, ko phải là anh đang chơi đàn..

Anh bất chợt nhìn thấy tôi, O__*
rồi đưa ngón trỏ lên miệng, chu mỏ -"Sụyt"- ra hiệu cho tôi giữ im lặng..
và ngoắc tôi vào..
Ohhh... dễ thương quá ^o^
.. okay... im lặng...
tôi cũng làm dấu hiệu y như thế và rón rén lách người bước vào trong.

"ÁHHH!!!!"


Chương 18


Đó là tiếng la của tôi....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Mắt biếc - Nguyễn Nhật Ánh [Full]
» Ngồi khóc trên cây - Nguyễn Nhật Ánh
» Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em
» Nếu không phải là anh - Tiểu Chi
» Công tắc tình yêu - Phỉ Ngã Tư Tồn
1234...101112»