Loạt ánh mắt hiếu kỳ cùng lúc đổ dồn như thiêu đốt cô bé Digan. Mặt mũi bé ta đỏ gay, vừa lo ngại vừa hoảng hốt.
Nhân viên bảo vệ ngay tức khắc có mặt. Đưa máy soát khắp người cô bé một lượt, tiếng báo động tít tít lại văng ra khi máy dò tới chân cô bé. Nhân viên nhanh chóng yêu cầu bé cởi giày. Thái độ gay gắt lẫn đanh cứng của họ khiến Thiên Ly nhức mắt.
Nhoáng qua đã thấy mùi phân biệt.
Người Séc không ưa người Digan, nếu không muốn nói thẳng là ghét. Digan sinh sống tại đây hầu hết đều vô công rồi nghề, ngồi không vẫn được hưởng tiền trợ cấp nhà nước ngon lành. Con cái thì mỗi nhà luôn trên hai đứa, cứ đẻ con ra lại được cấp tiền mua sắm đủ thứ. Họ lại bẩn thỉu và có vô số tật xấu gây chướng tai gai mắt.
100 người Séc làm việc quần quật thì chỉ có 1 người ăn cắp và ngược lại, 1 người Digan mới động tý việc thì 100 người khác chuyên đi ăn cắp, lừa gạt.
Người Séc thường kêu chung luôn là “ Cigan ”, tức bọn xảo trá. Còn người Việt gọi họ là Mọi.
Nhưng không phải cứ người Digan thì đều xấu xí như thế. Đâu cũng vậy, có người này người kia. Kỳ thị hay quy chụp đều là thứ Thiên Ly cực căm ghét.
Cô bé Digan chẳng lấy gì sất!
Không khí lại trở nên bình thường, giống như chưa từng xảy ra bất kỳ chuyện gì.
- Oh, buồn cười nhỉ! Nhân viên ở đây không thể nói xin lỗi sao? Tệ thật! - Chàng trai có gương mặt nửa Âu nửa Á là người duy nhất lên tiếng. Giọng nói điềm tĩnh như không nhưng sự chế giễu lẫn tức giận lại len qua từng chữ - Máy chống trộm còn nhầm lẫn thì máy tính tiền ... biết đâu đấy!
Jay nhấn nhả đầy ẩn ý. Hai tay kiêu ngạo đút túi, mặc kệ mấy món đồ đang nằm trơ trên quầy, chờ anh hốt về. Lúc bước qua đám nhân viên, môi anh nhếch hờ đầy khiêu khích.Biết tới dáng người bé nhỏ đang đứng tận cuối hàng nhưng Jay chỉ lướt qua. Ánh mắt lạnh ngắt tựa dòng điện vuốt dọc sống lưng Thiên Ly, làm run từng tế bào. Cô vô thức ngoảnh mặt né tránh. Len qua tim là tia bối rối và cả chút hẫng hụt.
Hẫng ư?
Thiên Ly cứ thắc mắc mãi.
Chap 12: Bite. Why that dog chose him?
( Cắn. Cớ gì em cún ấy chọn hắn? )
Bé em này, vừa nãy anh chợt nhớ ra, mình quên đem theo tiền!
---
Vài chiếc lá vàng tà tà bay theo gió, nhẹ nhàng đáp thân trên mặt đường thưa bụi. Người đi bộ vội vã lướt qua nhau, chẳng ai để ý tới ai. Trong thế giới lớn rộng này, mỗi người một cuộc sống, không tự lo lấy thân ắt sẽ bị đè bẹp.
Bên vệ đường, chàng trai khoanh tay, tia nhìn hời hợt rớt xuống dáng người nhỏ con của cô bé phía đối diện. Dời mắt đến đôi môi sắc hồng đang mim mím, anh khẽ cau mày.
- Muốn nói gì đây?
- À, cái này … - Thiên Ly ngập ngừng chìa ra bịch túi bóng trong suốt, hiện rõ mồn một lon nước Shock và hộp băng cứu thương. Cô hắng giọng - Này là em mua hộ thôi! Giờ anh trả tiền lại nhé!
Thay vì thông báo hết thảy bao nhiêu tiền, Thiên Ly giơ luôn ra phiếu thanh toán. Rõ ràng và sòng phẳng. Rút kinh nghiệm từ lần trước, chẳng dại gì đưa không cho Jay. Lòng tốt của cô hẳn sẽ bị anh ta bóp méo thành những câu nói sặc mùi sĩ diện như “ Đến nước uống tôi cũng phải bám nít ranh chắc? ” , “ Có nằm ở nhà xác tôi cũng không mượn em bố thí băng cứu thương! ” …
Thiên Ly đã định mặc xác kẻ tính khí bất thường ấy nhưng khi nhân viên siêu thị định bỏ lại đồ Jay mua thì cô chen luôn lên hàng đầu, rối rít nhận vơ.
Có lẽ, sự ngông của Jay lúc bất bình vì bé Digan đã dội thẳng vào Thiên Ly ấn tượng mạnh. Cô bỗng nhiên thấy anh người lớn hơn , trải đời hơn và có cái tôi rất đỗi cá tính. Hơn nữa, Thiên Ly ít nhiều cũng từng cư xử sai trước Jay, dù đã thử tống khứ anh ta khỏi ngăn kéo trí nhớ nhưng mọi sự chẳng khá khẩm hơn là bao.
Cảm giác mắc lỗi, có tội cứ như khúc xương cá chắn ngang cổ họng Thiên Ly, vướng víu và gây khó chịu từng ngày. Dĩ nhiên không thể nuốt trôi. Muốn yên thân, chỉ có nhổ bỏ.
Jay im lặng nhận lấy bịch túi từ đôi tay nhỏ nhắn, tia cười ma mãnh lan dần trên gương mặt điển trai.
- Bé em này, vừa nãy anh chợt nhớ ra, mình quên đem theo tiền!
- Hả?!
Thiên Ly ngẩn ngơ trong chốc lát rồi bất giác bật cười theo. Đôi mắt trong veo thấp thoáng sự ngỡ ngàng. Đâu ai ngờ, màn bênh vực bé Digan và chê trách nhân viên là chỉ để Jay mượn cớ rút êm khỏi siêu thị. Lại bệnh kiêu!
Dường như nếu chịu thừa nhận mình không có tiền bên người, với Jay đó là một sự sỉ nhục lớn.
***
Dấu răng sâu hoắm cắm rõ trên làn da rám nắng. Thứ chất lỏng màu đỏ tứa ra từ miệng vết thương, vấy cả lên ống tay áo trắng tinh.
- Anh bị chó cắn à? - Thiên Ly thốt lên kinh ngạc khi đã săm soi tay Jay chán chê. Lông mày cau chặt đầy nghiêm trọng.
Ở đây rất hiếm khi có vụ bị chó cắn. Bởi đa phần đề là những em chó xinh ngoan, siêng chạy nhảy lung tung và luôn đuôi vẫy tít mù. Số ít chó dữ còn lại thường bị quản rất chặt, phải khoá mõm để tránh gây nguy hiểm.
Chẳng hiểu tên Jay này sao lại bị lũ nanh sắc thăm hỏi? Chả nhẽ … đến động vật cũng thấy ác cảm.
Jay ừm ừ qua loa, ánh nhìn lảng tờ ghim lên tận nền trời trong xanh, vờ như đang bận bịu ngắm những cụm mây trắng muốt.
Chap 13: Lilly, vain flower, vain girl.
< Lilly, loài hoa kiêu hãnh, cô bé kiêu kỳ >
Cô dị ứng hơi trai, lại thêm chứng bệnh quái dị là cứ ai vác mặt ra tán tỉnh Thiên Ly, kẻ đó sẽ bị cô liệt ngay vào diện … biến thái.
---
Dìu Anna ngồi xuống ghế đá còn in loang lổ vạt nắng cuối của buổi chiều muộn, Thiên Ly mở bung hộp sôcôla sữa, khuyên cô bạn nhấm nháp cho đỡ nhạt miệng.
Anna không từ chối. Cô nhón vào miệng những khối nâu sữa thơm ngọt, vừa ăn vừa liến thoắng hỏi han chuyện trường lớp lẫn buổi tiệc sinh nhật Dana. Bữa ấy Anna lên cơn sốt, chẳng nhúc nhích nổi thân. Rồi bỗng dưng, cô bạn nhảy tọt sang chủ đề về Jay.
- Anh ấy vẫn chưa về Praha nhỉ?
- Không biết. Tớ đâu có gặp lại! - Thiên Ly tỉnh bơ lừa gạt người ốm.
Cô không những chỉ gặp Jay vào mấy tiếng đồng hồ trước, mà thậm chí còn rất chu đáo giúp người ta băng lại dấu răng. Đã khuyên Jay nên tới bệnh viện kiểm tra, phòng khi đó là chó dại hoặc điên nhưng anh phớt lờ. Thôi cũng kệ! Mầm bệnh dại trên chó nếu có thò đầu vào cũng sẽ hoảng hốt tháo chạy. Cơ thể Jay lắm bệnh sẵn! Đúng là em cún kia dại (dột) mới bừa bãi cắm răng.
- Mà này! - Thiên Ly kéo áo bạn tóc vàng, cô vừa sực nhớ ra một nút thắt khó hiểu - Dana không biết chị gái cậu ấy và Jay quen nhau, sao lạ nhỉ?
Hơ! Anna mắt tròn mắt dẹt. Dana sao lại không biết? Chính Jana bộc bạch là đưa Jay về cùng để giới thiệu với gia đình cơ mà?
Chuyện riêng tư cô không dám trực tiếp hỏi Jay nhưng chẳng ngần ngại moi tin Jana. Chị ta rất thoải mái. Kể chán còn bản Anna có thể “khoe” lại với Thiên Ly nếu thích. Dường như muốn gián tiếp để cô bạn tóc đen biết, nhưng tại sao? Đến em gái còn mù tịt thì hai đứa lạ hoắc này cần gì biết?
Ồ! Hay là Jana cố tình loè Thiên Ly? Chỉ cần chắp vá vài mẩu sự việc gần đây, Anna dã dễ dàng nắm trong tay lời giải đáp. Dễ hiểu thôi, máu ghen đàn bà bùng phát rồi! Hôm ngồi ăn chung thịt nướng, cứ hễ Jay liếc Thiên Ly là Jana lại hướng sự chú ý của anh đi nơi khác. Rồi lúc anh thân thiện cười nói cùng bé đồng hương và thân mật lau miệng bé ta, Jana đã kiếm cớ lôi anh đi gấp....
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








