Thây kệ! Vốn dĩ tính nết quá trái ngược nhau, quen biết cũng chẳng được mấy tý, Thiên Ly không cần thiết phải bận lòng. Vì một người lạ mà mệt óc, liệu có cái rảnh nào sánh bằng?
Mùi bánh mới ra lò chợt len thẳng vào mũi Thiên Ly, kéo cô ra khỏi đám cảm xúc nhập nhằng. Cô phóng ngay tầm mắt về phía chàng trai áo hồng đang đặt khay bánh thơm ngon lên tấm khăn cũng màu hồng nốt. Miệng Thiên Ly vô thức cong thành nét cười rạng rỡ.
Đợi Pink bày đĩa bánh và hai ly chè anh đào ra sẵn, Thiên Ly mới mò tới. Cô học theo Pink, tựa người vào gốc mận, ngửa đầu ngắm những quả tím nhú ra từ tán lá xanh sẫm.
- Biết không? Cây này do chính anh gieo hạt nhưng bà nội mới là người săn sóc. Nó bằng tuổi em đấy!
- 15 tuổi! - Thiên Ly nhanh nhảu - Lúc ấy anh 6 tuổi, có tật ăn mận sẽ nuốt luôn quả. Dặn bảo mấy vẫn cứ lì! Tới khi bà Rolie dọa mọc cây trong người, anh mới bỏ cái tật hám ăn kia!
- Em … không nên biết nhiều vậy đâu! Toàn chuyện đáng xấu hổ! - Pink khịt mũi than thở.
Thiên Ly gục mặt vào hai chân, cố che đậy tràng cười đang chực bật ra. Tuy cô mới chỉ tiếp xúc với Pink dạo gần đây nhưng tất tần tật mọi thứ về anh, cô đã tường tận từ lâu lắm rồi, kể từ khi bà Rolie mỗi ngày đều luôn miệng nhắc đến đứa cháu trai. Có những chuyện bà lặp đi lặp lại nhiều tới mức Thiên Ly thuộc lòng. Chỉ cần bà kể vài chữ đầu thôi, cô đã biết tuốt cả đoạn sau. Cô dần dần thấy hứng thú hơn và đôi khi còn thèm nghe những câu chuyện về Pink. Lúc bà Rolie nhớ cháu đến rơi nước mắt, sống mũi Thiên Ly luôn cay xè. Có thể, nỗi buồn của người bà đơn độc lây lan hoặc cũng có thể, cô bé Việt thật sự thấy nhớ …
Thiên Ly từng thích Pink. Lâu rồi. Âm thầm thôi.
Từ ngày Pink đứng giữa mưa nơi nghĩa trang lạnh ngắt, dáng vẻ mất mát của anh đã găm vào sâu thẳm tâm trí non nớt. Năm ấy, Thiên Ly 12 tuổi đã nếm qua những rung động đầu đời. Cô từng nghĩ ra đủ thứ nhảm nhí, nào là sẽ giữ Pink lại, không cho anh lang bạt nữa, nào là sẽ chăm sóc anh thật tốt … Ngẫm lại, cô bé năm nào đã rất muốn bảo vệ Pink.
Bây giờ lớn thêm chút, thứ tình cảm bé nhỏ kia đã bị lớp bụi thời gian phủ mờ từ khi nào. Thiên Ly giờ chỉ đơn thuần xem Pink như anh trai nhưng ý nghĩ bảo vệ Pink thì còn nguyên đấy, không chút sứt mẻ.
Pink … đồng tính …! Ừ, thì sao? Chẳng ai có quyền kỳ thị giới tính thứ ba. Bởi đó là cách mỗi người sinh ra.
Bạn yêu người khác giới thì có thể cười chê tôi yêu người đồng giới ư? Xin lỗi, vậy thì bạn nên tập đếm nếu cứ nghĩ, trên đời này chỉ có 2 giới tính tồn tại.
Những kẻ ngu ngốc dám cười cợt giới tính của anh, Thiên Ly sẽ băm hết. Những kẻ ấu trĩ dám coi thường anh, Thiên Ly sẽ vằm nhỏ.
" Everywhere we go
I’m lookin’ for the sun.
Nowhere to grow old.
And always on the run.
They say we’ll rot in hell
But i don’t think we will
They’ve branded us enough
Outlaws of love... "
Giọng hát u buồn hoà cùng tiếng đàn guitar như níu kim đồng hồ nhích chậm lại, thời gian tựa hồ ngừng trôi. Khu vườn nhỏ im lặng, hệt đang chìm vào giấc ngủ. Bánh ngọt và chè anh đào đều đã nguội lạnh.
Khi Pink vừa buông đàn, Thiên Ly liền quay mặt, để mặc những giọt nước trong suốt lăn dài trên má.
Anh đừng cô đơn và sợ xã hội bỏ rơi nữa, được không?
Chap 11: Stop racism. Stop hate.
< Ngừng kỳ thị. Dừng ghét bỏ >
Chú mày được! Điệu bộ này sau làm tổng thống là chuẩn luôn!
---
- Các anh các chị làm cái gì thế? Trò đùa này vui lắm hả? Lấy người khác ra trêu chọc, thật đáng xấu hổ! May tôi chưa ngã ra đây đấy, nếu không sẽ nguy hiểm cỡ nào?
Một tên nhóc tầm 12, 13 tuổi tỏ ra thật tức giận, tay khua từng đường dứt khoát như đang thuyết trình. Nhóc có khuôn mặt nhỏ thó sau lớp kính cận dày cộm, tàn nhang li ti đậu khắp má.
Những học sinh lớp 9A quanh đó ngầm nháy nhau cười thầm. Chả là họ đang ở trước phòng học âm nhạc chờ giáo viên bộ môn, mấy tên quỷ sứ có tính nghịch ngợm ăn sâu vào máu nên không chịu nổi buồn tẻ, đứng ngáng chân những bé lớp dưới ngang qua.
Hầu hết bọn trẻ đều chỉ á lên một tiếng rồi nhanh chóng chuồn đi, còn riêng tên nhóc kính cận răng hô thì đứng lại nhìn chằm chằm cả lớp 9A, nhất là Thomas, kẻ đã trực tiếp chìa chân gây sự.
- Chú mày được! Điệu bộ này sau làm tổng thống là chuẩn luôn! - Thomas vỗ vai tên nhóc như bậc đàn anh đang phun ra lời tán dương thật lòng, nét mặt lại hiện rõ vẻ đắc ý nhơn nhơn.
- Còn bỡn cợt được nữa à? Chủ nhiệm lớp anh là thầy Pavel phải không? Được rồi, tôi sẽ nói chuyện với thầy ấy!
- Ôi ôi, sợ quá, sợ quá đi!
Thomas vờ sợ sệt núp sau vai Thiên Ly nhưng ngay lập tức đã bị cô nàng giáng ngay vào chân một phát đau điếng. Cậu chàng buông ngay cô bạn ra, cắn chặt răng ngăn tiếng kêu la nhằm tránh gây mất mặt dù đối với những người có mặt tại đây, cậu vốn đã bị cho là đứt dây thần kinh xấu hổ từ lâu.
Rốt cuộc, lớp trưởng Lucie phải ra mặt đàm phán, tên nhóc lớp dưới mới chịu bỏ qua nhưng vẫn chưa thôi hậm hức, trước khi đi còn lườm Thomas cái sắc lẻm.
Là nhóc ta may mắn, còn nếu cứ vênh mặt giảng giải như ông cụ non thì Thomas và một số phần tử nổi loạn khác của 9A sẽ vác thẳng nhóc vào nhà vệ sinh, không bị nhốt cũng bị tạt nước ướt người. Con trai 9A trông to xác và quậy phá thế thôi, nhưng thực ra là ... toàn bắt nạt con nít.
***
Cô dạy nhạc vừa ngồi vào chiếc ghế kê sát đàn piano, phía dưới lớp bỗng vang lên tràng cười thô bạo. Ngay cả Thiên Ly vốn rất giữ ý giữ tứ cũng gục đầu xuống bàn, cười đến rung vai.
Hình ảnh cô giáo trên bục giảng kia đang gợi lại cảnh tượng ồn ào lúc nãy. Khi cô rời lớp dăm vài phút, một số chàng trai của 9A bỗng lên cơn dở hơi hội đồng.
Kẻ nhảy hẳn lên ghế vò đầu xốc tóc như khỉ đột trong rừng già. Kẻ nằm ườn trên mặt bàn, phanh cổ áo và oằn thân tạo dáng gợi tình hệt những người mẫu bikini giữa bãi tắm. Kẻ chạy quanh lớp, gào rú ầm ĩ, hú hét hoang dại … Rặt một lũ biến thái!
Level khùng điên cao nhất thuộc về nhóm bu quanh chiếc piano đắt tiền. Một lũ to đầu thay phiên nhau kê mông lên phím đàn, vừa nhún nhảy tưng tưng vừa cười hô hố. Bựa hết cỡ!
- Lilly ới, chỉ tớ câu “ ngực to ” tiếng Việt nói thế nào đi! Tớ khen cô phát!
- À “ mông to ” nữa. Nói sao Lilly ?
Giờ ra chơi, bỗng đâu mấy tên con trai xúm lại gần Thiên Ly, thầm thì to nhỏ những câu nham nhở. Tiết sau có bà cô khó tính, muốn trêu đùa chút.
Thiên Ly vừa gập mạnh cuốn sách trinh thám đang đọc dở, cả đám liền cười lảng vài tiếng hê hê rồi tản đi. Gì chứ học chung đã vài năm, ai không biết cô bạn có tật dùng sách làm vũ khí, cứ nhè mặt người khác nện cả tập giấy dày cộm. Thomas là đứa hứng đòn nhiều nhất, thậm chí có lần còn bị Thiên Ly táng bẹp mũi khi dám huyên thuyên mấy thứ đen tối.
Mấy vấn đề nhạy cảm và chuyện yêu đương nhắng nhít luôn nằm đầu trong danh sách cấm của Thiên Ly. Cô rất dễ cáu tiết nếu để những thứ này lọt vào tai. Thề đấy!
***
Tan học, Thiên Ly tạt qua siêu thị mua hoa tươi và hộp sôcôla sữa thăm Anna. Cô bạn sốt nặng đã mấy ngày qua, cho tới sáng nay thì buộc phải nhập viện.
Xách làn tới quầy tính tiền, tim Thiên Ly giãy lên một nhịp khi thấy dáng cao ráo của chàng trai đứng ngay trước cô. Món đồ anh ta mua chỉ đơn giản là lon nước Shock, loại nước tăng lực chỉ dành cho người đã trên 18 tuổi và một hộp băng cứu thương cá nhân.
Đứng đầu dãy là một cô bé người Digan đen nhẻm, tóc quăn tít. Ăn mặc khá lôi thôi, nhếch nhác. Đến lượt bé ta tính tiền, chiếc máy chống trộm gần đó bỗng kêu to vài tiếng bíp bíp, báo hiệu có đồ lẫn trong người khách hàng....
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








