“Hảo không giống các cô khác. Mày đừng có coi Hảo là trò đùa, nếu không…”- Long vẫn giận dữ, tiếp – “Tao sẽ không để yên.”
Hắn cười, cười sùng sục. Đúng ra là hắn không biết phản ứng làm sao ngoại trừ việc cười. Hắn ôm bụng, cười như đười ươi. “Giống phim HQ quá…mày khùng rồi Long à. Tao không chạm đến Hảo của mày, được chưa?”
“Nhớ lời đó”. Long buông hắn ra, nhăn răng… Đó không phải là 1 nụ cười, mà là…cái gì đó nham nhở khó coi. Long chơi với hắn từ rất lâu rồi, chắc cũng gần 7-8 năm. Chưa ai hiểu hắn như Long, và chưa bao giờ Long đứng về phía người khác mà chống lại hắn, ngược lại hắn cũng thế. Hai thằng vẫn thường cãi nhau, đánh nhau, nhưng chưa từng là vì 1 ai khác, chứ đừng nói là vì con gái. Hắn bỗng nhớ câu chuyện hồi 16 tuổi…
“Ê Long, lỡ sau này tao và mày cũng thích 1 cô thì sao?”
“Mày nhường tao đi!”
“Bộ điên hả?”
“Mày đẹp trai hơn tao mà!”
“Nhưng mày giàu hơn tao.”
“Vậy…tao sẽ nhường cho mày”…
Hắn cười trong dòng suy nghĩ. Mày nhường tao sao Long? Thế mà mày vừa súyt đánh tao vì cô ta cơ đấy! Tao sẽ không để tình bạn sứt mẻ chỉ vì 1 cô nàng vớ vẩn… dù sao thì tao cũng …không thích cô ta lắm. Hảo không hợp với tao, huống chi, tao còn có Linh. Mày yên tâm…
17.
Hắn đã cố tránh mặt nàng, càng ít gặp càng tốt. Vì Long cũng được mà vì Linh cũng được.
Ngày 30, hắn nhớ đến vụ ba Linh, tạt sang 1 chi nhánh ngân hàng ACB. Người nhân viên ở quầy nhìn hắn 1 lát, cầm cái CMND săm soi. Chừng 15 phút, cô ấy gọi hắn và đưa 1 xấp tiền mỏng, cùng tờ giấy bảo hắn ký vào. Con số 500,000 trong tờ giấy khiến hắn bật cười. Số tiền này phải chi cho ăn uống, sách vở, phòng trọ… của 1 cô gái đang học ĐH như Linh? Ừ… có lẽ hắn đã trông đợi nhiều quá, đối với 1 người đàn ông tóc hoa râm, vẻ khắc khổ trong bộ áo màu xám sờn cũ hôm ấy.
Đi ngang 1 công trình xây dựng đang dở dang, hắn liếc thấy tấm bản: “Cần người” ngoài cổng. Hắn chạy xe vào bên trong.
“Bao nhiêu tuổi?” – Người thanh niên đội chiếc nón bảo hộ màu vàng hỏi.
“Hai mươi.” – Hắn trả lời, mắt ngó quanh. Anh kia nhìn hắn 1 lượt, hỏi tiếp vài câu nữa rồi chỉ tay ra chỗ cách hắn đứng không xa lắm.
“Dãy đó là dãy cuối cùng. Làm khoảng 3 tháng. Cậu làm tổ bên đó, mỗi tuần hai trăm.”
Hắn hướng mắt về phía đó, các công nhân đang cheo leo trên các xà ngang. “Cũng được, ngày làm nửa buổi. Em còn phải đi học.”
“Cậu đùa với tôi chắc?” – Anh ta to tiếng. “Ai nhận làm nửa ngày?”
“Được mà, giúp sinh viên nghèo đi anh” – Hắn xuống giọng nằn nì - “Em kêu thêm 1 thằng tới thay ca là ok thôi”
Anh quản lý suy nghĩ 1 hồi, rồi cũng chấp thuận: “Vậy thì hai đứa chia tiền công…”
Quỳnh chào hắn rồi kéo cửa đi khuất. Hắn luôn cảm thấy ngại khi vào phòng trọ của Linh, nơi “an cư” của 3 cô gái sinh viên xa nhà chỉ rộng hơn 20 mét vuông. Linh từ sau tấm ri đô màu đỏ bước ra, đưa cho hắn 1 tấm đệm: “Anh ngồi đi…”
Nhìn vẻ mặt có hơi thất sắc của Linh, hắn hỏi: “Em thấy sao rồi?”
“Em khỏe” – Giọng Linh vẫn yếu ớt. “Em vừa bán cái điện thoại…”
“Cái S-Fone đó được bao nhiêu mà bán?”
“Kệ, được bao nhiêu hay bao nhiêu. Em phải trả tiền thuê phòng.” Linh hơi bình thản. Hắn đưa Linh chỗ tiền vừa rút ở ngân hàng: “Em cầm đi.” Linh tỏ vẻ ngạc nhiên, rồi dần chuyển sang ái ngại “Anh không cần phải… Em tự lo được”. Hắn cầm tiền nhét vào tay Linh: “Em lộn xộn quá. Cứ giữ lấy, nó là của em!” Nói rồi hắn đứng dậy “Anh phải ra quán bar làm”
Linh chợt ôm lấy cổ hắn, kéo xuống và…hôn lên môi, mắt cô nhắm nghiền, say đắm. Dĩ nhiên là hắn đáp lại, dù có chút bất ngờ. Linh đôi khi táo bạo như thế, và thực sự khiến hắn thú vị.
Nụ hôn không kéo dài, vì hắn tỏ ra khá vội. Linh kết thúc phút nồng nàn bằng câu nói khiến hắn chao đảo: “Bất kể lúc nào anh muốn, em sẽ là của anh”
Với những kẻ như hắn, thì đó là 1 sự gợi mở đầy lôi cuốn.
…
Suốt buổi tối, đầu óc hắn cứ miên man câu nói của Linh và cái cảm giác bình thường đến khó tả của nụ hôn. Đồng ý rằng đó không phải là lần đầu hôn nhau, nhưng ít ra hắn phải có… cái gì… khó nói quá. Hắn đã mong chờ cảm giác điện chạy ấy…
“Mày thơ thẩn như thằng ngố!” – Long đập nhẹ cái khay vào đầu hắn, rồi đi qua đến chỗ chiếc bàn vừa có 2 người bước vào. “Ừ, tao ngố thật!” Hắn lẩm bẩm.
…
“Mày đừng có ôm tao như thế!” – Long la làng khi đang chạy xe vì bị hắn tự nhiên ôm sát 0. Hắn khoái trá khi thấy vẻ càu nhàu của thằng bạn: “Mày có thấy dòng điện chạy trong mày không?”
“Không, không có gì hết. Mày làm ơn bỏ cái tay của mày ra khỏi tao!”. Long cố gỡ tay hắn ra.
“Cũng may mà mày không thấy. nếu không chắc tao chết sớm!” Hắn cười to. Long thở phào khi hắn chịu buông eo mình ra. Dù biết chắc thằng Hòang không có “sở thích đặc biệt” đó, nhưng cái cảnh mà nó đang tạo ra thật…khó coi.
“Tao đã từng có cảm giác ấy 2 lần rồi.” – Hắn nói, giọng nhỏ thật khó nghe, dường như hắn không nghĩ rằng câu đó đã bật ra thành tiếng.
“Đừng nói là lúc mày ôm tao đó!” – Long đùa cợt. Thấy hắn vẫn phớt lờ, Long đành hỏi han đàng hoàng: “Với Linh, hay với Ngọc?”. Hắn nhìn Long, “làm sao tao có thể nói rằng, đó là người mày hằng mong được 1 lần cầm tay, và là cô hàng xóm bé nhỏ của tao – Gia Hảo?”
“Mỗi cô 1 lần” – Hắn đành phải nói dối.
“Sướng lắm hả?” – Long hỏi.
“Ừ. Sướng không thể tả!” – Hắn thừa nhận, nhưng Long không nghe được, 1 chiếc xe nẹt bô vừa chạy ngang. Anh chàng cũng không buồn hỏi, cắm đầu cho xe phóng nhanh vì cơn buồn ngủ đã vây kín.
18.
Vì Long không thích hợp cho việc ở công trường, dù sao nó cũng là con nhà khá giả, việc làm quán bar xem ra đã quá đủ cho khao khát tự lập của nó, hắn phải kêu 1 thằng “đàn em” năm nhất khoa Cơ khí trong đội banh làm thay ca. Quốc, tên của nó, nhà ở tận Sóc Trăng, mỗi 3 ngày liền đi học chỉ mặc độc 1 bộ đồ, nghe có việc làm thêm thì mừng quýnh ra mặt.
“Bảy chục 1 tuần, mày làm buổi sáng. Tao ca chiều.” – Hắn truyền đạt thông tin. Đừng thấy lạ tại sao hai trăm chia đôi còn…bảy chục, đó là do cái đầu khôn lỏi của hắn mà thôi.
“Dạ, hiểu rồi anh.”- Quốc nhanh nhảu.“Hôm nào anh không rảnh, em làm luôn ca chiều cho, không tính lương”
“Khỏi cần, mày còn phải đi học, tao không muốn ông bà già mày lên đây kiếm tao đâu. Vậy sáng mai tao dắt mày qua đó.” – Hắn đều giọng, dù chỉ lớn hơn Quốc 1 tuổi, nhưng hắn luôn có vẻ bề trên.
“Dạ…dạ…” – Quốc líu ríu – “À, em gửi anh…trái ổi để thay lời cảm ơn!”, nói rồi nó móc trong túi ra trái ổi xanh đưa cho hắn bằng hai tay.
“Mày con trai mà cũng ăn mấy thứ này hả?” – Hắn cầm lấy “món quà biếu”, thảy vài cái, liếc thằng Quốc đang gãi đầu thẹn thùng. “Được rồi, đừng có cua bồ bằng ba cái này đó, không nghe tao là thất bại ê chề” Hắn cười, cắn miếng ổi rồi quay đi.
“Khi nào muốn cua ai, em hỏi ý anh là được!” – Tiếng Quốc vọng đằng sau. “Tin tưởng tao vậy à? Mày đúng là Nam Căn.” Dáng hắn nhấp nhô giữa đám sinh viên đang tranh nhau quả bóng. Đời hắn cũng nhấp nhô…
19.
Chỉ vài tuần dang nắng làm việc ở công trường mà da hắn sạm đen hẳn, chắc gần như mấy gã Indo. Các cô nương khoa Hóa thì không biết thật hay m**, luôn miệng xúyt xoa: “Hoàng ngầu ghê, da bánh mật, sô cô la… Giống y chang Cổ Thiên Lạc”. Cứ nghe mấy câu đó mà hắn muốn nổi khùng lên được. Thằng Quốc thì khỏi nói, trước khi đi làm nó đã đen nhem nhẻm, giờ thì nó y như cột nhà cháy, nếu ban đêm ra đường không có đèn dám người ta chỉ thấy bộ đồ của nó....
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








