Nàng, đương nhiên là sốc cực độ, sau phút trân trối nhìn hắn, liền cầm ống nước chĩa ra… Hắn đâu có ngốc để bị “phản công”, tay chụp lấy ống nước quay lại vào nàng… Kẻ giằng người kéo, cả hai như đang tắm mưa, hắn cười, nàng cũng cười, vui - vui không cần biết trời đất, thế giới như chỉ có nàng và hắn… “Đang lúc như vầy mà còn giỡn”. Mấy người hàng xóm nói bằng giọng khó chịu.
Tiếng cười khanh khách của cả hai im bặt, nhận ra sự vô tư không đúng chỗ của mình, hắn ngồi xuống, đặt cái xô bên cạnh. Còn nàng thì cúi mặt chìa vòi châm nước vào xô của… 1 ông bác vừa đem tới.
22.
Có vẻ như họ đã dập tắt được ngọn lửa. Người ta lục *****c trở vào nhà… Hắn quay sang nhìn nàng đang ngồi trên bậc thềm ngay bên cạnh, mắt quan sát những người cứu hỏa. Mái tóc bới quất lên bằng một chiếc kẹp, đuôi tóc bung rũ xuống. Tóc phía trước dính bệt vì ướt, sau “trận chiến” ban nãy. Mặt nàng cũng còn nước, má lem luốc những vệt dơ… hắn khẽ cười. Nàng trông dễ thương quá đi mất, chỉ muốn véo cho 1 cái. Hắn liếc xuống chiếc cổ áo hình tim, nó ướt mem làm nổi lên làn da hồng bên trong, cả chiếc bra… trong ánh đèn lờ mờ của con hẻm. Hắn sượng đỏ mặt, quay đi, nuốt nước miếng. Một sự quyến rũ khó tả.
“Mệt thật ha” – Nàng cất tiếng.
“Hảo có làm gì đâu mà kêu mệt!” – Nói vậy nhưng hắn cảm nhận được sự vất vả trên mặt nàng, mồ hôi rịn ra nơi thái dương.
“Hảo xách nước cho mọi người còn trước cả Hoàng!” – Nàng cao giọng vẻ bất bình khi bị phủ nhận công lao – “Trong lu hết nước mẹ Hảo mới kéo vòi ra.”
“Vậy hả?”. Hắn cười toe, xấu hổ nhớ tới việc mình còn ngái ngủ khi bị kêu dậy.
“Hoàng không nhìn thấy Hảo, Hoàng cứ chạy…” – Nàng tiếp – “Nhưng Hảo đã thấy Hoàng ngay từ lượt đầu tiên Hoàng chạy ngang…”
“…” Hắn im lặng. Dường như câu nói có 1 hàm ý gì đó…
“…dù rằng Hoàng không mặc áo vẫn nhận ra!”- Nàng cười khúc khích. Hắn chợt nhớ ra “phục trang gợi cảm” của mình lúc này, chiếc quần đùi màu đỏ… ặc, ôi mẹ ơi!!…
“Khiêng ra rồi lại khiêng vô. Oải ******!”- Em trai nàng, thằng Tiến, đang đi tới than thở, ba nàng bước chậm rãi phía sau. Lúc tạt nước vào đám cháy, hình như hắn có thấy bóng họ…Hắn đứng lên, hơi cúi người khi ba nàng bước qua. “Vào nhà thôi, xong cả rồi”. Giọng ông từ tốn.
Nàng đứng dậy, vẫy tay ra hiệu “bái bai” với hắn. Hắn không đáp lại, bỏ đi 1 mạch. Cái xô trên tay nhẹ tênh…
…
Hắn không ngủ được nữa, trằn trọc. Đã gần 3 giờ rưỡi. Ánh trăng hắt qua cửa sổ, đêm lại tĩnh mịch như đúng cái vẻ vốn có. Hắn đã đùa giỡn rất vô tư, cười trong niềm vui thật sự… Tại sao? Hắn không biết. Hình ảnh nàng với cái vòi nước, và cái áo cổ tim gợi cảm… vây chặt hắn. “Mày đừng giành Hảo với tao”. Tiếng Long văng vẳng… Hắn kéo cái gối đè lên đầu, co ro: “… Nếu đó là Linh thì mày cũng vui như vậy thôi, Hoàng à.” Hắn tự nhủ rồi cố ngủ, nhưng sự thật là hắn đã ôm hình bóng đó của nàng cho tới sáng.
23.
Hôm sau và nhiều hôm sau nữa, nếu tình cờ chạm mặt nhau ở đầu hẻm, trong khi nàng nở 1 nụ cười tươi như hoa mùa xuân thì hắn đáp bằng cái nhếch môi khẽ, và nhanh chóng bỏ đi.
Hắn vẫn mỗi ngày đi học buổi sáng…
Buổi chiều ra công trường. Tối đến quán bar.
Mỗi chiều Chủ nhật, hắn đi chơi với Linh như 1 thói quen: xem phim, ăn uống và… âu yếm nhau.
Linh nhận tiền của hắn đưa như 1 lẽ tự nhiên.
Thỉnh thỏang chạy ngang cửa trước, hắn thấy Long đang ngồi trong phòng khách nhà nàng, sau lớp cửa kính.
Họ nói rất say sưa.
Mỗi cuối tuần đi ngang cửa sau, hắn thoáng thấy nàng mải mê quậy bột, và y như rằng tối đó hắn có 1 gói bánh để ở đầu giường: “Chị đó dặn để phần cho anh”. Nàng chỉ làm mỗi loại bánh bông lan, nhưng hắn chưa bao giờ thấy ngán.
Long không kể cho hắn nghe những chuyện về nàng như trước nữa, kể từ sau ngày nó cảnh cáo hắn. Mà hắn cũng đâu có muốn nghe.
Ba hắn nghỉ việc ở cơ quan, hùng hạp làm ăn với mấy người bạn. Có khi hắn về nhà mà vẫn không thấy xe ông đâu, dù đã quá nửa đêm. Người đàn bà mà hắn gọi “má”, thì hơi gắt gỏng: “Cha con gì…”
Một chiều chủ nhật.
“Ê Nhỏ!” – Hắn ngoắc thằng bé - “Cho gói Hero”.
“Bảy ngàn” – Nó nói sau khi đưa cho hắn gói thuốc. Hắn móc túi ra coi, rồi quay sang Linh: “Em có tiền lẻ không??” Linh đặt đĩa gỏi khô bò xuống, lấy tiền trong túi xách ra trả cho thằng nhỏ.
“Em có không thích anh hút thuốc?” – Hắn vừa xé bao thuốc, vừa hỏi bằng giọng thấp.
“Em không thích” – Linh tiếp tục ăn.
“Nhưng em không cản anh?” – Hắn bắt đầu châm lửa.
“Vì em biết không cản được.” – Linh vẫn điềm nhiên đáp, không nhìn hắn.
“Ừ, em đúng.” – Hắn nói sau 1 lúc im lặng. Hoàng hôn đổ dài 1 vệt màu hồng đỏ…
24.
“tối mai đi Karaoke!” – Long dặn sau khi thả hắn xuống.
“Không đi làm hả mậy?” – Hắn thắc mắc hỏi.
“Hồi nãy tao xin nghỉ rồi. Mai là thứ năm nên bả cũng không cằn nhằn nhiều” – Long trả số, nhấp ga.
“Nhưng tại sao…?” – Hắn vịn vai Long giữ nó lại. Long bặm miệng: “Thằng trời đánh! Mai là sinh nhật tao!”
“À…tao quên!” – hắn tóet miệng cười giả lả.
“Khỏi quảng cáo, tao biết mày không bao giờ nhớ…” – Long tỏ vẻ bực tức, nhưng lại có hơi cười ngay sau đó – “…cũng giống như tao luôn quên sinh nhật mày!! Khà khà” – rồi nó vọt đi trong tích tắc, hắn chỉ kịp co chân sút cục đá văng vào khỏang không…
Đang mở cửa, bỗng 1 ánh đèn xe rọi thẳng vào chỗ hắn đứng. Tiếng máy xe tắt, hắn cố nheo mắt nhìn… Là ba hắn.
“Ba dạo này về trễ quá!” – Hắn đẩy cánh cửa, rồi chạy ra- “Để con dắt cho”. Người ông nồng nặc mùi bia. Trước đây ba hắn rất ít uống, thậm chí còn mắng hắn còn trẻ không nên tập tành bia rượu. Ông không nói gì, lảo đảo đi vào trong.
Hắn dựng chiếc xe xong, lờ đờ về phòng, vừa ném chiếc áo xuống, hắn thấy ba hắn đang nằm thẳng cẳng trên giường của mình, người vẫn mặc nguyên bộ đồ. Hắn cúi người tháo giày cho ông, đỡ chân lên giường rồi kéo mền đắp qua người ông… “Con, hay bà ấy, chắc chắn không thể làm việc này tốt hơn mẹ, phải không?”
Hắn xách cái gối ra phòng khách, nằm lên cái ghế dài, chỉ vài phút, hắn đã chìm vào giấc ngủ…
“Về phòng ngủ đi, Hoàng!” – Ba hắn khẽ lay. Hắn sực tỉnh, ngồi dậy dụi mắt. Chắc đã ngủ được 1 tiếng rồi.
“Ba uống dữ vậy?” – Hắn làu bàu. Ba hắn ngồi xuống bên cạnh: “Ừ… xã giao làm ăn mà!”
“Làm ăn gì? Với ai?” – Hắn hỏi dồn, nhưng ông gạt đi: “Đừng hỏi, chuyện người lớn”.
OK, chuyện người lớn, lúc nào cũng là chuyện người lớn. Ba tưởng hắn bao nhiêu tuổi? Còn là thằng cu Hoàng hay chạy rong tắm mưa hồi còn ở An Lạc? Là thằng Hòang leo cây té gãy cẳng khóc ỏm tỏi cả xóm hay thằng Hòang trèo vào nhà ông “triệu phú” lấy trái banh bị *** rượt? Lúc nào hắn cũng không nên biết, không cần biết gì về chuyện của ông, từ lúc ông đột ngột dắt hắn đến bữa tiệc trong phục trang chú rể… chỉ sau khi mẹ hắn mất có 13 tháng.
“Cô bạn Đà Lạt thế nào rồi?” – Ông chuyển đề tài, cắt ngang nỗi oán trách của hắn.
“À…tốt. có thể làm cô vợ tốt!” – Hắn cười nhạt.
“Thế…còn con bé Hảo ở gần nhà?” – Ông nghiêng mặt nhìn hắn. Mặt hắn hơi căng ra, nhưng vẫn tỏ vẻ thản nhiên: “Nhỏ ấy… làm sao?”
“Nghe vài người nói 2 đứa đã đùa giỡn với nhau vui lắm!”- Ông hạ giọng, thở dài, rồi tiếp – “Bồ bịch thì chỉ 1 cô thôi con ạ.”
“Phải, phải” – Hắn gật gù – “như ba vậy, “xong” người này mới lấy người khác được hén?” – Gịong hắn đầy mỉa mai và có chút hỗn xược....
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








