“Quên gì hả?” Nàng vừa mở cửa, nhìn thấy hắn, ngạc nhiên vô cùng.
Hắn kéo tay nàng, “Đi với Hoàng.”
“Đi đâu?” Nàng hỏi, càng sửng sốt hơn so với lúc đầu.
“Không biết, đi 1 lát.”
“Nhưng…” Nàng e dè, nhăn mặt.
Lại là bài My love. Hắn bảo: “Cho Hảo 3 phút. Nhanh lên!”
Nàng nhìn hắn, vài giây sau, nàng vào nhà. Chắc đang hết sức thắc mắc về việc này, không hiểu gì. Dĩ nhiên rồi, cả hắn còn không hiểu tại sao hắn lại múôn đưa nàng đi kia mà.
“Alo”
“Sao chưa tới nữa?” – Giọng Ngọc cáu gắt trong điện thoại.
“Hôm nay kẹt rồi, sorry nghen cưng.”
“Gì hả, giỡn với Ngọc à?” – Tiếng cô nàng rít nhẹ.
“thật đấy. Không có Hòang thì thiếu gì anh chờ sẵn, ha?!” Hắn nửa đùa nửa m**** mai.
“Tôn trọng tôi chút được không? Hoàng đã năn nỉ để hẹn tôi…” Ngọc nổi giận thật sự.
“Việc đột xuất mà…Đừng giận…thôi nói sau nhé” Hắn cúp máy khi thoáng thấy bóng nàng ra cửa. Phen này hắn phải lao đao để làm lành với cô ta đây. Nhưng lúc này, hắn bất cần.
Nàng chỉ thay chiếc quần tây màu kem, lại khóac áo len trắng, bên trong là cái áo xanh ban nãy. Nàng chần chừ… “Khóa cửa đi!” Hắn giục.
11.
Nếu chở Linh hay Ngọc, thì luôn có vòng tay ôm chặt eo hắn. Hắn cố tình chạy bạt mạng khi chở các cô… hắn cũng đã “dạy” Long như thế mỗi khi chở nàng để được…ôm! Lúc này, chính hắn đang thi triển chiêu thức đó, nhưng…vẫn không có vòng tay nào…thậm chí 1 cái vịn hờ.
Hắn khẽ quay đầu. Nàng đang bấu chặt yên xe, mặt tái xanh, vì lạnh hay vì sợ tốc độ kinh hồn của hắn…Mái tóc bung bay trong gió, nhiều sợi phất qua mặt, nàng phải đưa 1 tay lên vén qua, giữ đám tóc lại. Hắn biết nàng sẽ không ôm, cho dù hắn có phóng hết ga…nên đành chạy chậm lại.
“Mình đi đâu?” Nàng hỏi bên tai.
“Ra sông Bạch Đằng.”
“Làm gì?”
“Bơi!”
Tiếng nàng cười khúc khích. “Tìm nàng tiên cá hả?” Giọng nàng lém lỉnh.
Hắn cười: “Đâu cần, đang chở 1 nàng đây này!”
“Hảo không phải là cá!” nàng phan? d0^i'.
“ừ, không phải cá, mà là cua…Nàng tiên cua… "
Nàng đấm mạnh vào lưng, khiến hắn lạc tay lái, chiếc xe lảo đảo. Hoảng hồn, tay nàng chụp lấy eo hắn cho khỏi té…Lại cảm giác đó. Dòng điện chạy qua tim… Nàng định thần rụt tay khi chiếc xe có vẻ lấy lại thăng bằng, toan giữ yên xe như lúc đầu, nhưng… tay trái hắn đã nhanh như cắt, chụp lấy tay nàng, kéo nó vòng ra trước, đặt lên eo mình. Mắt hắn vẫn ngó phía trước. “Cứ để vậy không được sao?”
Nàng không rút tay ra, nhưng cũng không nói gì, hờ hững. Còn hắn, chạy xe bằng 1 tay, tay kia giữ chặt tay nàng, như thể sợ nếu buông ra, thì sẽ rơi mất.
Hắn gửi xe xong, thì cùng nàng đi vào khuôn viên con sông. Quanh đó, 3-4 cặp đang “tâm sự”… Nhác thấy 1 đôi có cử chỉ “thân mật”, mặt nàng ửng đỏ.
“Mình đi chỗ khác chơi đi. Ở đây…kỳ quá!”
“Có gì mà kỳ…” Hắn cừơi nham hiểm, túm cánh tay nàng kéo sát “Đằng kia còn băng ghế trống, hay mình cũng…”
Nàng xô hắn ra, vẻ thảng thốt, rồi…quay lưng bỏ chạy. Hắn ngỡ ngàng, lắc đầu cười xòa và đuổi theo. Dĩ nhiên là hắn dễ dàng bắt kịp nàng. Hắn nắm lấy vai nàng, xoay nhẹ:
“Hòang chỉ đùa thôi, mình đi tàu cánh ngầm” Hắn nói, tay móc trong túi áo ra cặp vé đã mua sẵn để tối nay đi với Ngọc, xòe cho nàng xem.
Nàng nhìn hắn ngờ vực: “Tàu cánh ngầm?!”
“Người gì dễ bị lừa quá…” Hắn nhìn thẳng, dò xét “Chẳng lẽ Hảo nghĩ Hoàng định làm gì Hảo à?”
Nàng có vẻ hơi quê, tay chắp phía sau, mặt hất lên cao ngạo “Có thách Hòang cũng không dám…” và bỏ đi trước.
Hắn mỉm cười, lò dò theo sau. “Thế mà có người bỏ chạy…!”
12.
Con sông phản chiếu ánh đèn xanh đỏ rực rỡ từ khắp các khách sạn ven đó, át cả ánh trăng vốn đã yếu ớt. Nước lóng lánh 1 thứ màu sắc hỗn tạp… Trên tàu khá nhiều đôi đang ngồi bên nhau, có gia đình 4-5 người đang cười nói… Nàng và hắn đứng ngòai boong tàu. Tay nàng tựa lên lan can sắt, tóc nàng lại bay trong gió đêm… “Lãng mạn thật”. Mùi hương tóc nàng thoảng qua dễ chịu, những dải tóc đen-không mượt lắm, mảnh mai như sương khói… Hắn chợt đưa tay lên, vuốt nhẹ… Một cử chỉ bất thần, hắn cũng không kiểm sóat được.
Nàng quay lại, nhìn hắn: “Sao vậy?” – Tay nàng vuốt lại tóc mình. Có lẽ nàng nghĩ tóc mình bị vướng gì đó.
“Không… Hảo xài dầu gội gì thơm thế?” – Hắn hỏi, lảng tránh sự thật.
“Sunsilk – óng mượt như tơ” – Nàng tinh nghịch trả lời.
“Mượt gì, xơ xác quá trời!” – Hắn chọc.
“Vẫn mượt hơn tóc Hòang, chắc ít khi nào gội…hihi…” Nàng che miệng cười. Hắn bỗng xuống giọng: “Ừ…thân côi cút không có mẹ lo mà…”, rồi hắn ngó ra phía xa. Hắn nhớ ngày trước còn nhỏ mẹ hắn cũng thường la hắn về chuyện tóc không chịu gội, rồi đè hắn ra gội đầu… Hắn nghe lòng đau đớn.
Nàng thôi cười, đôi mắt buồn rười rượi. Hắn đưa 1 điếu thuốc lên môi… Và cũng bị nàng giật lấy, ném xuống sông. Khác với lần trước, hắn không nổi cáu, mà quay sang nhìn nàng bằng ánh mắt vời vợi: “Tại sao Hảo không cho tôi hút thuốc?”
Cách xưng hô xa lạ của hắn khiến nàng hơi chùn xuống so với vẻ bướng bỉnh lúc vừa ném điếu thuốc. “Vì…à…vì không tốt cho sức khỏe”.
Hắn cười buồn: “Hảo đâu thể lúc nào cũng cản được tôi. Tôi vẫn hút thuốc như ống khói…”
“Sao xưng hô nghe lạ vậy?”
“Kệ tôi” Nói rồi hắn bỏ đi chỗ khác, chọc mấy đứa nhỏ đang chạy giỡn. Có cái gì khó diễn tả được lòng hắn lúc này… . “Tôi còn muốn gọi Hảo là “em” nữa kìa.”
…Hắn ngồi tựa vào thành ghế, còn nàng vẫn đứng đó, trên boong. Tay chống cắm, khủyu tay tựa lên thanh lan can. Tóc đã buộc lại bằng cọng thun, chắc vừa nhặt được đâu đó… Hắn nhìn nàng từ xa. Nàng là cô gái như thế nào? Khờ khạo? Dịu dàng? Nhí nhảnh đáng yêu? Hay bướng bỉnh? Sao nàng đối với hắn ngọt ngào thế? Sao lại lo cho sức khỏe của hắn? Nàng yêu hắn?
Nàng chợt ôm vòng 2 tay lại, có vẻ gió đêm đã len vào da thịt nàng… Hắn bước tới bên cạnh, nhìn sang. Môi nàng run cầm cập.
“Ai biểu cứ đứng đây hứng gió!” Hắn trách, có phần quan tâm. “Có 1 cách giữ ấm… là ôm nhau!” Giọng hắn bắt đầu trở lại tinh quái.
“Đừng có mơ!” Nàng ném lại câu nói sau khi quay lưng đi vào trong, 2 tay vẫn ôm sát người.
13.
Linh tựa đầu vào vai hắn, thở nhẹ, đôi mắt khép hờ mệt mỏi. Đèn phòng mổ vẫn còn sáng, đã hơn 3 tiếng đồng hồ. Có lẽ Linh đã thức suốt đêm qua.
“Mẹ em có sao không anh?” – Linh thì thào.
“Ừ, …chắc không sao” – Hắn đáp nhưng thực lòng không nghĩ vậy. Nếu không nghiêm trọng thì họ đã không chuyển mẹ Linh từ Đà Lạt vào đây trong đêm hôm qua. “Em ngủ chút đi”.
“Em đã cố … Nhưng em sợ lắm… Lỡ như…” – Linh nghẹn giọng.
“Có anh đây mà.” Hắn vòng tay qua vai Linh, ôm nhẹ… Bên Linh hắn thấy mình như cây tùng to lớn, che chở cho cô. Linh thiêm thiếp ngủ, trong vòng tay của hắn. Thật ấm áp khi mình là chỗ dựa của ai đó, nhất là khi mình cũng cô đơn như họ. Hắn quen Linh được hơn 1 năm rồi, sau cả tháng trời cưa cẩm. Linh không đẹp kiêu sa nhưng dáng dong dỏng và lúm đồng tiền có duyên, cộng thêm chất con gái Đà Lạt cũng đủ làm nhiều chàng ngẩn ngơ. Hắn còn nhớ lần đó hắn đá banh cho trường tranh giải sinh viên, đã để ý cô “săn sóc viên” của đội bạn. Linh khi ấy nhiệt tình hò hét cổ vũ, còn thỉnh thoảng chọc quê bọn hắn khi sút hỏng… Cuối trận, đám bạn thách thức: “Hòang, mày cưa được em ấy thì bọn tao gọi mày là Đại ca”… Rồi hắn quen Linh, nghiễm nhiên trở thành Đại ca của bọn nó, Linh cũng thành “đại tẩu”....
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








