Hắn mới đọc xong được 1 tin, định mở tiếp 2 tin nữa thì cái điện thoại réo bài nhạc My Love – Hắn bắt máy. “Alo”
“Nãy giờ làm gì vậy?” –Tiếng Ngọc nhão nhoẹt. “Đi với em Linh hả? Giờ được tự do chưa. Gặp Ngọc chút nhé”
“Trời ơi…” - Hắn bắt đầu giở giọng khổ sở. “Đang ở nhà dọn dẹp, cận Tết mà.
Làm gì có em nào. Chắc không gặp được, dù Hoàng nhớ Ngọc kinh khủng.”
“Xạo quá. Không gặp thì tui kiếm anh khác. Cóc thèm!” … Tít tít. Cô nàng đỏng đảnh dập máy.
Hắn cười khì. Ngọc là cô bồ thú vị. Kẻ si tình săn đón tấp nập, vì cô cũng khá đẹp, dáng chuẩn, đi Spacy, xài mỹ phẩm cũng toàn hàng hiệu. Hắn chinh phục Ngọc cũng để thỏa tính ngạo mạn phiêu lưu. Ngọc cũng là cô gái đa tình, nên cũng đồng thời quen nhiều anh khác, miễn là cho cô cảm giác có người quỳ luỵ phục tùng, trong đó có Minh –1 người bạn cũng khá thân của hắn. Hắn và Ngọc thỏa thuận làm người yêu không-chính-thức của nhau.
Hắn mở tiếp tin của Linh: “Anh gọi cho em gấp”. Hắn bấm số Linh, không liên lạc được. Hắn bắt đầu lo lắng. Hắn gọi tiếp số nhà trọ.
“Anh Hoàng hả?” Tiếng Quỳnh-cô bạn cùng phòng của Linh- trả lời máy.
“Ừ, Linh có đó không em?”
“Nó tìm anh chiều giờ không được. Má nó bệnh, nó mới đón xe về quê hồi 8h hơn.”
“Giờ này mà về Đà Lạt 1 mình hả?” - Hắn sốt ruột.
“Nó muốn anh đi chung, nó cũng sợ. Nhưng mà anh không biết đi đâu, nên em kêu Hùng về chung với Linh rồi”.
“Ừ” - Hắn đáp, cố giải thích vì cảm thấy tội lỗi. – “Anh đi với thằng Long, điện thoại hết pin…”
Hắn luôn nói dối. Hình như đó là tật rồi, nhưng câu này cũng có 1 nửa là thật. Có lẽ hắn không muốn lừa Linh như đã lừa Ngọc…Chắc mai Linh sẽ liên lạc cho hắn. Nghĩ vậy nên hắn an tâm đôi chút.
6.
Hắn thơ thẩn về gần tới nhà, thì thấy nàng đang ì ạch dắt chiếc xe máy lên bục cửa. Rõ khổ, ở khu này ai nấy xây nền nhà cao hơn mặt đường gần nửa mét chứ chẳng ít, để khỏi bị ngập. Hắn đứng từ xa nhìn nàng 1 lúc, khi thấy chiếc xe có vẻ đang tuột xuống thì hắn chạy đến đỡ hộ và đẩy lên. Nàng thoáng giật mình, quay lại. Vẻ ngạc nhiên pha chút mừng rỡ.
“Cảm ơn”. Nàng nói lí nhí.
“Về trễ vậy?” - Hắn cười, mắt tinh ranh “Thằng Long đâu?”
“Ai biết”.
“Không phải hồi nãy Hảo nhắn nó về à?” - Hắn nghi ngờ.
“làm gì có! Hảo mới đi mua đồ về, suốt từ chiều vẫn ở nhà chứ có đi đâu…” Nàng giải thích chân thật.
Hắn thôi không gạn hỏi nữa, bởi nếu thằng Long đi với nàng thì nó đâu thể để nàng về 1 mình thế này. “Thôi Hoàng về, vào nhà đi” Hắn nói xong thì quay lưng đi thẳng, không đợi nàng chào câu nào.
7.
Chiều 30, đường vắng tanh, không khí vô cùng dễ chịu. Ấm áp cho những người về đoàn tụ với gia đình và cô quạnh cho những ai đang ăn Tết xa quê. Hôm qua Linh đã gọi cho hắn, bảo Tết này ở Đà Lạt, mùng 5 mới về Sài Gòn được. Hắn ậm ừ vài câu rồi cúp máy mà quên hỏi thăm mẹ Linh thế nào. Đúng ra là hắn đã hỏi, nhưng không hiểu sao lại quên béng.
Hắn đốt cây nhang cho mẹ. Mẹ hắn đẹp và dịu dàng hơn người mà hắn đang gọi má bây giờ. Bà không hành hạ hắn như các bà dì ghẻ trong phim, bà cũng đã nuôi hắn trong mười mấy năm nay, đối xử với hắn có trước có sau. Thế mà hắn vẫn chán, chán cái nhà này của hắn. Thời gian hắn ở ngoài đường chắc chắn nhiều hơn ở nhà. Cái tử tế của người mẹ kế dù là dân buôn bán vẫn có cái gì xa cách. Hắn không oán ghét, nhưng hắn thờ ơ. Hắn buông cuộc đời của hắn trôi đi, không mục đích, niềm tin. Hắn chơi với đủ loại bạn bè, hút thuốc, uống rượu, cả cờ bạc cũng có. Chỉ là hắn đủ khôn để không trượt đà mà thôi.
“Con đi ra ngoài chút”. Hắn nói.
Ba hắn kéo cặp kính trắng xuống, nhìn hắn cau mày: “Đi đâu đang giờ cơm chiều?”
“Con không đói”. Rồi hắn nhảy lên chiếc xe đang dựng trước cửa, rồ ga đi mất.
“Dì ghẻ” đang dọn cơm trong bếp lên tiếng: “ông không khiển được nó nữa đâu.” Ba hắn lắc đầu thở dài.
…...............
Hắn đảo xe vòng vòng, chạy với tốc độ khá nhanh. Bỗng có 2 chiếc xe trờ sát, 1 chiếc chở cặp nam nữ, chiếc còn lại là 1 thằng nhuộm đầu đỏ. Nó hất hàm: “Đua không?”. Hắn cho xe chạy chậm lại.
“không chơi. kiếm độ khác đi”. Hắn từ chối. Dù sao hắn cũng không muốn chạm
trán với bọn này.
“Anh bảnh thế mà sợ à?” - Tiếng cô gái ngồi sau chiếc xe kia.
Hắn không đáp, đột ngột tăng tốc, rẽ trái. Hắn nghe tiếng 2 chiếc xe rú lên đằng sau đuổi theo. Linh cảm chuyện không hay, hắn vòng xe vào khu chợ gần đó, tấp vào 1 quán bia. Ba tên lêu lổng ập tới ngay sau đó. “Đúng là dai nhách”. Hắn bước vào trong, tên nhuộm đầu đỏ chạy theo vỗ vai.“Ông anh khinh thường tụi này quá nhỉ?”
Hắn biết không tránh được. “Uống 1 chút rồi chơi"-Hắn kéo ghế ngồi - “Cho 5 chai”.
Thằng nhuộm tóc khoác tay kêu 2 đứa kia vào cùng. Cả 4 người bắt đầu uống. Trong lúc bọn kia đang say sưa, hắn bấm tin nhắn cho Long. “Tao đang ở khu A1. mày tới gấp”8.
Trời tối hẳn, ngoài đường lác đác người. Quán cũng vắng hoe, chỉ còn bàn của hắn. Bà chủ ngỏ ý đóng cửa để đón giao thừa. Hắn châm thuốc, nói: “Chầu này tính sao?”
“Anh mời mà, không lẽ kêu tụi tui trả?” - thằng kia trả lời.
“Ok. thì tao trả.” - hắn gật đầu ra vẻ kẻ cả. “Cho nên thắng thua gì cũng không được lôi thôi, tụi bây lời quá rồi. 1 vòng thôi, từ đây vòng qua ngã tư số 3, về nhà thờ lớn.”
Hai thằng kia đồng ý.
…
Hắn thở hồng hộc. Rõ là bọn côn đồ, thua rồi thì điên lên. Hắn thấy đầu đau buốt, máu từ trán rỉ xuống. Thằng tóc đỏ vẫn còn cầm cây gậy, nhưng thằng kia đã nằm im trên tay cô gái. Tên tóc đỏ dợm lao tới, thì xe Long cắt ngang, tiện thể hất văng cây gậy trên tay nó. Biết không chống lại được, nó kéo 2 đứa bạn bỏ chạy.
Hắn đứng không vững, mắt cũng nhoè đi.
“Mày tới sớm quá he?” - Hắn càu nhàu Long. “Thiếu chút tao vô bệnh viện rồi”.
“Nhìn bộ dạng mày bây giờ vô đó cũng được.” – Long cười – “mày chỉ nói có khu A1, tao kiếm đỏ con mắt…”
“Đừng… đừng đưa tao về nhà…”- Hắn thều thào.
“tao biết đưa mày đi đâu?” – Long hỏi, nhưng hắn đã lịm đi. Nhìn 2 chiếc xe, Long bấm số máy nàng…
“Hảo tới chỗ Long nhé, đi xe ôm, kêu người nào quen đi. thằng Hoàng có chuyện”
8.
Chưa tới 10 phút, nàng đã đến, vẻ lo lắng lộ rõ trên mặt. Long chợt nhớ tới sắc mặt kỳ lạ của nàng mỗi khi nhắc tới tên thằng bạn thân. Nàng đang đứng đó, cứng đờ, lắp bắp: “Có…chuyện gì vậy?”
Long xốc hắn lên, nàng vội đỡ lấy. Khi hắn đã gục vào lưng Long, Long chỉ sang chiếc xe hắn:
“Hảo chạy xe của nó nhe”
Nàng hiểu ý, cố gắng xoay xở với chíêc xe, nó có vẻ to quá so với dáng người bé xíu của nàng. Long nhìn nàng mà lòng khao khát được ôm nàng biết bao.
Họ đưa hắn tới trạm xá, xin bông băng y tế. Đêm 30, người y tá có vẻ cáu kỉnh, đưa cho nàng 1 hộp vuông rồi đi khuất, chẳng biết chị ta về nhà hay đi đâu. Trạm xá chỉ còn 3 người. Long hướng mắt nhìn nàng 1 lúc, rồi đứng dậy lên tiếng: “Long đi mua chút đồ cho nó ăn.”...
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








