watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


Theo phản xạ tự nhiên Linh rụt tay lại, giấu phía sau lưng…Hoàn toàn vô thức. Rồi giật mình, chờ cơn thịnh nộ của anh.

- Đưa tay đây! Vũ lặp lại một cách kiên nhẫn, vẫn không ngước lên.

Không phải một cơn thịnh nộ, có lẽ Vũ không còn sức để quát nạt hay dọa dẫm cô nữa, xen lẫn trong những câu nói của anh hình như là một tiếng thở dài cố nén… Trong Linh trỗi dậy một nỗi xót xa rất lạ, không buốt như những vết xước trong tận sâu đáy tim lúc động đậy… Nỗi xót xa chạm khẽ vào tim, không thành hình cũng không sắc nét.

Linh lặng lẽ nơi nét nghiêng của gương mặt anh. Ở góc nhìn này Vũ khác Dương của cô, khóe mắt anh nhiều hơn những nếp nhăn, bờ mi dài hơn khẽ chớp, đôi mắt ướt và một chút gì chín chắn , sâu sắc. Dương không thế, Dương của Linh bình yên như sáng mai Hà Nội, ánh mắt anh trong lành những vệt nắng yên vui và gương mặt anh mỗi lần lặng ngắm Linh đều thấy lòng mình bình yên đến lạ, có cảm giác đủ đầy và hạnh phúc thật sự.

Còn Vũ, vẫn nhưng nét rất điển ấy nhưng lại luôn cho cô cảm giác thật khó tả. Một chút bất an, một chút khó hiểu và nhiều hơn hết là một nỗi buồn xa xăm vương nhẹ mà ám ảnh…Ánh mắt Linh vẫn không rời từng biến chuyển trên gương mặt anh…Nhưng nếp nhăn nơi khóe mắt khẽ xô lệch, xích lại gần nhau, mỗi khi chạm miếng bông cồn sát trùng vào tay cô… Linh không thấy đau!

Cô rời khóe mắt anh ngước ra bầu trời sau khung cửa… nhạt nắng, cây phượng vĩ đỏ rực một góc sân…màu đỏ tươi vui! Phải chăng, anh đang đau thay nỗi đau của cô? Linh thầm nghĩ rồi rất nhanh tự mắng mình vì suy nghĩ vớ vẩn ấy? Trong thâm tâm Linh có mong điều đó? Không!! Câu trả lời bật ra rất nhanh… khiến chính bản thân cô cũng bất ngờ.

Vũ lặng lẽ đứng lên, sau khi lạnh lùng, đặt tay Linh xuống giường, anh đặt hộp dụng cụ y tế vào lại ngăn tủ rồi từ tốn bước về phía cửa. Linh lật đật nhổm dậy… Cô sợ một mình trong phòng bệnh nhợt nhạt, đáng sợ này… Không quay đầu lại nhưng đủ tinh tế để nhận, Vũ khựng lại giữa căn phòng:

- Ba tôi sắp đến thăm cô đấy, sửa soạn đi mà tiếp ông ấy. Đi theo tôi làm gì? Giọng nói của anh mỏng lắm, không chút trì chiết nhưng lạnh và chua chát.

Anh nói rồi bước nhanh ra cửa… Ông Hoàng Năm đã mở của bước vào. Vũ ngẩng cao đầu, ngước mắt nhìn ba mình. Miệng lại nhếch lên điệu cười quen thuộc, hơi thở hắt ra. Gương mặt anh trong phút chốc hoàn toàn thay đổi, gương mặt của một kẻ bất cần, đầy ác ý

- Ba đến sớm hơn tôi tưởng, bỏ họp mặt để đến thăm bồ nhí à, ngài chủ tịch. Cô ta đấy… vẫn sống… đâu dễ chết thế! Vẫn còn hấp dẫn, quyến rũ lắm. Yên tâm!

Ánh nhìn của anh vẫn xoáy sâu vào đôi mắt ông Năm, tay mân mê nhưng bông hoa hồng trên tay cậu trưởng phòng đi bên cạnh, giật một cánh hoa cho vào miệng, khép lại ở môi… Rồi rất nhanh, thổi phù nó ra… Cánh hoa chao nghiêng, đáp xuống vai áo ngài chủ tịch, anh lấy tay phủi nhẹ, giọng nói đầy nọc độc đầy khiêu khích lại vang lên:

- Hoa đẹp lắm, đem tặng nàng à ba, tình yêu chân chính gớm… Ngừng lại một chút như lấy hơi, Vũ tiếp tục

- Chà, ba không hiểu rồi, mấy em bây giờ không thích mấy trò lãng mạn cũ rích thời ba đâu? Kí tấm séc là ok ngay. Hôm nào ba con mình đàm đạo con dạy ba cách cưới thêm năm bảy cô, còn “ngon” hơn này nhiều! Ba…

- Mày…. Cánh tay ông Năm vung lên, rồi bất ngờ dừng lại trước ánh mắt vẫn nhìn thẳng, trừng to của Vũ

- Chà, ba không đánh sao, dạo này ba hơi mất bình tĩnh rồi…Không giống ngài chủ tịch đạo mạo nữa rồi…

Nói rồi, Vũ lách mình qua người ông Năm, giơ tay qua đầu, vẫy nhẹ, lệnh kệnh bước ra khỏi cửa:

- Vui vẻ ba nhé!

Thời tiết mùa hè cứ như cô nàng đỏng đảnh thích nhõng nhẽo. Vừa ban nắng, lại đổ mưa xối xả. Mưa phủ kín cả không gian. Mưa lênh láng nơi con đường vào viện. Mưa đầm đìa trên gương mặt Vũ. Anh chạy ào ra xe khi toàn thân đã ướt như lột. Nước chảy thong dong từ quần áo, ướt cả ghế lái… Chiếc xe vút đi trên đường, nhập nhòe, ẩn hiện dưới trời mưa như trút, một vệt đỏ lẻ loi giữa dòng người tấp nập, vội vã…. Vũ phóng nhanh… Con đường quốc lộ, một đoạn vắng…. Chiếc xe phanh gấp…Vũ lại ào ra khỏi xe, nhanh và mạnh như chính cách anh bước vào… Mưa táp vào mặt vào má, vào cổ… ran rát.. Vũ thấy da thịt mình tê đi… Không còn cảm giác…

Anh khụy xuống đường, đầu gối dấn mạnh trên mặt đường nham nhở. Hai tay chống xuống đất, giữ thăng bằng… Toàn thân như co rúm trong một nỗi kìm chế đến kiệt cùng….

- A aaaaaaaaaaaaaa!!!!
- Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa...

Vũ hét . Tiếng hét hòa vào trong màn mưa hối hả… Những âm thanh từ lâu nghẹn chắt ở cuống họng, mắc tịt, dấm dứ ở thanh quản có cơ hội được bung ra… như thủy triều dâng… như dòng nước lũ cuốn phăng mọi thứ… Vũ còn hét thêm nhiều lần nữa. Khuôn mặt anh nhăn nhó, mọi đường nét xô lệch lại với nhau, đôi mắt mở trừng, mặc cho mưa đang lướt qua vội vã….

Hét cho đến khi cổ họng bỏng rát… Vũ lấy tay ôm mặt hồi lâu… rồi từ từ đứng dậy… Anh đứng tựa mình vào đầu xe, không nhúc nhích… Mưa vẫn nặng hạt, trái tim anh vẫn không thôi gào thét.

Vũ khép mắt truy tìm một chút bình yên để trấn tĩnh. Khoảng không đen đặc bỗng ửng nắng, những vệt nắng chiều nhẹ buông, váy trắng khẽ bay, đôi mắt trong veo ươn ướt nước… Em chênh vênh trên con đường Nguyễn Du thênh thang gió…Mưa vẫn dịu dàng chảy từ vầng trán xuống bờ má, rồi len cả vào miệng… Ngọt lịm… Vũ thấy lòng mát rượu, tim đập chậm lại, bình thản hơn. Anh vẫn khép mắt, cố níu giữ hình ảnh trong lành của buổi chiều hôm ấy như một sự bấu víu …

5 phút, 10 phút,Vũ không còn muốn mở mắt , không còn muốn đối diện. Trong chốc lát mọi hận thù tan biến, mọi nỗi đau đã bị cuốn đi bởi cơn mưa mùa hè vội vã … Ánh đèn đường khẽ hắt, khuôn mặt anh nhập nhòe nước và những tia sáng vàng vọt… lấp lánh.

- Nguyệt đâu?

Tiếng nhạc xập xình khiến Vũ khó chịu, anh chống tay lên quầy bar, dướn người về phía trước rồi hỏi nhân viên đối diện.

- Dạ… anh Vũ… chị ấy vừa ra ngoài ạ. Em lấy khăn cho anh lau nhé!

- Không cần!

Nói rồi Vũ nhón lên lấy ly rượu vừa pha chế trên tay cô gái rồi kéo ghế ngồi ngay đối diện. Ly rượu với màu đỏ sẫm đặc, những vệt sóng sánh, loang lổ nơi thành cốc. Vũ nâng chiếc ly lên sát mặt, hơi rượu mạnh như phả vào mặt, anh dốc thẳng cái chất sền sệt, đặc đặc ấy vào cổ họng đang khô khốc, nhạt thếch…

Cay xè…!

Vị cay men theo chuyển động của cuống họng, chảy sâu… thấm vào từng thớ da thịt, từng tế bào tim và chạm tới từng nơ ron thần kinh trên cái đầu ướt lột của Vũ…Anh uống nhanh. Cô gái với tay lấy chiếc cốc định pha cho anh ly thứ 4, chầm chậm ngước nhìn anh bằng ánh mắt có phần dè chừng.

- Em nghĩ là thôi anh ạ. Anh say rồi. chị Nguyệt sắp về đấy ạ.

Vũ gục mặt xuống bàn, đưa tay hơ hơ kèm theo giọng nói đã khản, nghẹn lại trong cổ họng:

- Nhanh lên, nói nhiều quá.

Cô gái nhíu mày đặt ly rượu vào tay anh. Vũ đỡ lấy, đầu vẫn gục trên bàn… Những giọt rượu chao đảo. …Một giọt nhỏ trắc ra rơi xuống bờ môi Vũ. Anh liếm nhẹ, rồi bật cười những tiếng khô khốc và đứt đoạn.
Vũ giằng mạnh chiếc ly vừa bị ai đó cố tình giật khỏi tay, bực mình ngóc đầu lên chậm rãi, mắt vẫn khép:

- Tránh xa tao ra…. nếu bọn mày muốn sống….

- Ở đây chỉ có anh muốn chết thôi….

Nói rồi, Nguyệt buông tay, Vũ bất ngờ không kịp giữ, chiếc ly rơi mạnh xuống sàn gỗ… Tiếng động làm Vũ choàng tỉnh Anh lặng nhìn màu đỏ chảy ra, loang rộng. Những mảnh thủy tinh sắc nhọn thách thức. .....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Anh đổ em rồi, Vy ơi!
» Anh sẽ cưới em Đồ Ngốk à!
» Chồng Ơi! Bắt Máy Đi. Vợ Sắp Phải Đi Rồi
» Cầu Vồng và Mưa - Sally
» Trái đất tròn không gì là không thể
12345»
Truyện ngẫu nhiên
» Vị gió Praha ( Prague ) - Lynk Boo
» Trái đất tròn không gì là không thể
» Tôi không phải là công chúa - Kiwi
» Tha Thứ Cho Anh, Yêu Em! (For Give Me, I Love You) - Hồng Sakura
» Nu Phạm lại diện màn khoe thân
123»