watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


- Haizzzzzzz... kể ra cũng không uổng phí công sức con sang thăm ba hôm nay... Kịch hay lắm, sướt mướt lắm...
Vũ tiến lại gần hơn, ánh mắt Linh bỗng hoảng hốt như đang làm việc gì thật vụng trộm, cô buông tay ông chủ tịch, ngồi nhẹ xuống đệm... Đôi chân nhỏ có nguy cơ không trụ nổi cơn sốc quá lớn đang đè nặng khắp mọi bộ phận cơ thể.
Nâng cằm Linh lên, anh cúi xuống rất sát:

- Cái điệu bộ của một cô nàng kiêu hãnh bị đổ oan sáng nay đâu rồi? Chà, còn tát tôi cơ mà? Cái tát oan uổng quá! Tôi nói toàn những điều sẽ xảy ra mà! Đúng không? Oan thật!

Vũ vuốt nhẹ lên má Linh, ánh mắt nheo lại, nhìn cô đầy mai mỉa. Lòng Linh quặn lại, cô thấy buồn nôn và ngột ngạt. Vũ lại cúi sát xuống, gương mặt cô như tê lại, anh tiếp tục những đòn tấn công dữ dội:

- Tôi đã nói với cô rồi mà, ba tôi tuyệt vời lắm, nhiều tiền lắm, đạo mạo lắm... nên cô muốn thế thì cứ tự nhiên mà làm. Cần quái gì ra vẻ trong sáng, thanh cao trước mặt tôi. Tôi không quan tâm!

- Vũ, câm miệng!

Tiếng quát của ông Năm vang lên cũng là lúc Linh đứng bật dậy, cánh tay vung lên, không chần chừ hay ngần ngại... Nhưng... cánh tay bị giữ lại... chới với bởi một bàn tay khác.... Hoàng Vũ.

- Cô nghĩ vẫn có quyền đánh tôi à?

- Tao có quyền!

Câu nói lọt thỏm trong cú tát trời đánh, ông Năm đã kéo Vũ bật lại phía sau từ lúc nào... Bờ má anh nhức đỏ, Vũ trừng mắt nhìn gương mặt tức giận của ba anh, cái nhìn hằn in sự đau đớn. Đây là lần đầu tiên trong đời ông đánh anh. Người ba vốn luôn bình tĩnh, một sự bình tĩnh đáng khâm phục, người ba đã luôn bao bọc anh trong tình yêu thương ngọt dịu, bỏ qua mọi trò tai quái gây ra bởi lòng thù hận của anh. Chỉ vì một con nhóc ông mới gặp lần thứ hai. Vũ thảng thốt, nhưng chính trong lúc thảng thốt ấy, Vũ cười, cười to... Tiếng cười khô khốc, đanh lại, sang sảng vang lên giữa khoảng không. Rồi bỗng ngưng bặt, anh nhìn xoáy vào gương mặt đã giãn ra những vệt tức giận, nhưng in lại, hằn lại, là nỗi đau hiển hiện:

- Giờ thì con hiểu, con hiểu rồi ba ạ. Mẹ của con... Ông cũng từng đối xử với mẹ tôi như thế. Vì bà ta đúng không?
Cánh tay Vũ chỉ thẳng vào bức tranh thêu sau lưng ngài chủ tịch, ánh mắt bùng lên niềm căm phẫn như những cuộn lửa đang ngùn ngụt cháy. Ánh mắt ấy như xuyên qua lớp kính dày, cào rách mọi đường thêu, mũi chỉ đẹp đẽ, tỉ mẩn bên trong. Dẫu vậy bông hoàng lan vàng ngọt vẫn lặng lẽ rủ xuống như vốn vậy, khiêm nhường nhưng kiêu hãnh. Lánh sự đời nhưng vẫn thơm nồng một mùi hương nho nhã.

Linh lặng đứng một góc, đôi tay buông thõng, hướng theo cánh tay chỉ của Vũ... tim như ngừng đập. Sự thật sao? Sự thật sao? Người đàn bà mà anh nhắc đến? Phải chăng là? Ý nghĩ vụt qua kiến Linh rùng mình...

Không! Trái tim cô gào thét.

Đôi chân Linh khuỵu xuống… choáng váng… Cô mệt mỏi đến kiệt sức với cuộc đấu trí dữ dội giữa lí trí và trái tim, giữa những dây thần kinh não bộ đang căng ra với những gì vừa tiếp nhận và một niềm tin mãnh liệt cố ra sức phủ định… Mắt Linh mờ đi… Bức tranh trước mặt cũng mờ đi… Mọi thứ bỗng trở nên xám xịt…

Trong phút chốc Linh thấy mình ngồi bên bãi cát trong một ngày dông bão, biển cuộn sóng, xô mạnh vào bờ... Rồi một con sóng lớn ào đến, xô cô ngã… cuốn cô đi…. Tiếng kêu cứu vùi vào trong cát, tan đi trong chằng chéo những vết sét ngang dọc trên bầu trời…. Vô vọng… Bất lực…Nước biển mặn chát, ấp đầy nơi lồng ngực… Bí bách … ngột ngạt… Không thở được!

Cô loáng thoáng nghe tiếng lào xào, hốt hoảng của bộ phận cứu hộ hay một bác ngư dân quen biết… Không kịp, không kịp nữa rồi… Nước đã đầy trong lồng ngực, muốn biển mặn xót đã bào nát, dày xéo, rỉa rói trái tim cô… Sóng đã cuốn cô đi… Linh buông tay, khép mắt, mặc cho cơ thể mình lênh đênh trên ngọn sóng…

… Nắng chiếu qua khe cửa sổ, len qua tấm rèm cửa, đọng lại nơi mi mắt khép hờ…. Linh từ từ mở mắt… Những tia nhìn đầu tiên chạm vào màu trắng u buồn trên bức tường trước mắt… Trắng… Mọi thứ đều trắng, một màu trắng “sạch sẽ” như tất cả mọi thứ trên đời đã biến mất, chưa hề tồn tại…Bệnh viện!!! Linh rùng mình…

Lần gần đây nhất cô tỉnh dậy trong bệnh viện, cũng là lúc cô nhìn sâu vào ánh mắt mẹ để hiểu rằng tất cả không chỉ là giấc mơ trong cơn chập chờn, những người yêu quý nhất của cô đã ra đi. Bao năm qua đi, nỗi đau điên cuồng đã không còn nữa nhưng những vết xước âm ỉ thì vẫn không thôi hành hạ, nỗi sợ vẫn cứ hiện nguyên hình nguyên khối. Linh nhắm mắt thật vội, thở hắt… Cô sợ, rất sợ! Sợ những lần tỉnh lại trong bệnh viện như phút ấy, màu trắng tai quái ấy….Liệu cuộc đời còn cướp đi của cô những gì nữa, mọi yêu thương, mọi hi vọng? Không, cô thà không tỉnh dậy! Không!!!

Linh bật dậy, tấm chăn mỏng rơi xuống đất… Dây ống truyền bứt ra vội vã… Cánh tay cô xước một vệt dài…rức máu…Mặc! Cô lao ra cửa, đâm sầm vào một thân hình to lớn trước mặt, không ngước lên, Linh lách người, dợm bước:

- Xin lỗi…!

Linh bước qua vội vã… cô ngoái lại, trừng mắt nhìn con người phía sau… cánh tay rớm máu bị giữ chặt, bóp mạnh bởi một bàn tay khác, sự đụng chạm mang đến cảm giác quen thuộc… Linh ngước lên, nheo mắt khó chịu…. Bờ vai? Tấm lưng? Anh? Không!...Hoàng Vũ! Hiện thực đắng nghét đã được chạm khắc vào cái đầu ương bướng của cô. Anh không quay lại:

- Quay lại, về giường của cô đi! Nhanh!

- Buông tay ra, anh điên à. Buông ra ! Linh giằng mạnh tay ra khỏi bàn tay rắn chắn của Vũ. Mỗi cú giật của Linh bàn tay kia lại siết chặt hơn, như muốn bóp nát cánh tay cô… Vết thương ban nãy nhói lên từng cơn…Đau!

- Á aaaa!!! Linh hét lên khi cú nắm của Vũ tuột xuống, bóp đúng vào chỗ xước máu… Vũ quay lại, trừng mắt nhìn Linh, nhìn cánh tay xanh xao bé nhỏ trong tay mình… nheo mắt…một thoáng sửng sốt …. Và buông tay…

- Cô quay lại giường đi, khi tôi chưa kịp làm gì!

Vũ không nói to, giọng nói thoảng một nỗi buồn sâu sắc, ánh mắt như ra lệnh như van xin lại chất đầy những nỗi niềm không đong đếm.. Khuôn mặt anh nhợt nhạt. Lòng Linh chùng lại, trĩu nặng... xót xa! Cô cứ đứng thế nhìn sâu vào mắt anh hồi lâu, rồi từ từ, bước từng bước chậm rãi về chiếc giường trước mặt...

Vũ kéo tấm rèm buông sau lưng cô, nắng mạnh mẽ hắt điểm tô chút nắng vàng nghịch ngợm lên căn phòng với những màu trắng đáng sợ. Linh thấy tim mình ấm áp hơn một chút, chỉ một chút thôi…Cô co người về góc gường, hai tay ôm chặt gối, im lặng khi Vũ ngồi xuống ngay bên cạnh… Anh kéo ngăn kéo của chiếc tủ bệnh nhân bên cạnh lấy ra hộp đồ y tế đặt lên bàn, lặng lẽ mở nắp :

- Đưa tay đây! Vũ không ngước lên nhìn Linh, giọng nói của anh không dịu dàng cũng không gay gắt. Vẫn vậy! Như nghèn nghẹn như chắt lại quằn quại nơi cổ họng, như không bật ra được thành lời. Lên tiếng lúc này cũng là cả một sự cố gắng!...
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Anh đổ em rồi, Vy ơi!
» Anh sẽ cưới em Đồ Ngốk à!
» Chồng Ơi! Bắt Máy Đi. Vợ Sắp Phải Đi Rồi
» Cầu Vồng và Mưa - Sally
» Trái đất tròn không gì là không thể
12345»
Truyện ngẫu nhiên
» Anh đổ em rồi, Vy ơi!
» Anh sẽ cưới em Đồ Ngốk à!
» Chồng Ơi! Bắt Máy Đi. Vợ Sắp Phải Đi Rồi
» Cầu Vồng và Mưa - Sally
» Trái đất tròn không gì là không thể
12345»