watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)

-​Anh vẫn chưa về sao?
-​À… Ừ! Em xong rồi à! Anh đưa em về!
-​Em vẫn phải ở lại với Vũ Huy đã. Anh về trước đi!
Có tiếng bước chân ngày một dồn dập. Tùng ngước lên trước khi Nhã Thư quay lại. Một chút bất ngờ nhưng nhanh chóng dịu lại:
-​Bác! Bác về nước bao giờ vậy ạ!
-​Ngay khi nhận được điện thoại của cháu.
Nhã Thư ngước lên nhìn người đàn ông trước mặt mình. Gương mặt ông ấy cho cô một ấn tượng sâu sắc.
-​Để cháu giới thiệu. Đây là bác Ngọc, ba Vũ Huy, mới ở nước ngoài về. Còn đây là…
-​Dạ! Cháu là Nhã Thư… bạn gái Vũ Huy ạ!
Tim Tùng khựng lại. Anh thấy bàn tay mình rất đột nhiên nắm chặt. Tùng quay lại nhìn Thư, cố tìm ở cô một thoáng rụt rè. Nhưng không, Thư đối diện với câu hỏi đang cồn cào, nhức buốt trong tim Tùng bằng cái nhìn đầy quyết tâm.
-​Bạn gái? Chắc hẳn là cô bạn xinh đẹp mà nó đòi mang theo sang bê đó đây hả?
-​Dạ!
-​Ừ! Tự tin và xinh xắn! Cũng được đó chớ!
Ông quay sang cười với bà giúp việc đi cùng. Bà nhìn Nhã Thư một lượt, mỉm cười vì vẻ thánh thiện trên gương mặt con bé, rồi nói với ông chủ:
-​Nghe nói cậu Huy tỉnh rồi, mình vào xem thử đi ông chủ.
-​Ờ! Được. Phải tỉnh chứ! Con trai ta chứ bộ.
Tùng đứng lặng nãy giờ không buồn nhúc nhích, lúc này anh đang nghĩ gì chính anh cũng không biết nữa. Đột nhiên, anh nắm tay Thư kéo đi. Bàn tay anh cuộn chặt tay Thư. Thư lướt theo anh… không kháng cự.
-​Lên xe đi!
-​Anh!
-​Anh bảo em lên xe đi!
-​Nhưng đi đâu?
-​Đi đến nơi cần đi! Nhanh nào!
Chiếc vespa cổ lại phành phạch giữa phố, âm thanh quen thuộc của nó bỗng khiến Nhã Thư bình tâm lại. Hình như bên Tùng cô luôn được bình tâm như thế. Cái cảm giác gió mơn man nhẹ nhàng trên tóc được cảm nhận thật rõ rệt. Nhã Thư rất tự nhiên đưa tay cho vào bao áo Tùng như hôm nào, ấm áp hơn thật nhiều. Cô tựa khẽ vào lưng anh ngủ quên lúc nào không hay. Hai ngày rồi Thư hầu như không được chợp mắt.
“ Có thể ở lại bên anh được không? Có thể cứ sống bình thường giản dị bên anh được không? Tại sao cứ phải chạy theo những điều mà biết chắc sẽ làm em đau. Biết chắc sẽ làm em tổn thương hả Thư?” Hơn lúc nào hết Tùng muốn nói với Thư rằng anh yêu cô, yêu thật tâm và không muốn trốn chạy tình cảm của mình nữa. Giây phút cô đứng trước ba Huy và nói cô là bạn gái Huy, cô sẽ cùng Huy sang Mỹ,giây phút đó Tùng hiểu anh yêu cô. Yêu và muốn được ở bên không phải thay thế, không phải muốn bảo vệ, không phải muốn che chở đơn giản chỉ là cảm giác yêu mà thôi. Nhã Thư đang tựa lên vai anh nhưng trái tim cô có hiểu những nhịp đập trái tim anh lúc này?
-​Đây là đâu thế?
-​Là nơi lẽ ra anh đã đưa em đến từ lần trước.
-​Đẹp quá!
-​Đây là nhà của mẹ anh. Bà muốn sau này anh lấy vợ sẽ về đây ở. Đó là nguyện ước mà từ ngày theo ba anh bà không thực hiện được. Bà thích hoa vì thế ở đây mùa nào cũng có đủ thứ hoa.
-​Đẹp quá! Vậy mẹ anh có về thăm không?
-​Không! Mẹ anh mất rồi!
-​Em xin lỗi
Nhã Thư lướt nhẹ nơi khu vườn đầy những bông hoa nhỏ màu tím mát. Mái tóc ngắn đã kịp dài ra để ôm lấy gương mặt xinh xắn. Chiếc quần jean và áo trắng không làm mất đi vẻ thiên thần trên gương mặt Thư. Cô nhẩn nhơ giữa khu vườn nhỏ và lặng cất tiếng hát êm dịu.

“Này là cỏn non rất mềm
Này mùa xuân rất hiền
Này là hoa rất thơm,
Này là giọt sương trĩu nặng
Hạt ngọc trên lá cỏ
Trên bông tầm xuân trước hiên nhà…”
Hoàng Tùng bước chầm chậm vào khu vườn nhỏ, nhẹ nhàng hát cùng cô:
“Vì em đã biết anh chiểu qua
Người em vẫn thấy khi nằm mơ
Người vừa hiền khô dễ thương
Lại vừa đẹp trai nhất vùng
Đến theo cùng hoa cỏ mùa xuân

Và mùa xuân biết em, biết em...
Đã mang một mối tình…”
Khung cảnh nên thơ như giữa cõi mộng. Tùng ngắt một bông hoa mảnh đặt lên mái tóc Thư:
- Thư à! Em nhất định phải cùng Huy sao?

- Cuộc sống của em không phải như vậy đâu!! Không phải bon chen, không phải giành giật. Cuộc sống của em là nhẹ nhàng cùng những điều bình dị như thế này thôi. Hiểu không?
- Anh…
Tùng đưa tay nắm chặt lấy cánh tay Thư.
- Đừng như thế được không? Em không yêu Huy nhiều đến vậy đâu! Nếu Thụy Dương buông tay em cũng sẽ không ngoan cố như vậy! Đúng không? Thư à! Nghe anh từ bỏ ý định đó đi!
- Em muốn về nhà!
- Vũ Huy không yêu em! Em làm sao vậy! Em cứ mải miết chạy theo một người không cần mình để rồi được gì?
- Anh ấy yêu em! Em nhất định sẽ giành lại anh ấy!
- Không! Cậu ấy chưa từng yêu em! Lúc trước thích em vì em giống người yêu cũ đã bỏ rơi cậu ấy, chủ nhân của Bông Xù ấy! Sau đó là nhận ra chưa từng thích em! Chỉ là thương em và thương chính bản thân mình.
- Thôi đi! Em không nghe! Em không muốn nghe nữa. Anh đi đi! Đi đi
Nói rồi Thư òa chạy, nước mắt lã chã rơi. Em không cần biết, không cần biết, em chỉ cần biết anh là người đầu tiên và duy nhất làm tim em đập mạnh đến thế. Là người duy nhất cho em động lực phải dành bằng được với Thụy Dương, là người duy nhất em sẵn sàng theo đến cùng trời cuối đất này.

Bà Ái Lê uể oải nhìn đống tài liệu trên bàn. Sắp sinh nhật lần thứ 18 của Nhã Thư rồi cũng là lúc di chúc được công bố, nhiều biến cố sẽ xảy ra lắm. Liệu rằng bà và Thụy Dương sẽ đi đâu về đâu. Nhưng chính lúc này bà Lê lại thấy lòng bình thản đến lạ lùng. Tranh giành hay đấu đá bà đều không cần nữa. Nhã Thư là đứa có hiếu, bà tin con bé sẽ không bỏ rơi bà và Thụy Dương. Đến lúc này bà chỉ mong một cuộc sống yên ổn. Hai đứa sẽ vào đại học và đi theo con đường mà mình đã chọn. Có tiếng chuông điện thoại khiến bà giật mình.
- Alo… Mẹ à!
- Ừ! Nhã Thư có chuyện gì không con?
- Con có chuyện cần nói với mẹ! Con qua công ty được không?
- Tất nhiên là được! Mặc thêm áo khoác nhé! Mẹ đợi!
Bà đặt điện thoại xuống: Có chuyện gì mà con bé vội vàng thế nhỉ?
Nhã Thư ngồi trước mặt bà Ái Lê, nghiêm túc khác hẳn ngày thương. Trông con bé gầy rạc đi thấy rõ, bà biết Nhã Thư đã yêu thật rồi.
- Con có vẻ mệt! Mẹ nghe nói Vũ Huy đã tỉnh rồi!
- Vâng! Tỉnh rồi ạ!
- Ừ! Chúc mừng con gái!
- Mẹ! Con muốn đi du học!
Bà Lê đặt chiếc cốc mạnh xuống bàn, những giọt trà sóng sánh ra bàn.
- Du học?
- Vâng!
- Nhưng mà…
- Con lớn rồi mà mẹ! Con sẽ tự lo được cho mình! Dù sao năm nay cũng năm cuối cấp! Quá nhiều việc xẩy ra con cũng chẳng còn tâm trí đâu để học hành cả.
Bà Lê lặng lẽ nhìn đứa con gái bé bỏng mà bà rất yêu thương.
- Mẹ biết đó không phải lí do! Mẹ cần một lý do khác cướp mất con khỏi mẹ! Được chứ?
- Vũ Huy sẽ về Mỹ cùng ba vì thế…
- Con gái à! Yêu thương này có thể chỉ là bồng bột nhất thời, con không thể vì thứ tình cảm mong manh đó mà chạy theo người ta được. Hiểu không?
- Con là đi du học mà mẹ! Con không chạy theo ai cả?
- Nếu mẹ nhất quyết muốn con ở lại bên mẹ!
Nhã Thư hơi nhíu mày rồi bám chặt tay vào vạt áo:
- Con quyết định rồi mẹ ạ! Con muốn bên cạnh cậu ấy lúc này! Cậu ấy cần con!
Bà Lê nhìn đứa con gái của mình trong thoáng chốc, một chút bất ngờ được giấu đi, bà dịu giọng
- Thật không? Người Vũ Huy cần có chắc là con không? Thư! Đừng vậy nữa! Con xinh đẹp và dễ thương, con sẽ…
- Mẹ cũng yêu ba đến quên hết mọi thứ trên đời đúng không? Mẹ hiểu con lúc này mà
- Thư…
- Con về đây ạ! Con quyết định rồi! Mong mẹ ủng hộ! Có lẽ ba Vũ Huy sẽ hẹn gặp mẹ! Mẹ yên tâm, bác ấy rất tốt.
Nhã Thư đứng dậy, bước ra cửa.
- Thư!
Cô không quay lại nhưng bất động nhìn về xa xăm, cô biết bà đang sốc. Từ đầu đến cuối trong mắt bà cô vẫn là đứa con ngoan ngoãn chỉ biết nghe lời và khuất phục. Bà sẽ không hiểu hết được những ngổn ngang trong lòng cô lúc này. Sẽ không hiểu hết những yêu thương đã vỡ nát từ giây phút cầm cuốn nhật kí của mẹ cô trong tay....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Anh đổ em rồi, Vy ơi!
» Anh sẽ cưới em Đồ Ngốk à!
» Chồng Ơi! Bắt Máy Đi. Vợ Sắp Phải Đi Rồi
» Cầu Vồng và Mưa - Sally
» Trái đất tròn không gì là không thể
12345»
Truyện ngẫu nhiên
» Anh đổ em rồi, Vy ơi!
» Anh sẽ cưới em Đồ Ngốk à!
» Chồng Ơi! Bắt Máy Đi. Vợ Sắp Phải Đi Rồi
» Cầu Vồng và Mưa - Sally
» Trái đất tròn không gì là không thể
12345»