watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)

- Ừ! Tìm dễ nhưng không tìm lại được trái tim. Cô ấy chọn ra đi có lẽ cũng là giải thoát.
- Cùng người cô ấy yêu sao?
- Không! Một mình!
- Nếu là tôi tôi sẽ đi cùng người tôi yêu
- Người ấy là em trai tôi!
- Ừ nhỉ? Không thể giải quyết theo cách đấy được!
Hoàng Quân uể oải nhìn Dương rồi lại quay về phía biển. Những con sóng vẫn rượt đuổi nhau
- Cô định buông tay sao?
- Chuyện gì?
- Đừng hỏi lại những cái đã biết!
- Ừ! Có lẽ tôi giống anh! Nhưng ngừoi tôi yêu sẽ đi cùng cô ấy!
- Em gái cô? Cô ấy khác cô quá!
- Ừ! Tôi chỉ là con nuôi! Đó không phải em gái tôi nhưng tôi và mẹ đều yêu ba cô ấy như chính sinh mệnh mình.
- Ba cô ấy ư? Ông ấy đâu?
- Chết rồi! Có lẽ đây là việc cuối cùng tôi có thể làm cho ông và cả…mẹ tôi.
- Mẹ cô?
- Ừ! Như một sự trả nợ và giải thoát theo cách nghĩ của bà.
- Cô có hận mẹ không?
Thụy Dương vùi tay xuống cát, mắt vẫn nhắm nghiền, trong cô sống dậy những hình ảnh ngày còn cơ cực trên vỉa hè.
- Không! Tình yêu mù quáng lắm. Tôi cũng vậy nên tôi hiểu. Chỉ là bà ấy độc ác và tàn nhẫn hơn tôi… Một chút! Ừ một chút
- Chúng ta không có quyền lựa chọn cha mẹ nhưng chúng ta có quyền yêu thương họ, vô điều kiện, dù họ có làm gì đi nữa.
Gương mặt Thụy Dương nhẹ bâng một thoáng cười rất khẽ.
- Kể cả họ có cướp đi một ai đó thân yêu của chúng ta sao?
- Ừ! Dù ngừoi thân yêu nhất của tôi cũng chết trong tay ba tôi.
- Anh có bao giờ nghĩ thèm một cuộc sống bình thường không?
- Như thế nào là một cuộc sống bình thường? Tôi đã quen với việc làm tất cả vì ba, sự nghiệp của ba, tham vọng kể cả lòng hận thù của ba tôi. Với tôi đó là một cuộc sống bình thường.
- Tôi ước gì tôi và mẹ đừng bước chân vào ngôi nhà đó! Đừng thành con của ba tôi thành chị của Nhã Thư. Tôi sẽ lớn lên sẽ đi làm và sẽ nuôi mẹ như bao đứa con khác. Bình thường rất bình thường.
- Em trai cùng cha khác mẹ với tôi cũng ao ước như cô. Và nó bứt ra khỏi cuộc sống với ba tôi nhưng tôi không cho mình cái quyền đó. Nếu sinh ra đã có một số mệnh không bình thường thì cứ sống mãi quen dần sẽ xem nó là điều bình thường thôi.
- Bình thường! Cũng khó quá nhỉ?
- Ừ! Được rồi! Đứng lên đi! Tôi dẫn cô đi thay đồ. Cảm lạnh đấy!
Thụy Dương đứng dậy dỡ cát bẩn bám lại trên áo, đi về phía xe.
- Này…
Dương gọi giật. Hoàng Quân quay ngoắt lại.
- Kể ra anh cũng không đáng ghét lắm!
- Nhưng cũng không đáng yêu, đúng không?
Anh nhìn cô rồi bật cười. Thụy Dương chúm chím môi, lúc lắc đầu rồi cũng bật cười. Gió biển nồng mặn ôm tiếng cười của họ vào xa xăm, cuốn đi vào một miền dịu êm lạ lẫm.

Chiếc xe đỗ phịch trước một ngôi nhà nhỏ. Hoàng Quân lúi húi xuống xe. Thụy Dương cũng lẽo đẽo theo sau.
- Bà ơi! Con Hoàng Quân ạ!
Gương mặt bà cụ ánh lên niềm vui, bà đưa tay chạm vào người Quân, lần mò trên gương mặt anh. Lúc này Thụy Dương mới biết bà bị mù:
- Quân về à con! Bọn bay ơi! Anh Quân về này!
4 đứa nhỏ phi ra, trong tích tắc bao vây lấy anh, đánh đu trên cánh tay anh. Thụy Dương đứng lặng nhìn cạnh tương trước mặt thấy thân thương và bình dị làm sao. Đây là phút sống “đặc biệt” của anh ấy chăng?
- Đứa nào được nhiều 10 nhất nào?
- Em được 5
- Em được 4
- Em được 4
- Còn Tũn, im như thóc thế?
… Một đứa nhỏ nhất trong góc nói lí nhí:
- Em được 1 nhưng mà cô chấm to đùng. Với lại em câu được rất nhiều mực phơi khô đợi anh Quân về!
- Á! Bé tí đã biết nịnh rồi! Nhưng được, cho qua tối dẫn chị Dương đi câu mực. Anh tha cho. Nha.
Con bé lớn nhất chắc tầm học lớp 8,9 xị mặt nhìn Dương đang ướt nhẹp, khoác chiếc áo bên ngoài:
- Người yêu anh Quân ạ! Xí chị ấy chẳng thích đi câu mực đâu mừ!
Dương chưa kịp mở lời thanh minh thì 3 đứa trẻ con còn lại đã nhao nhao bám lấy Dương
- Thật à! Chị là “vợ” anh Quân à!
- Người yêu anh Quân à?
- Thiệt không vậy?
- Thôi nào! Phượng chạy ào ra kia mua cho chị Dươg bộ quần áo! Nhanh!
- Không có rảnh đâu nha! Em còn phải học bài!
Con bé ngúng ngẩy không chịu đi!
- Thôi khỏi! Quần áo trên đó gửi về mặc có đến đại học cũng không hêt! Phượng vào lấy cho chị đó một bộ đi!
Bà cụ quay sang nói với Quân rồi cảm nhận được con bé không nhúc nhích nạt nhẹ:
- Phượng! Còn không nhanh đi!

Buổi chiều hôm đó, Dương được bọn nhỏ dẫn đi thăm thú đủ nơi, chơi đủ trò, tối về bụng no tròn vì mấy món cơm cà siêu lạ miệng của bà. Cô hầu như lột bỏ hoàn toàn vẻ bất cần ương bướng hàng ngày nhanh chóng hòa nhập với bọn trẻ con.
Bãi biển vắng chỉ vài ba ngừoi đi câu mực ánh đèn le lắt. Dương cầm một con mực lại phía Quân, hí hửng vừa đi vừa chạy lại chỗ anh, ngã bổ nhào nhưng vẫn giơ cao con mực lên trước cho khỏi lắm. Quân nhìn cô cười đến nấc cụt cả lên:
- Xí cười gì mà cười!
- Cô khác so với những gì tôi thấy trên thành phố quá!
- Tôi quên mất tôi trên thành phố rồi!
- Thế có định về Hà Nội nữa không?
- Có chứ! Tôi còn có mẹ!
- Và cậu ta nữa…
Dương cừoi nhẹ, xa xăm:
- Cậu ấy ổn rồi! Nhã Thư cũng là lựa chọn tốt! Mẹ nói đúng, không có ai sinh ra dành cho ai cả, chỉ có ai ở bên ai sẽ tốt đẹp và ít tổn thương hơn mà thôi!
- Thế thôi! Hay đừng về nữa!
- Không! Ở đó có gia đình, có mẹ, có ngôi nhà tôi đã gắn bó mười mấy năm qua, có ba và có tất cả cuộc sống của tôi!
- Đó mới là cuộc sống bình thường của cô. Chỉ nên xem những điều giản dị bình yên này là phút dừng chân thôi.
- Ừ! Mà những người này là anh cứu à?
- Tôi không vĩ đại và nhân đạo vậy đâu? Là họ cứu tôi!
Dương tròn mắt nhìn: Môt bà cụ mù và 4 đứa trẻ con sao?
- Họ cứu anh sao? Bằng cách nào?
- Năm đó tôi đi dẹp nợ cho ba tôi! Bị dàn bẫy, truy nợ dữ lắm. Nhảy tàu xuống biển trốn, bám gỗ vào đây, được họ cứu về. Một tháng ở đây sau đó tự về.
- Ba anh không đi tìm anh sao?
- Đừng hỏi những cái đã biết! Ba tôi không cho phép người của ông chết, họ nhất định phải trở về. Ba tin tôi không chết!
- Đó có phải ba đẻ của anh không? Không yêu anh lắm!
- Có! Nhưng ông không yêu mẹ tôi!
- Vậy sao cưới?
- Chính xác là đã từng yêu nhưng sau đó lại phải lòng dì tôi! Dì tôi không chấp nhận đã bỏ đi, kết hôn với người đàn ông khác.
- Cuối cùng thì sao?
- Thì người đàn ông đó khiến dì tôi tự vẫn và ba tôi… ra lệnh giết chết luôn người đàn ông đó!
- Cái gì?
- Nhìn này! Đôi tay này cũng nhuốm máu không ít người đấy! Cô sợ không?
Thụy Dương nhìn Quân, nhìn đôi bàn tay anh, rất tự nhiên rùng mình. Nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, cô cười thoải mái:
- Sau này anh mà đi, cho tôi đi theo với nhá! Tôi thấy mình cũng có tài chém giết hùng hổ lắm đó
Quân cười to rồi lại thầm thì:
- Không sợ tôi thật à?
- Sao phải sợ!
- Tôi giết cô!
Quân đẩy mạnh Dương ngã nhoài ra cát. Cát mịn màng bám nhẹ vào gáy vào cổ cô, dịu êm. Họ lặng nhìn nhau trong tư thế đó hồi lâu. Dương thôi cười, nhét miếng mực trên tay vào miệng Quân:
- Ăn đi! Bớt điên đi cho tôi nhờ!
Có tiếng bé Phượng hắc xì hơi dài ra hiệu. Cả hai đứng dậy đi về phía bọn trẻ đang nước mực. Dưới ánh lửa nhá nhem, gương mặt Dương ửng lên, đôi mắt lấp lánh. Quân lặng ngắm cô cười tươi cùng lũ trẻ: Anh đã quen một Thụy Dương thật khác, một Thụy Dưng anh sẵn lòng chia sẻ tất cả mà không một chút đề phòng. Cảm giác an tâm đến rất tự nhiên như thế.

Tùng khẽ mở mắt sau cái lay nhẹ của Thư. Giọng cô dịu êm, ánh mắt thoáng chút lo lắng:...
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Anh đổ em rồi, Vy ơi!
» Anh sẽ cưới em Đồ Ngốk à!
» Chồng Ơi! Bắt Máy Đi. Vợ Sắp Phải Đi Rồi
» Cầu Vồng và Mưa - Sally
» Trái đất tròn không gì là không thể
12345»
Truyện ngẫu nhiên
» Những vết xước màu rêu - Leng Keng
» Tha Thứ Cho Anh, Yêu Em! (For Give Me, I Love You) - Hồng Sakura
» Cướp anh từ tay định mệnh - Lengkeng
» Khúc Mưa Tan (Shock Tình 2) - Kawi
» Tôi không phải là công chúa - Kiwi
12»