watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)

Thư bấu chặt vào cánh tay Tùng, vết móng tay đỏ ửng, máu như nghẹn lại cả trong tim anh… đóng băng, buốt giá. Ánh mắt cô hoang hoải tìm một điểm tựa trong mắt anh. Tùng không lẩn tránh anh dịu dàng đáp lại ánh nhìn của cô.
- Anh… Em thật sự rất yêu Huy! Tại sao em không có quyền đó!
- Không! Em có quyền chứ? Chỉ là định mệnh trớ trêu và cậu ấy không thuộc về em!
- Không! Của em, là của em. Em là người đến trước, cậu ấy đã chọn em. Đừng để cậu ấy rời xa em. Đừng! Em cần vào đó! Em muốn vào đó!
Tùng giữ chặt Nhã Thư rồi vòng tay ôm chặt cô trong lòng mình. Thư vùng vẫy, ừ thì vùng vẫy. Tùng nhắm mắt giá như tất cả chỉ là mơ. Mơ để đừng đau khổ, đừng trào nước mắt, đừng bi kịch như lúc này. Mơ để cảm giác được ôm cô như thế này trọn vẹn và đủ đầy hơn.
- Anh đưa em về nhà nhé! Em cần nghỉ ngơi!
- Không! Em cần gặp Huy
- Đủ rồi! Em kích động thế đủ rồi!
- Không! Em muốn vào
Tùng buông tay Thư ra. Anh đứng phắt dậy:
- Ừ! Em vào đi! Em vào trong đó đi! Em có nghe bác sĩ bảo 1 người vào đã là quá lắm rồi không? Em nghĩ mình vì cậu ấy à? Hay chỉ biết ích kỉ cá nhân mình! Em vào đi! Rồi vĩnh biệt cậu ấy luôn đi!
Tùng nói không quá to nhưng giọng gay gắt không thường thấy ở anh khiến Thư giật mình. Cô vẫn ngồi phệt dưới sàn, nước mắt lã chã rơi càng lúc càng nhiều.
Tùng thở dài rồi cúi thấp hơn, anh dịu giọng:
- Thôi không khóc nữa. Đứng dậy đi! Về thôi!

Dương kéo chiếc cửa đóng sập lại. Cô đứng yên ngay tại chỗ, nhìn về phía Huy của cô, yếu ớt giữa bao nhiêu là máy móc. Mái tóc bồng bềnh nâu ấm kia, đôi tay rắn chắc kia, đôi chân kia chỗ nào cũng chỉ toàn băng là băng. Dương cắn môi rồi òa khóc. Nước mắt trào ra không kiểm soát. Khóc bằng tất cả tủi thân, dằn vặt và yêu thương. Dương cứ đứng lặng thế mà khóc. Đưa tay vào miệng cắn chặt, để nước mắt chảy ra không thành tiếng. Dương bước từng bước thật chậm về phía giường Huy. Cô đưa tay chạm nhẹ lên từng đường nét gương mặt anh. Những vệt va chạm sứt sẹo khiến cô lien tưởng đến nỗi đau trên cơ thể mình. Dương thấy tim mình gào lên: “Huy ơi! Giá như tớ có thể đau thay hết những phần này của cậu! Tớ cũng cam lòng. Nhìn thấy cậu như thế này tớ còn đau gấp bội phần. Tớ độc ác lắm! Tớ nhẫn tâm lắm! Cậu đang phạt tớ sao? Tỉnh dậy đi! Tỉnh dậy đánh mắng tớ đi! Đủ rồi, hình phạt của cậu đáng sợ quá! Tớ không chịu đựng được đâu! Dậy đi trả lại Vũ Huy lành lặn cho tớ! Trả lại tên bá đạo ấy cho tớ đi! Mở mắt ra! Cậu bảo cậu sẽ ở bên tớ, đi cùng tớ mãi cơ mà, sao chưa gì đã vứt tớ lại một mình rồi! Dậy đi! Đừng độc ác với tớ, nhẫn tâm với tớ thế được không? Huy ơi!”
Dương khóc nấc lên, nước mắt căng tròn như nỗi đau chắt đọng, vỡ òa trên má. Cô ghé sát gần sát má anh, thủ thỉ:
- Dậy đi nào! Dậy đi! Tớ nói rồi đây! Tớ đang nói chuyện với cậu đây mà! Dậy nói chuyện với tớ đi! Tớ hứa sẽ nói nhiều, thật nhiều! Tớ hứa sẽ không ương bướng, cứng đầu nữa. Tớ hứa mà… Huy ơi!Nghe tớ nói không?

Tùng đưa Nhã Thư vào viện với Huy ngay khi trời vừa sáng. Phòng bệnh đặt ở chế độ chăm sóc đặc biệt nên hầu như người nhà rất ít được vào thăm. Dương đứng tựa vào tường, khuôn mặt mệt mỏi trắng bệch. Nhìn cô lúc này như con mèo một mình cun cút.
- Em về ngủ một lát đi!
Dương đưa mắt nhìn Tùng. Nhã Thư cố ý quay mặt sang bên khác không chạm mặt cô.
- Dù thế nào hôm nay tôi cũng sẽ phải ở đây!
Giọng Nhã Thư đanh lại đầy quyết tâm. Thụy Dương mệt mỏi gật khẽ đầu, tránh ra một bên nhường chỗ cho Thư đi vào trong sự bất ngờ của Thư
- Chỉ được thăm 15 phút thôi! Dưới cổng rẽ trái có quán cơm chay cô thích.
Bước chân Nhã Thư khựng lại trong phút chốc. Trái tim cô gái vốn yếu mềm bao lâu nay cố gằn lên với đời trong phút này khẽ xao động.
Tùng nhìn hai cô gái trước mặt. Nhìn cánh cửa phòng cấp cứu từ từ khép lại. Lòng anh khẽ ấm lại sau bao biến cố đày khắc nghiệt của tạo hóa.
- Anh đưa em về nhé!
- Ừ! Về thôi!
Tùng không đi xe máy họ đón một chiếc taxi rẽ thẳng khu An Dương về nhà. Tùng ngồi sát bên Dương. Lâu lắm rồi anh mới nhìn thấy Dương như hôm nay. Nỗi buồn đọng lại trong khóe mắt không còn cái ráo hoảnh đến lạnh lẽo như hôm nào. Gương mặt cô gầy rộc đi vì lo lắng và mất ngủ. Hơi thở hắt nặng nề. Dương đưa tay ấn nút, tấm kính cửa taxi khẽ mở ra. Gió vụt qua len vào mớ tóc ngắn rối bù của cô. Dương đưa tay chới với nắm lấy mái tóc mình. Cô sợ! Rất lâu rồi Dương mới biết sợ. Cô nhớ y nguyên cái cảm giác khi đã tỉnh dậy trên giường bệnh viện, đã nghe tiếng người nói chuyện qua lại nhưng không dám mở mắt ra trong buổi sáng sau tai nạn của ba. Nhắm mắt để mong rằng tất cả chỉ là một giấc mơ mà thôi. Nhắm mắt để không ai có thể nói với cô rằng: Ba của cô đã ra đi mãi mãi. Cho đến khi không kìm được nước mắt trào ra cả bờ mi đang khép chặt. Giọng mẹ cô lạnh lùng vang lên trước khi bỏ ra ngoài:
- Dậy ngay đi!
Phút đấy cô đã không thể lừa dối mình được nữa. Không chỉ ba cô đã ra đi mà chính cô, chính tay cô đã giết chết ông. Đó cũng là lần cuối cùng cô khóc to đến vậy, khóc như một đứa trẻ, không kìm nén,không ngăn lại được. Khóc khi yêu thương không thể trở thành lời ngụy biện cho sự trớ trêu của tạo hóa. Sự lạnh lùng của mẹ như lời kết tội đanh thép, không thể chối cãi được nữa rồi.
Nước mắt Dương lã chã rơi xuống tay mình. Hóa ra chẳng ai có thể vô cảm khi đã sinh ra để làm người, trái tim dẫu méo mó sứt sẹo vì những nỗi đời nghiệt ngã thì vẫn cứ ẩn che những hẫng hụt, những chới với, những hờn giận và cả những yêu thương. Dương muốn hét lên với ông trời rằng cô sợ lắm rồi. Thà đừng đưa họ đến bên cô, bước vào Tim cô, thà rằng cứ để cô sống trên đời này cô đơn và không còn ánh sáng sẽ bớt đau hơn biết chừng nào. Cuộc đời thử thách cô đủ chưa, trái Tim của cô đâu phải sắt hay đá. Cô cũng là người cũng là con người bằng da bằng thịt kia mà. Tùng đưa cho Dương chiếc khăn tay. Anh hiểu cảm giác của cô gái đang ngồi sát bên Anh. Giọt nước mắt của con gái rất đáng quý nhưng giọt nước mắt của những đứa con gái cứng đầu, lạnh lùng và luôn tỏ ra mạnh mẽ thì càng thấm thía hơn.
- Cho tôi xuống ở đây?
- em về nhà đi! Bác lo cho em lắm đấy. Hoặc em đến quán Anh. Phải nghỉ ngơi mới có sức lo cho cậu ấy được.
- được rồi, tôi biết mình phải làm gì? Tài xế tôi xuống ở đây!
Dương không nhìn Tùng, ánh mắt cô vẫn xa xăm nhìn về phía gió, nơi ấu bạt ngàn là mùa đông ẩm ương và ảm đạm
- Em sẽ tự lo được cho mình chứ?
Thụy Dương quay lại nhìn Tùng, ánh mắt cô hình như ngưng chút cười để chắc chắn về mình. Cô khẽ gật đầu rồi bước xuống xe.
Gió. Lại gió! Gió khiến chân Dương thoáng chút chếnh choáng. Cô đưa tay hất lại mớ tóc rối rồi bước đi trong gió. Lúc này trong cô hình như nước mắt đã khô lại, cặn vào tim. Dương thấy xung quanh là một miền gió. Tiếng gió chạm vào lá cây như lời thủ thỉ cuối của đôi tình nhân ngày Mai biệt ly. Tiếng gió va vào nhau vỡ tan như nước mắt giòn. Tiếng gió đáp xuống mặt đường lả lướt. Giá như cô được cùng Anh chỉ sống trong một miền gió như vậy để cô lại được nằm sát bên Anh trên bãi cát sông Hồng mềm và mịn! Đầu gối lên đôi tay chắc chắn của Anh và ngủ vùi trong tiếng hát nhẹ tênh trong gió của Anh. Huy à! Tim Dương từng đợt gào thét!
- Tiếp!
- cô ơi! Có lẽ cô say rồi! Mới sáng ra chúng tôi không bán nhiều rượu thế đâu ạ!
- Tiếp đi! Nói nhiều quá! Tôi trả gấp đôi...
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Anh đổ em rồi, Vy ơi!
» Anh sẽ cưới em Đồ Ngốk à!
» Chồng Ơi! Bắt Máy Đi. Vợ Sắp Phải Đi Rồi
» Cầu Vồng và Mưa - Sally
» Trái đất tròn không gì là không thể
12345»
Truyện ngẫu nhiên
» Yêu anh hơn cả tử thần - Tào Đình
» Thưa Thầy... Em Yêu Anh - Ngọc Hân
» Tha Thứ Cho Anh, Yêu Em! (For Give Me, I Love You) - Hồng Sakura
» Nu Phạm lại diện màn khoe thân
» Lớp học siêu quậy - Butchivacucgom
12»