watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)

- Đủ chưa?
- Thế nào là đủ?
- Nếu muốn cô có thể trả mọi thứ về đúng vị trí. Tôi không can dự
- Cô muốn về lại vỉa hè với bọn du côn và chó dại lắm à? Cô muốn mẹ con cô lại bị đuổi đánh chạy loạn mỗi đêm lắm à? Không! Nếu muốn thế! Nếu dễ dàng thế, mẹ con cô đã không từng ngày từng ngày cướp đi từng người trong căn nhà này rồi!
- Tùy cô
- Vị trí của cô ở đâu, cô biết không?
Dương không trả lời. Cô ngước từ từ từ chân lên đầu Thư. Nhìn thoáng qua gương mặt, không biểu hiện cảm xúc. Cái nhìn lơ đễnh và hoàn toàn thờ ơ.
- Vị trí của cô là … trong Tù.
Dương lại nhếch mắt nhìn Thư. Cười nhạt!
- Nếu cô muốn… Tôi đã chẳng còn sợ gì nữa rồi!
- Có đấy!

- Đừng quên, bà ấy vẫn là mẹ của cô!
Dương ngửa hẳn nhìn Nhã Thư đang đứng cạnh, nhìn sâu vào mắt cô. Lưỡi hơi đẩy phía trong miệng. Nụ cười nửa miệng chưa từng thấy. Một chút giật mình rất khẽ. Tay Dương nắm chặt trong tay mình.
- Yên tâm! Chưa đến lúc tôi sẽ không làm gì đâu! Chỉ là những gì là của tôi nên để nó lại đúng vị trí. Bắt đầu từ thì hiện tại…
- Cô muốn gì?
- Vũ Huy
Hai tiếng Vũ Huy vang lên chạm mạnh vào tim Dương. Cô chưa từng nghĩ Nhã Thư lại yêu Huy nhiều đến vậy. Cô chưa từng nghĩ cuối cùng cô ta lại đưa bà mẹ luôn yêu quý cô ta ra làm con tin. Thụy Dương cười nhạt.
- Kể cũng hay cuối cùng cô lại phải lựa chọn giữa một người mẹ cả ngày đánh đập mình và cậu bạn trai đẹp trai, ga lăng luôn hết lòng với mình. Nếu là tôi chả dại gì lại chọn bà mẹ ấy. Nhưng cô thì khác, đúng không?
Nhã Thư cúi sát xuống sát mặt Dương:
- Tôi chưa từng nghĩ tôi lại có lúc được đặt yêu sách cho cô đấy!
- Tôi đồng ý!
- Không cần suy nghĩ?
- Không!
- Chà,tình mẫu tử cao đẹp! Nhưng không phải chỉ là rời xa. Cô cướp đi thế nào thì trả lại như thế! Đừng tưởng tôi cần một thằng con trai mà trái tim nó dành cho kẻ thù của tôi!
- Cô…
Thụy Dương xoáy mắt nhìn Thư. Gió bên ngoài vẫn lạnh lùng thổi qua song cửa sổ, vô tình hay hữu ý không hiểu hết những chuyện rối rắm của nhân gian. Trên tường, bức ảnh ba cô vẫn nhẹ nhàng cười. Hóa ra chết đi cũng thật thanh thản, thanh thản hơn cả những người đang sống.

- Mày dạo này có vẻ thân với Nhã Thư?
- Sao? Mày có quyền truy xét tao từ bao giờ đấy!
Tùng không ngước lên, tay lau chén, mắt nhìn đăm đăm vào những vệt nước hoa quả còn bám màu vàng ố trên thành cốc.
- Chả truy xét ai cả? Muốn biết thì hỏi thôi!
Nói rồi, Huy với tay lấy quả táo trên đĩa hoa quả, cho vào miệng, nghêu ngao nhai:
- Tưởng mày vẫn đợi con bé Thy nhảy nhót đó! Nếu thế thì đừng bắt cá hai tay!
- Mày có tư cách suy xét tao cơ à? Lo việc của mày đi!
Tùng vẫn không ngước lên. Anh chả có hứng thú nào nhìn thằng bạn trời đánh từ những chuyện của Nhã Thư hôm qua. Vũ Huy không cố ý nhưng lại là nguyên nhân hữu hình của tất cả mọi chuyện. Nhưng lại khôg thể đánh, không thể mắng, không thể kết tội mà có kết tội cũng chẳng giải quyết được gì hơn.
- Việc của tao vẫn ổn, chả cần ai quan tâm! Tao chỉ nhắc lại là tao nhất định không để cho mày làm khổ Nhã Thư
Tùng với tay túm lấy cổ áo Huy, kéo sát lại gần mặt mình.
- Im đi! Mày có đủ tư cách nói chuyện đấy hả? Làm khổ Nhã Thư? Là đứa nào? Đứa nào hả? Tấn công tới tấp rồi vứt lẳng vứt lơ con bé vào một xó đi quan tâm chăm sóc chị gái nó. Mày có đáng là một thằng con trai không hả? Nhã Thư đòi cắt tóc, đòi thay đổi, đòi mạnh mẽ vì mong mày quay lại đấy! Một lời tử tế mày đã nói với con bé chưa?
- Ừ. Mày đánh chết tao đi!
- Câm miệng! Tao không có thằng bạn như mày!Tưởng tao không dám à?
- Ơ ơ! Sao mới sáng ra đã gây lộn thế này?
- Hai thằng ôn này! Lại vì gái hả?
- Thôi Thôi! Thích bọn tao giới thiệu cho cả mớ! Sao phải xoắn thế!
Mấy đứa Bố Đời bước vào quán, huých nhau nói mấy câu để không khí bớt căng thằng. Tiến bước lại gần hơn, gỡ tay Tùng ra khỏi cổ áo Huy:
- Thôi! Bỏ tay ra đi! Nó có mỗi bộ quần áo, nhàu giờ! Mày thương bạn tí đê!

Tùng thở dài nguôi giận. Anh đi chầm chậm về phía chiếc ghế sofa, vuốt nhẹ lông Bông Xù nén cục tức to đùng. Đuôi nó bỗng ngọ nguậy đòi chui ra khỏi vòng tay anh, sủa vài tiếng gâu gâu. Tùng nhìn theo ánh mắt nó sát ra tận cửa. Giật mình!
Cô gái bước vào, mái tóc ngắn cắt sát ôm nhẹ đầu. Bộ quần áo hầm hố quen thuộc. Bốt đen ngắn ôm sát những đinh tán sáng choang. Bộ quần áo bó sát lấy cơ thể đầy lạ lẫm.Tùng mím môi thấy tim quặn lại. Bộ quần áo này quen lắm. Mới hôm qua thôi anh còn nhìn thấy nó ở cửa hàng. Gương mặt kia quen lắm dù có đeo thêm 5 7 cái kính anh vẫn nhận ra. Anh nhắm mắt, ước gì đây chỉ là một giấc mơ thôi.
- Oay. Ở đâu ra thế này
- Bỏ kính ra em ơi!
- Xinh hơn gái của mày rồi Vũ Huy kìa. Cá tính hơn nữa chứ!
Đám bố đời lao nhao như chuyện thường tình khi thấy gái. Vũ Huy lướt qua bằng ánh nhìn không chủ đích. Còn khuya mới bằng được Thụy Dương của anh. Mới 1 hôm không gọi điện được mà lòng anh cồn cào, đứng ngồi không yên. Mỗi tội chủ nhật nên không gặp ở trường được. Anh chầm chậm cúi xuống xắn lại ống tay áo. Hoàn toàn lơ đãng với cô gái trước mặt
- Nhã Thư! Em bỏ kính ra được rồi!
- Cái gì…. Nhã Thư… Nhã Thư á? Nhã Thư nào?

- Nhã Thư! Em bỏ kính ra được rồi!
- Cái gì…. Nhã Thư… Nhã Thư á? Nhã Thư nào?
Tùng khẽ mở mắt, xót xa nhìn cô gái trước mặt, ánh mắt thăm thẳm dịu vợi một nỗi buồn chát vào tận tim. Vũ Huy giật mình đứng như tượng sau câu nói của Tùng. Trước mặt anh là Nhã Thư sao? Trong sáng, hồn nhiên, thiên thần và rất đỗi dịu dàng sao? Vũ Huy lùi lại một bước, rồi tiến nhanh về phía Thư giật cái kính đen trên mắt cô.
- Cậu đang làm cái quái gì thế hả? Ai cho phép cậu cắt tóc, ăn mặc như thế này? Ai cho phép cậu biến mình thành thế này? Cậu bị điên à? Cậu muốn làm tớ cũng phát điên sao? Nhã Thư!
Nhã Thư đứng lặng, người rung lên trong từng cái giật mạnh của Huy. Mỗi câu hỏi anh lại lay mạnh vai cô. Cô dùng đôi mắt nhuốm buồn nhìn anh, chậm và sâu. Cái nhìn đầy nỗi hoang mang và những vệt buồn sóng sánh.
- Tránh ra. Mày có tư cách gì để nói cô ấy! Không phải tại mày sao? Không phải tất cả là do mày sao?
Huy vẫn nhìn Thư, tay vẫn lay mạnh vai cô hoàn toàn không để ý đến Tùng. Tùng kéo áo Huy lại, cơn giận dữ trào lên, anh dứ tay đấm mạng vào má Tùng, ghì sát Huy vào tường.
- Câm miệng đi. Và để cô ấy yên.

- Tùng! Buông ra đi!

- Tùng có gì nói sau nào!

Cả bọn Bố đời lại nhảy vào kéo hai người ra. Vũ Huy lại gào lên:
- Mày đánh đi! Đánh tao đi! Ừ! Tao có tội! Ừ tao sai!
- Sai? Nói sai là xong à? Nói sai là ổn à? Mày nhìn cô ấy đi! Có đáng để bị như thế không?
- Thế giờ tao làm sao? Đánh được thì đánh đi! Đánh đi cho tao nhẹ lòng chút đi!
Tùng giơ nắm đấm lên giữa không trung. Anh vốn là người bình tĩnh nhất Bố đời, chuyên gia gỡ rối, chuyên gia giảng hòa. Nhưng lúc này chính anh lại là người mất bình tĩnh nhất. Ba đứa còn lại của Bố đời lắc đầu, không hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa…. Nhã Thư đã đứng chăn ngang trước mặt Tùng từ lúc nào. Cô đưa đôi mắt đỏ hoe nhìn anh, cương quyết:
- Tránh ra!
- Anh đánh em đi! Là em không nghe lời! Là em tự ý cắt tóc! Là em tự thay đổi mình! Anh đánh em đi!
Nước mắt Thư chảy dài xuống má. Nước mắt lạnh chạm cả vào tim Tùng, nghẹn lại. Anh nghiến răng.
- Chuyện của con trai. Em tránh ra đi. Hắn cũng không cần em giúp đâu
- Không! Chuyện của bọn em cũng không cần anh giúp. Liên quan gì đến anh!
Tim Tùng hụt đi một nhịp. Bao nhiêu uất ức nghẹn lại nơi cổ họng. Anh im lặng, chếnh choáng nhìn Nhã Thư trước mặt bằng đôi mắt hụt hẫng. Ừ. Anh có là gì đâu? Có là gì để mà xen vào cuộc sống của cô? Chính anh cũng đâu có cho mình được phép là gì của cô....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Anh đổ em rồi, Vy ơi!
» Anh sẽ cưới em Đồ Ngốk à!
» Chồng Ơi! Bắt Máy Đi. Vợ Sắp Phải Đi Rồi
» Cầu Vồng và Mưa - Sally
» Trái đất tròn không gì là không thể
12345»
Truyện ngẫu nhiên
» Nu Phạm lại diện màn khoe thân
» Lớp học siêu quậy - Butchivacucgom
» Bảy ngày để nói Anh yêu Em - Born
» Anh yêu em, 1m45 ạ! - Dương Hàn Linh
» Tha Thứ Cho Anh, Yêu Em! (For Give Me, I Love You) - Hồng Sakura
12»