watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


Đột nhiên cô đưa tay lên ôm lấy cánh tay kia của mình, thấy buốt lạnh. Mắt ươn ướt rồi rất nhanh hất nhẹ mớ tóc mai cố trở về đôi mắt ráo hoảnh đầy chông chênh. Nhã Thư đưa tay lấy đỡ cuốn sổ trên bàn,đặt vào lòng mình, hình như có một hơi ấm mơ hồ chạm vào da thịt cô. Hoặc có thể cũng chỉ là cảm giác, một cảm giác thèm được ôm vào lòng , chạm vào lòng mình như thế. Tay Thư đẩy nhẹ bìa sổ, gỡ tấm ảnh thật nhẹ, rồi đôi mắt nhìn sâu vào đôi mắt kia. Đôi mắt trong bức ảnh quen bởi 18 năm qua cô đã nhìn nó trong gương mỗi ngày. Đôi mắt ấy trong như mắt cô và cũng dịu nhẹ như thế. Làm sao có thể không quen? Cảm giác quen thuộc và thân thương chẳng bao giờ đánh lừa ai. Tay Thư vẫn mân mê từng đường nét trên gương mặt người phụ nữ trong ảnh.

Một giây cho tất cả chùng xuống. Một giây cho trái tim Thư khóc thét… Và nước mắt chậm chậm rơi, từng giọt mảnh lắm, nhẹ lắm rồi dày hơn, nhiều hơn, đẫm in trên tấm ảnh trong tay Thư.

- Ba à…

Thư thổn thức gọi khẽ trong bóng tối. Gió đáp trả lời cô bằng những phút cựa mình. Những giọt mưa cũng xao mình đáp lời cô. Chỉ có bức ảnh ba cô trên bàn vẫn lặng nhìn cô cười không đáp lại. Thư bò như oằn mình trên sàn gỗ lạnh lẽo, từng bước tiến lại phía bàn có khung ảnh ba đang công kênh cô cừoi rạng rỡ. Tay cô mải miết trên tấm ảnh trong lồng kính. Nước mắt ướt đẫm vạt áo trước.

- Lẽ ra con phải biết những điều này chứ ba! Con là con gái ba mẹ mà! Con phải được biết những điều này chứ! Xin lỗi, xin lỗi, ba bỏ con đi chỉ để lại lời xin lỗi sao? Lời xin lỗi của ba là thứ duy nhất con nhận được sau gần 18 năm sống mà không biết mình là ai? Con gái của ba có đáng nhận những điều thế không ba? Con có được yêu thương đúng nghĩa, có được bình an đúng nghĩa như ba nói không ba? Đã phút nào con được như vậy chưa? Mọi người bỏ con đi! Mọi người nhẫn tâm vứt con ở lại chỉ để cho con lời xin lỗi là đủ? Đến ba cũng lừa dối con, đến ba cũng vứt bỏ con. Con còn ai trên đời này để tin để yêu nữa đây ba
Bóng tối lãnh đạm nuốt tiếng khóc của Thư chìm vào mê muội. Mọi thứ đnag diễn ra có lẽ nào chỉ là một giấc mơ. Giống quá! Giống như một giấc mơ vậy. Nhưng giấc mơ này tàn nhẫn quá, nghiệt ngã quá! Giấc mơ giữa đời thực này khốc liệt hơn ngàn vạn cơn ác mộng khác. Đèn đường bật tắt. Bóng tối lúc này không còn lờ mờ mà đã ôm trọn không gian. Cô gái nhỏ vật vã trong đêm, nước mắt nhuộm những nỗi đau 18 năm trước chắt lọc đến hôm nay. Thư đã sống những ngày vô lo để hôm nay giấc mơ này vỡ òa trong biết bao thổn thức. Tay nắm chặt lấy bàn tay, tự bảo với bản thân: Phải mạnh mẽ lên thật nhiều!

Có tiếng mở cửa thật khẽ, tiếng bước chân thật chậm. Thụy Dương không kịp trở mình vì những nhức buốt từ vết roi da. Cô nằm im mặc bóng tối, mặc những tiếng động, mặc những linh cảm chẳng lành.

Một bàn tay lạnh ngắt ôm trọn lấy cổ Dương, bóp chặt, càng chặt hơn.
- Trả ba lại cho tôi! Trả ba lại đây!
- Nhã Thư…
Tiếng gọi của Dương giật thót, kèn kẹt trong cửa họng vì bàn tay siết chặt dần của Thư.
- Chị không đủ tư cách gọi tên tôi! Trả ba lại cho tôi! Trả gia đình lại cho tôi!
- Tôi không cố ý, không cố ý! Đừng giết tôi!
- Giết người đền mạng! Ba của tôi! Trả ba đây!
- Đừng… Đừng…

Bàn tay vẫn điên dại siết ghì lấy cổ Dương. Thụy Dương đã hoàn toàn thấy hơi thở ngắc ngứ lại không thoát ra được. Cô ho lên từng hồi, khô khốc. Nhã Thư vẫn không buông tay, gương mặt cô trong bóng tối đáng sợ đến vô cùng. Ánh mắt ráo hoảnh dội lên những căm hờn, phẫn uất đến tột độ.

- Đừng… Đừng… Tôi còn mẹ… Đừng giết! Đừng giết!

Thụy Dương dùng hết sức bình sinh hét lên những tiếng cuối. Hai bàn tay vẫn đan vào nhau siết … siết… siết chặt. Cô cảm nhận rõ ràng những ngón tay hằn in trên cổ cô, cảm nhận rõ hơi thở mình yếu dần, yếu dần, không vực dậy nổi đến ho cũng không được nữa. Thụy Dương thều thào trong tuyệt vọng:

- Mẹ! Đừng! Mẹ…

- Mẹ! Hóa ra cuối cùng vẫn cứ là mẹ!

Giọng nói trong vắt của Nhã Thư lồng vào gió vang vang. Thụy Dương giật bắn mình tỉnh dậy. Tay run run bám chặt ga trải gường. Cô thở dốc, đưa tay sờ lên cổ mình. Ánh mắt thất thần hằn sâu nỗi ám ảnh. Một giấc mơ thôi nhưng là giấc mơ khủng khiếp. Không! Không hẳn là mơ!
Thư đứng nơi phía cửa sổ ngước nhìn về phía Dương:
- Gặp ác mộng à? Trong mơ chị kêu gào tên mẹ chị đấy! Bị ai dọa giết đấy?
Dương im lặng ngước lên nhìn ánh mắt Thư đang xoáy vào mình, tóc dài xõa buông bay bay cùng tấm rèm cửa. Một thoáng giật mình. Giấc mơ vừa rồi đã rút kiệt sức lực của cô. Mồ hôi mướt trên trán. Dương mệt mỏi khẽ nhắm mắt, tránh ánh nhìn không nhiều thiện cảm của Thư.
- Có chuyện gì?
- Chuyện gì? Tôi không được vào phòng chị sao, Chi gái..!
Hai chữ “chị gái” được nhấn thật sâu. Thư vẫn nhìn xoáy về phía Dương, ánh nhìn không buông tha cũng không định lùi bước. Dương im lặng, tay cô lơi dần khỏi tấm gas trải gường. Chân trần chạm nhẹ xuống sàn. Cái lạnh đột ngột thấm vào da thịt… Hóa ra không phải một giấc mơ. Cũng đã đến lúc Dương phải đối mặt với quá khứ không bình yên với quá nhiều uẩn khúc của quá khứ. Cuối cùng thời gian cũng chỉ là lớp bụi mờ kết bám lên mọi thứ như lớp mạng nhện mỏng tanh. Dưới lớp bụi ấy, mọi bí mật vẫn cứ âm ỉ, cứ lướt đi theo đúng con đường của nó, không ai ngăn cản được, không ai biết trước được đích điểm của nó là nước mắt hay nụ cười… Lớp bụi ấy chỉ một cái gạt tay cũng đủ làm tất cả bật tung ra, làm đảo lộn mọi quy luật, mọi mối quan hệ ở hiện tại. Dương biết mở mắt ra sẽ chẳng dễ dàng, mở mắt ra là quá khứ chứ không phải hiện tại, mở mắt ra là đối mặt, là đưa tay nhấc những bí ẩn khắc nghiệt của quá khứ đã gặm nhấm tâm hồn Dương suốt những ngày tháng qua. Giọng Dương hoang hoải trong đêm, từng âm dằn mạnh.
- Hỏi đi! Bất kì điều gì mày muốn biết!
- Chà! Chị dũng cảm hơn tôi tưởng! Nhưng tiếc là điều cần biết tôi đã biết cả rồi! Cách các người cướp đi gia đình bình yên của tôi! Cướp mẹ, ba rồi bây giờ là Vũ Huy khỏi tay tôi! Còn muốn cướp nữa không? Còn gì để cướp nữa không? Hết rồi chứ!

Thụy Dương im lặng, nhìn những bước chân Thư đi chậm lại phía mình. Ừ! Biết hết rồi cũng tốt! Biết rồi kể cũng hay! Kết tội mà bắt tội phạm bất đắc dĩ kể lại tội ác của mình ,sống lại với nó một lần nữa đôi khi còn là một cực hình đáng sợ hơn. Thụy Dương ráo hoảnh nhìn về tấm ảnh cha cô. Mỉm cười!
- Đó là lý do bao nhiêu năm nay cô chịu đòn thay tôi trong tất cả lỗi lầm phải không? Đó là cách cô chọn để thấy lòng được thanh thản hơn? Như thế là đền được tội ư, như thế là trả được nợ ư? Không! Cô biết không? Tôi cần gia đình của tôi, tôi cần có người mẹ đúng nghĩa để có thể gào lên trong đêm như cô ban nãy. Tôi cần ba của tôi. Dù tôi có bị đánh đập tôi vẫn thèm lắm ba mẹ tôi. Đánh đòn là xong ư? Đánh xong rồi tôi có có được ba mẹ của tôi không? Trả ba lại cho tôi! Trả mẹ lại đây! Gia đình của tôi! Trả lại đây! Các người trả lại cho tôi!
-
Nhã Thư lay mạnh hai vai Dương. Tay cô miết trên bờ vai trần đầy những vết sẹo mới cũ chưa kịp lành. Những nếp da non nứt ra, bật máu. Dương im lặng. Cô thản nhiên nhìn về phía tấm ảnh ba mình. Không khóc cũng không cười. Không vui cũng không buồn. Tim cô lúc này đập vô hồn không cảm xúc....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Anh đổ em rồi, Vy ơi!
» Anh sẽ cưới em Đồ Ngốk à!
» Chồng Ơi! Bắt Máy Đi. Vợ Sắp Phải Đi Rồi
» Cầu Vồng và Mưa - Sally
» Trái đất tròn không gì là không thể
12345»
Truyện ngẫu nhiên
» Vì anh... nghiện em rồi!
» Trái đất tròn không gì là không thể
» Tha Thứ Cho Anh, Yêu Em! (For Give Me, I Love You) - Hồng Sakura
» Nu Phạm lại diện màn khoe thân
» Những vết xước màu rêu - Leng Keng
123»