watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)

Hình như.. Nó loáng thoáng nghe thấy cái chất giọng âm u không ngừng la mắng Nó đã dầm mưa, đã coi thường sức khỏe, đã vv..v..vv
Hình như.. Nó cảm thấy những ngón tay thon dài nhẹ nhàng sờ lên trán Nó rồi một cảm giác mát lạnh ùa đến làm tan đi cái khối đông đặc khó chịu trên đầu.. Và hình như… Có cái gì đó khẽ đan vào bàn tay lấp đầy từng kẽ trống giữa các ngón tay của Nó khiến cho trái tim Nó phút chốc lại ca hát điên loạn..
Hình như.. Nó nhìn thấy hình ảnh một người đàn ông với mái tóc đen dường như phát quang dưới ánh sáng mặt trời, chiếc mũi cao bị che lấp bởi những sợi tơ vương rối khiến cho đôi mắt sâu cũng trở nên thẫm tối và trên đôi môi quyến rũ kia bừng sáng một nụ cười chói lóa dưới ánh mặt trời..
Hình như…Chỉ là mơ thôi vì… Ảo giác này đẹp quá…
Nó thấy tâm hồn mình lâng lâng vui sướng và cứ thế, Nó mang nụ cười hạnh phúc vào giấc ngủ nhẹ nhàng..
Chỉ cần bàn tay kia không buông lơi.. Chỉ cần đôi mắt nâu kia còn dịu dàng nhìn Nó..
Nhưng …Đôi khi.. Chỉ cần có một ai đó trên đời này đã là quá đủ…
Còn tương lai… Ai biết ngày mai sẽ có những biến cố gì?


Chap 19:Hạnh phúc bắt đầu.


Khi cơn sốt đã qua đi, Nó mở đôi mắt dài quan sát xung quanh , yên tâm vì nhận ra trước mắt vẫn là cái trần nhà quen thuộc, vẫn là cái không gian quen thuộc trong căn phòng bé nhỏ của Nó.
“Thì ra tất cả chỉ là một giấc mơ” Nó tự nhủ rồi bật cười nhưng trong lòng lại nhói lên một cảm giác buồn buồn khó tả như thể mình vừa đánh rơi thứ gì quan trọng lắm.
Nó cố gắng ngồi dậy, với tay tìm chiếc điện thoại, bất chợt chiếc khăn trắng từ trên trán rơi xuống, Nó thần người nhìn chằm chằm vào cái khăn đã khô cong tâm trạng bỗng lộn xộn như một mớ bòng bong rối rắm rất khó diễn tả.. Một chút hi vọng len lén nhen lên, Nó vội vã quay đầu để tìm kiếm..
Nó nhận ra ánh nắng ban ngày đang khẽ khàng lách mình qua kẽ trống của chiếc cửa ra vào nhỏ hẹp và háo hức thám hiểm những nơi bóng tối đã chiếm đóng, một cơn gió nhẹ thoảng qua mang theo mùi thơm của thức ăn khiến dạ dày Nó bỗng nhiên quặn lên dữ dội. Nó băn khoăn tự hỏi: “Có lẽ nào..?”
- Tỉnh dậy rồi hả nhóc? Em làm chị lo quá đấy. Con gái ở một mình thì phải cố gắng giữ gìn sức khỏe chứ! - Tiếng một người phụ nữ đột ngột vang lên từ sau cửa nhà tắm.
- Ủa chị Thủy! Chị ở đây lâu chưa? Nó hỏi lại với con mắt tròn xoe khi nhận ra cái chất giọng quen thuộc ấy.
- Tôi tới từ hôm qua cơ - Chị mở cánh cửa bước ra, trên người vẫn còn nguyên bộ quần áo mặc ở nhà, nghiêm giọng trách mắng – Làm gì mà để sốt đến bất tỉnh nhân sự thế? Đừng nói với tôi là vụ tỏ tình thất bại rồi buồn quá nên đã dầm mưa cả đêm nhé!
- Đâu có chị - Nó bối rối cãi – Mà chị.. Hôm nay không đi làm ạ?…Từ hôm qua tới giờ.. Chị luôn ở đây ạ?
- Hỏi gì mà lắm thế? Nói nhiều như vầy thì chắc là hết sốt rồi đó nhỉ - Chị vừa lườm vừa đưa tay sờ lên trán Nó trầm ngâm - Có gì thì lát nói sau giờ chị đi lấy cho em ít cháo nhé?
Nó định nói không cần đâu nhưng mà cái dạ dày biểu tình sôi nổi quá nên cuối cùng Nó chỉ im lặng gật đầu. Nhìn theo dáng chị khuất dần sau bức tường ngăn, lòng Nó trào lên một cảm giác ấm áp kỳ lạ.
Cầm bát cháo bốc hơi nghi ngút trên tay, Nó nhẹ nhàng xúc một miếng đưa vào trong miệng .. Hơi nóng len vào từng tế bào, làm Nó tỉnh cả người.. Có điều, dư âm của cơn sốt vẫn còn khiến cho miệng Nó đắng chát.. Vô tình ngước mặt lên, thấy ánh mắt dịu dàng của chị, bất giác, Nó thấy phía trước mắt mình nhòe nước..
- Em.. Em cảm ơn chị.. Cháo.. Cháo ngon quá! – Nó lý nhí nói, cố gắng che đi sự yếu đuối bên trong nếu không.. Chắc Nó sẽ khóc quá.
Có lẽ… Khi đi xa khỏi mái nhà của mình.. Con người sẽ trưởng thành hơn nhưng.. Dường như cũng khao khát chữ “tình” hơn thì phải..
- Con ngốc này! Ơn huệ cái gì - Chị lại lườm Nó một cái rồi thao thao bất tuyệt - Nếu mà thật sự biết ơn tôi thì sau này làm ơn giữ gìn sức khỏe giùm tôi cái. Con gái gì mà không chịu tự chăm sóc mình.. Hôm qua vừa mở cửa cho chị xong thì lăn ra đất bất tỉnh, em có biết chị sợ đến thế nào không hả?
Ký ức ngày hôm qua hiện về như những mảnh ghép.. Nó nhớ sau khi chào tạm biệt Jackson xong, Nó thay quần áo và thiếp đi lúc nào không hay.. Đôi lúc chập chờn Nó định tỉnh dậy nhưng cơ thể Nó vô cùng mệt mỏi và Nó lại chìm trong giấc ngủ.. Cho đến khi đột nhiên nhận được điện thoại của chị Thủy, hình như Nó đã nhờ chị xin nghỉ giùm thì phải.. Sau đó Nó lại thiếp đi.. Rồi có tiếng đập cửa… Và cái dáng vẻ hoảng hốt của chị là hình ảnh cuối cùng mà Nó còn nhớ được trước khi bị nhấn chìm vào bóng tối.
- Em.. Em xin lỗi! Nó cúi đầu nói - Vậy là chị.. Chị ở đây cả ngày hôm qua ạ?
- Phải mà cũng không phải - Chị Thủy nhìn Nó vẻ bí hiểm – Cô nhóc này.. Có biết là hôm qua đã khiến rất nhiều người phải lo lắng không?
- Dạ? Em thì có ai chứ - Nó mỉm cười chua chát khi nhận ra niềm hi vọng mong manh mới nhóm lên lúc trước đã tan biến thành bong bóng nước.
- Jackson đã đến thăm em! - Chị khẽ cười – Anh chàng có vẻ lo lắng lắm. Chính anh ấy là người gọi y tá tới truyền nước cho em đấy.. Nhìn thái độ của chàng ta.. Cứ như là chồng lo cho vợ ý…
- Anh ấy đến đây ạ? Nó tròn xoe mắt, cố nuốt mấy viên thuốc đắng ngắt đang chặn ở cổ họng hỏi lại.
- Ừ! Em không biết là chị ngưỡng mộ em đến thế nào đâu… Cô nhóc con này giỏi thật! - Chị bắt đầu trêu đùa Nó.
- Chị cứ chọc em hoài.. Em với anh ấy có gì đâu.. Em luôn coi Jackson là .. Là anh trai thôi ạ!
- Cái đó.. Để tương lai trả lời nhé! Bây giờ em ngủ đi. Chị phải về xem cu Bin với lão chồng già ở nhà thế nào đã.. Có gì tối chị qua ha.
- Ơ! Thế hôm nay chị không đi làm ạ? – Nó bật ra câu hỏi.
- Hôm nay là chủ nhật cô nương ạ! - Chị mỉm cười dịu dàng. Em muốn ăn gì để chị mang tới?
- Dạ thôi! Chị khỏi phải qua nữa.. Em tự lo được mà – Nó ấp úng.
- Ngốc vừa thôi! Chị em với nhau có gì phải ngại. Thèm ăn gì nói mau!
- Dạ.. Gì cũng được ạ!
- Ờ! Vậy thì chị sẽ nấu cháo gà rồi mang tới cho em. Giờ nghỉ ngơi đi nha. Có gì tối gặp lại. - Chị vừa nói vừa bẻ chiếc cổ áo sơ mi mới thay rồi nhanh chân đi về phía cửa.
- Dạ! Em chào chị - Nó nói với theo bóng người khuất dần sau ánh nắng lấp lóa.
Còn lại một mình, Nó miên man với những suy nghĩ .. Vậy là giấc mơ hôm qua không có thật? Cũng phải thôi! Cái kẻ đáng ghét kia có coi Nó là gì đâu.. Trái tim Nó bỗng nhói đau.. Cái kẻ … Đáng ghét! … Đáng chết!
Nhớ lại lời chị Thủy, Nó vội vã tìm điện thoại. Nó muốn cảm ơn Jackson và muốn nói cho anh biết rằng Nó đã ổn để anh khỏi phải lo lắng.
Nó vẫn chưa kịp thực hiện ý định của mình thì đột nhiên tiếng hát quyến rũ của Big Bang lại vang lên và cái màn hình điện thoại của Nó nhấp nháy như thể đang hòa mình vào vũ đạo của bài “Blue”. Nó khẽ nhìn màn hình rồi đờ đẫn khi nhận ra người gọi tới là “Hắn”…
Quả tim nhỏ bé của Nó vẫn nhảy nhót điên cuồng trong lồng ngực trong lúc Nó đang phân vân với suy nghĩ có nên nghe hay không đây?
Hình ảnh thảm hại của Nó và cả ánh mắt trống rỗng của Mr P trong tối hôm đó lại hiện về...
Vẫn biết là Nó thèm được gặp “Ai đó” lắm, cũng biết là Nó muốn được nghe giọng nói của “Ai đó” lắm nhưng rồi đầu Nó bỗng tái hiện lại cái hành lang tối đen như Địa Ngục, ánh mắt mang theo ngọn lửa giận dữ bập bùng cháy và trên hết là tiếng hét lanh lảnh của Nó:
- “ Anh là ác quỷ.. Một ÁC QUỶ không có trái tim..” Sau câu nói ấy.. Nó làm sao có thể đối diện với Hắn?
Nó quyết định ném chiếc điện thoại qua một bên, bây giờ, Nó rất cần một sự bình yên để có thể bình tâm mà suy xét lại toàn bộ sự việc....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Anh đổ em rồi, Vy ơi!
» Anh sẽ cưới em Đồ Ngốk à!
» Chồng Ơi! Bắt Máy Đi. Vợ Sắp Phải Đi Rồi
» Cầu Vồng và Mưa - Sally
» Trái đất tròn không gì là không thể
12345»
Truyện ngẫu nhiên
» Anh yêu em, 1m45 ạ! - Dương Hàn Linh
» Bà xã nghịch ngợm, em là của anh - Ann
» Cướp anh từ tay định mệnh - Lengkeng
» Gọi Chú là Anh nhé!
» Những vết xước màu rêu - Leng Keng
12»