watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)

Nó thổn thức nói trong làn nước, hai vai gầy không ngừng rung lên..Chưa bao giờ Nó thấy mình nhỏ bé và yếu đuối đến thế này.. Phải chăng đúng như người ta vẫn nói tình yêu đối với một số người có tác dụng như một liều thuốc hồi sinh nhưng với một số người không may thì đó lại là một liều thuốc độc?
- Linh! Nhìn tôi nè! Giọng nói tha thiết vang lên nhưng Nó kiên quyết không ngẩng đầu.
- Ms N! Nhìn tôi nè! Hãy cho tôi cơ hội để giải thích! Nó có thể cảm nhận được sự chân thành nhưng vẫn bướng bỉnh không chịu làm theo.
Bỗng có một vòng tay thật ấm bao trọn lấy cơ thể Nó và một bàn tay khác buộc Nó phải đối diện với đôi mắt nâu… Trước mắt Nó nhòe nhoẹt nước khiến cho gương mặt hoàn hảo kia cũng bị mờ đi.. Chỉ có điều, sự dịu dàng, xót xa và cả một cái gì đó rất mới lạ mà Nó không định nghĩa được từ ánh mắt kia vẫn xuyên qua lớp sương mù khiến cho trái tim Nó gần như ngừng đập.
- Tôi không bao giờ có ý coi thường em! – Ngài vừa nói vừa đưa tay lau những giọt nước mắt còn vương trên má Nó – Không bao giờ coi em là trò chơi để trêu đùa và cũng không bao giờ nghĩ rằng đã khiến em tổn thương như thế.. Tôi xin lỗi.. Xin lỗi.. Xin lỗi em thật nhiều…
Ánh mắt ấy chứa chan tình cảm biết bao nhiêu, chân thật biết bao nhiêu.. Thế là mọi tủi hờn của Nó bỗng chốc tràn ra như nước vỡ bờ.. Nó òa khóc, nức nở như đứa trẻ bị đánh đòn oan..
- Tôi xin lỗi.. Đừng khóc nữa.. Anh.. Anh xin lỗi… - Ngài Mr P bối rối khi thấy Nó không ngừng khóc, cuống quýt vừa lau từng giọt nước mắt cứ bướng bỉnh không chịu ngừng tuôn rơi vừa lẩm bẩm lời xin lỗi.
Sau một hồi than khóc đã đời, cuối cùng Nó cũng trút được gánh nặng trong lòng, mang theo cả những giọt nước mắt mệt mỏi đi vào giấc ngủ…
Trong căn phòng nhỏ bé, có một người đàn ông cao lớn khẽ kéo chiếc chăn phủ lên người con gái đang say giấc rồi dịu dàng và cần mẫn lau hết dấu vết của những giọt nước mang vị mặn chát vương trên mặt của cô.
Anh nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh giường, cẩn trọng đan từng ngón tay thon dài của mình để nắm chặt lấy tay cô, gương mặt hoàn mĩ đăm chiêu nhìn dáng vẻ mệt mỏi của người con gái ấy và trong lòng chợt thấy nhói đau…
“Tôi sẽ không bao giờ để em phải khóc nữa! Cho dù là bây giờ hay tương lai… Chỉ cần tôi còn tồn tại trên thế giới này.. Tôi xin hứa sẽ làm tất cả để em được hạnh phúc!”
Người đàn ông khẽ cúi người, tì mặt trên giường, trìu mến nhìn người con gái đang say giấc.. Nắm tay siết chặt thêm một chút.. Hai tâm hồn hình như đã rất gần nhau..


Chap 20: Ngôn ngữ của tình yêu.


Lần thứ hai Nó lại mở mắt ra và tiếp tục nhìn thấy cái trần nhà thêm một lần nữa. Đôi mắt Nó dường như đã cộm lên cả chục lớp sau trận đại hồng thủy vừa rồi khiến cho việc tách hai bờ mi ra cũng trở nên khá khó khăn.
Nó cảm thấy cả cái cơ thể mình đang rên lên đau đớn trong lúc gắng gượng ngồi dậy. Nhăn mặt vì mệt mỏi, Nó bất giác bật cười khi nhìn thấy một chiếc chăn đang vắt vẻo trên người .. Bởi vì, Nó biết sự hiện diện của tấm vải ấm ấy là bằng chứng rõ ràng nhất cho một con người thật và.. Tất nhiên là cả.. Một nụ hôn ngọt ngào rất thật chứ hoàn toàn không phải là một giấc mơ mỏng manh vô thực..
Mùi thức ăn thơm lừng bất chợt tỏa ra khắp phòng, xen vào từng tế bào khứu giác và khiến cho cái bao tử của Nó bắt đầu biểu tình dữ dội. Nó bước xuống giường, lảo đảo đi vào phía nhà bếp.
Căn phòng Nó ở trọ chỉ là một gian nhà cấp bốn nhỏ bé thế nên cái được gọi là nhà bếp thật ra chỉ là một cái bệ được lát gạch chạy dài từ tường tới cửa của phòng vệ sinh và phòng tắm, còn giường ngủ của Nó thì được kê sát cạnh bức tường của công trình phụ khép kín ấy. Vì vậy, khi vừa ló đầu ra khỏi bức tường ngăn cách kia, Nó thật sự choáng với cảnh tượng hiện ra vô cùng sống động.
Trước mắt Nó là một người đàn ông cao lớn đang chăm chú làm công việc của một người đầu bếp chính hiệu. Nó lặng người ngắm nhìn mái tóc đen mượt mà, tấm lưng to rộng vững chãi trong lòng bỗng trào lên cảm giác bình yên và được che chở..
Cứ thế, Nó lắng nghe tiếng dao gõ lên mặt thớt nhẹ nhàng, âm thầm quan sát từng hành động thoăn thoắt linh hoạt không thua kém bất cứ bà nội trợ nào của Ngài Tổng giám đốc đáng kính và trái tim Nó lại bắt đầu oánh lô tô trong lồng ngực.
- Anh .. Đang làm gì đấy? – Nó cố gắng che giấu sự xúc động bằng câu hỏi.
- Em tỉnh rồi à? Sao không nằm trên giường mà ra đây làm chi? – Ngài Mr P lập tức quay ra khi nghe thấy tiếng của Nó, đôi mắt nâu khẽ nhìn nửa dịu dàng nửa lo lắng – Có phải tôi hơi mạnh tay khiến em thức giấc không?
- À không, không.. - Nó vội vã xua tay và lắc đầu quầy quậy – Chỉ tại em đã ngủ nhiều rồi nên mới tỉnh… Mà anh đang làm gì thế?
Ngài khẽ mỉm cười dịu dàng và cất tiếng đáp lại những cái chớp mắt giả vờ ngây thơ của Nó khiến cho Nó suýt chút nữa lăn ra đất bất tỉnh vì sốc..
- Chuyện là thế này… Tôi đã làm cho một người có vị trí vô cùng quan trọng đối với tôi phải buồn.Thế nên tôi đang cố gắng xin lỗi người ta bằng tất cả những thành ý mà tôi có.
Nó mở to đôi mắt dài nhìn về người đàn ông phía trước.. Cảm tưởng đầu óc mình là một khối bê tông đông đặc.
Có phải di chứng của cơn sốt vẫn chưa hết không?
Có phải Nó vẫn đang mơ không?
Cái gì mà “người có vị trí vô cùng quan trọng”
Cái gì mà “xin lỗi người ta bằng tất cả những thành ý mà tôi có”
Khi mà Ngài đang loay hoay trong gian bếp nhỏ bé của Nó, hì hục nấu ăn phục vụ và chăm sóc Nó thì.. Người mà Ngài đang đề cập đến kia.. Chẳng phải là.. Là Nó sao?
Có thể nào không?
Có phải Nó đang nghe nhầm không?
Thượng Đế ơi! Tại sao Nó lại thấy hắn - Cái kẻ được gọi là Ác quỷ không có trái tim - đột nhiên trở nên bừng sáng còn hơn cả thiên thần? Và cả đôi mắt nâu đang trìu mến nhìn Nó kia bỗng chốc cũng tỏa ra những sắc màu ấm áp khiến tâm hồn Nó bình yên lạ? Có lẽ Nó đã bị điên nặng lắm rồi .. Có lẽ hết thuốc chữa rồi…
Nó cứ đứng đơ ra đó, nhất thời không biết mình nên làm gì mãi cho đến khi Mr P lên tiếng nói:
- Chắc em cũng đói rồi phải không? Em về giường đi, tôi sẽ mang đồ ăn tới liền. Phải ráng ăn rồi còn uống thuốc nữa cho mau khỏe lại.
Nó giật mình thoát khỏi dòng suy tư, khẽ hít một hơi thật sâu bối rối bật ra câu hỏi:
- Em.. Em không sao. Mà .. Anh.. Anh đang làm món gì thế?
Ngài vẫn chăm chú với công việc của mình, không quay ra nhìn Nó khẽ cất giọng ấm áp dịu dàng pha lẫn vẻ thích thú:
- Em không đoán được hả? Tôi đang muốn đóng vai trò của Mạnh Bà ở Vong Đài dưới Địa Ngục.
Nó tròn xoe mắt ngạc nhiên, bất giác khẽ bật ra thắc mắc.
- Mạnh Bà? Vong Đài? Địa ngục?... Em chẳng hiểu anh nói gì cả..
Ngài vẫn mỉm cười, đưa tay đảo đảo “cái gì đó” trong nồi cơm điện mà căn cứ vào mùi đang lan tỏa trong căn phòng này Nó có thể đoán chắc rằng “cái gì đó” chính là món cháo gà thơm ngon bổ dưỡng.
Nhận định này cũng không cần phải chờ lâu để kiểm chứng vì chỉ khoảng năm phút sau Nó đã thấy Mr P nhẹ nhàng bê trên tay một tô lớn nghi ngút khói. Vừa tiến tới gần Nó Ngài vừa nói:
- Theo tín ngưỡng của người Á Đông, những linh hồn được đi đầu thai trở lại làm người đều phải qua Vong Đài, uống canh Quên Lãng của Mạnh bà để quên hết chuyện kiếp trước. Canh Mạnh Bà có tác dụng khiến người ta quên đi hết thảy…
Ngài đã đứng trước mặt Nó, khoảng cách giữa hai người rất gần khiến Nó có cảm giác mình đang bị đốt cháy bởi ánh mắt nâu rực sáng kia.. Nó khẽ nuốt nước bọt, căng tai nghe Ngài tiếp tục nói:...
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Anh đổ em rồi, Vy ơi!
» Anh sẽ cưới em Đồ Ngốk à!
» Chồng Ơi! Bắt Máy Đi. Vợ Sắp Phải Đi Rồi
» Cầu Vồng và Mưa - Sally
» Trái đất tròn không gì là không thể
12345»
Truyện ngẫu nhiên
» Anh yêu em, 1m45 ạ! - Dương Hàn Linh