watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)

Khóe mắt Nó có hàng ngàn, hàng vạn giọt nước đang ngưng đọng chỉ chờ được chảy thành dòng.. Nó cố gắng hết sức không chớp mắt.. Quyết tâm không để cho hắn thấy mình khóc..
Nó ngước đôi mắt đang ngày một nhòe đi khiến cảnh vật phía trước mặt cũng trở nên mờ ảo, lấy hết can đảm để giữ cho giọng mình không bị run rẩy:
- Với em.. – Nó nắm chặt tay, không ngừng tự nhủ trong đầu câu “Cố lên nào, bình tĩnh”, hít một hơi thật sâu.. Nó tiếp tục nói – Jackson là thiên thần và anh là ác quỷ.. Một ÁC QUỶ không có trái tim..
Nó nói xong vội vã quay đầu chạy về phía đại sảnh bỏ lại một người đứng thẫn thờ trong hành lang tối thẫm..
Nó cắm đầu chạy, không rõ là sẽ chạy đi đâu.. Chỉ biết là phải đi thật xa, phải tránh xa cái con người đáng ghét ấy..
Nước mắt không ngừng rơi phía sau chiếc mặt nạ kiêu kỳ được trang trí những chiếc lông quý phái…
Trái tim Nó nhói lên từng cơn khiến hô hấp cũng trở nên khó khăn… Đau.. Đau quá… Nó đưa tay lên ngực một cách vô thức để xoa dịu nỗi đau đang hành hạ bên trong… Buốt! Nhói! Đau… Như thể.. Trái tim Nó sắp vỡ ra hàng trăm mảnh..
Mưa!.. Nước mưa đang không ngừng rơi.. Mưa khắp nơi.. À! Trời cũng khóc cùng Nó đấy!
Nó đã thôi không chạy nữa, khẽ cúi xuống bỏ đôi giày cao gót dưới chân, bỏ cả mái tóc giả tuyệt đẹp vừa nãy, bỏ cả cái mặt nạ mang màu bóng đêm kia.. Bỏ hết những gì giả dối.. Giờ phút này.. Nó chỉ là Nó thôi.. Một con bé với chiều cao vẻn vẹn chỉ có một mét bốn lăm luôn ương bướng cố che giấu một tâm hồn yếu đuối…
“Khóc trong mưa cho không ai hay ta đang mắt ướt lệ
Lúc cơn mưa vô tư rơi trên đôi mi đã xóa nhòa
Khóc trong mưa cho không ai hay thật ra ta yếu đuối sau nụ cười
Tiếng mưa nhắc lại những nỗi nhớ ngỡ quên…”
Nó nghêu ngao hát… Nước mưa hòa vào nước mắt… Gió trêu đùa lướt qua..Thật lạnh!
“Cuốn trôi đi xin mưa mang đi xa ta những thất vọng
Và khi dứt cơn mưa xin chỉ còn đây chút lắng đọng
Để nước mắt thôi rơi ta trở lại ta như vẫn thế chút ngông cuồng
Ngẩng đầu nhìn lên..Trời sáng!”
Nó có khóc đâu.. Là ông trời khóc đấy… Rồi ngày mai.. Trời sẽ lại sáng phải không?
Nó cứ đứng như thế rất lâu.. Cảm nhận từng hạt nước thấm qua lớp biểu bì khiến cơ thể như muốn tan ra .. Ừ thì.. Tan hết đi.. Tan rồi..Sẽ không còn đau nữa…
- Linh! Sao em lại đứng đây? - Tiếng một người con trai dịu dàng vang lên trong bóng đêm, chẳng cần quay lại..Nó cũng biết là ai..
- Em.. Chỉ là em muốn thử độ dẻo dai của bản thân thôi mà! Sao anh lại ra đây Jackson?
Thiên thần cởi chiếc áo vest đang mặc vội vã chùm lên đầu Nó rồi cuống quýt nói:
- Thôi! Cho anh xin! Em đúng là khác người mà.. Vào bên trong đi không cảm thì khổ đấy.
- Em không sao! – Nó lắc đầu quầy quậy làm cho những giọt nước vô tình vương ra khắp nơi từ mái tóc ngắn choằn khiến Nó không khỏi ấp úng vì ngại – Em.. Em xin lỗi.. Nhưng anh cứ vào trước đi.. Anh.. Anh ướt hết rồi kìa.
- Em không vào thì anh cũng không vào – Jackson quả quyết – Em muốn thế nào thì anh cũng sẽ đồng hành cho tới khi kết thúc..
Nó trợn mắt nhìn Thiên thần, trong lòng chợt dấy lên sự biết ơn vô hạn.
- Uhm.. Được rồi.. – Nó ngập ngừng – Anh nói thế..Thì em đành vào vậy.
Nói xong Nó sải chân định quay vào nhưng đột nhiên có một cơn gió thoáng qua khiến Nó run rẩy, thân hình nhỏ bé của Nó trở nên loạng choạng..
Jackson vội vã vòng tay đỡ lấy cái cơ thể đang mềm nhũn, Nó vô thức dựa vào và để mặc cho thân hình cao lớn kia dẫn đi.. Dù sao thì..Trong giờ phút này.. Nó rất cần một hơi ấm…
Thiên thần đưa Nó vào tận cửa phòng tập vũ đạo và kiên nhẫn chờ cho Nó thay đồ xong. Cũng may mà hôm nay là lễ hội hóa trang nên ai cũng mang sẵn cho mình hai bộ quần áo..
Nó nán lại trước gương rất lâu, lặng lẽ ngắm nhìn người con gái đứng đối diện mình trông thật thảm hại với dáng hình bê bết như chú chuột mắc mưa, đôi mắt chải masscara cầu kỳ giờ loang lổ những vệt đen dài trên khuôn mặt, phấn son cùng nước tạo nên một bức tranh tự do theo chủ đề kinh dị.. Nói chung thì.. Nếu có cuộc thi bóng ma địa ngục.. Nó tự thấy mình có khả năng chiến thắng rất cao.
Gạt đi những nỗi đau đang giày vò trái tim đến nghẹt thở, Nó cố gắng tự nhủ với bản thân mình rằng “Tất cả chỉ là chuyện nhỏ thôi mà” , vội vã lau giọt nước mắt vừa rơi.. Nó tự tặng cho mình một nụ cười ráo hoảnh… Bởi vì.. Nó là con gái cung Nhân Mã.. Nên nỗi buồn nhất định chỉ tâm sự với màn đêm…
Vừa bước chân ra khỏi cửa phòng, Nó vừa nói vừa nở nụ cười toe toét trước cái nhìn lo lắng của Jackson:
- Anh chờ em có lâu không? Xin lỗi anh vì.. Con gái thường lề mề như thế đấy.
- Ồ không sao! Anh cũng đi thay đồ xong nên vừa mới tới thôi. Chẳng ai muốn bị bệnh cả đúng không?
Thiên thần cười, Nó đưa ánh mắt nhìn về phía Jackson và nhận ra anh đã khoác trên người chiếc áo sơ mi màu trắng thanh lịch thay cho bộ đồ ướt mưa lúc nãy.. Cảm thấy vơi bớt cảm giác có tội khiến Nó cũng bật cười.
- Cảm ơn anh… Vì đã ở đây! – Nó đột nhiên buông ra một câu trong vô thức.
Jackson có vẻ hơi bất ngờ rồi sau đó mỉm cười rất tươi, ánh mắt long lanh dường như rực sáng hơn trong đêm tối:
- Có gì đâu..Anh phải cảm ơn em mới đúng chứ.. Cảm ơn vì đã cho anh được ở bên em thế này.. Chỉ cần Được ở bên em.. Anh… Anh .. Rất hạnh phúc.
Mặt biển lại sôi lên bỏng rát khiến Nó cảm thấy không gian xung quanh bỗng trở nên ngột ngạt… Nó biết ở bên Jackson Nó sẽ luôn tìm thấy cảm giác bình yên.. Nhưng.. Nó cũng biết rằng… Trái tim Nó..Lại đang cố chấp đập những nhịp đập rất khác..
Có người nói: “Não bộ của Con Người cũng giống như một chiếc máy tính.. Chỉ cần dữ liệu tới một cách dồn dập là lập tức bị đơ.. Thế nên.. Rất dễ làm cho một sự việc nào đó tạm thời bị lãng quên bằng cách bắt đầu nêu ra một sự kiện khác” .. Và may mắn làm sao đây lại chính là sở trường của Nó
- À quên.. Về vụ cái tát vừa nãy… Em xin lỗi.. Anh có đau lắm không? – Nó ngước đôi mắt dài lên nhìn mông lung vào màn đêm rồi quan tâm hỏi.
- À.. – Thiên thần khẽ cười – Cái đó đâu phải là lỗi của em.. Cũng không đau lắm đâu… Anh không sao!
- Em nghĩ là Mr ..P.. – Nó nhận ra mình lỡ lời bèn lập tức sửa lại ngay – À.. Ngài tổng giám đốc không cố ý đâu.. Chắc là.. Anh ấy.. Hiểu lầm gì đó thôi..
- Anh hiểu! Em không cần phải thanh minh gì đâu… - Thiên thần gật đầu dịu dàng – Dù sao thì.. Anh cũng đã hành động không phải mà…
- Ơ! Chuyện đó… Chuyện đó.. – Nhớ lại nụ hôn bất ngờ ấy, Nó đột nhiên trở nên ngại ngùng – Chuyện đó với chuyện anh bị đánh …Coi như.. Là huề nha.. ?
- Ừ! Nếu em muốn thế. – Thiên thần lại mỉm cười..
Nó đưa mắt nhìn về phía đối diện, trong lòng không khỏi cám ơn cuộc đời đã đưa đến cho Nó một người mang trái tim và đôi cánh của thiên sứ và khiến cho mọi nỗi đau của Nó cũng tạm thời ngừng tấy đỏ…
Đêm hôm đó, Nó thao thức không sao ngủ được và cũng tất nhiên là trong từng ấy thời gian thì… Nước mắt rơi bao nhiêu.. Chỉ có bóng đêm là biết rõ nhất..
Mặt trời bắt đầu chiếu những ánh sáng đầu tiên xuống mặt đất, hong khô những giọt nước còn vương vất trên vạn vật nhưng lại dường như bất lực với một người..
Nó vẫn nhắm tịt mắt cho dù giọng ca của Minh Hằng có quyến rũ đến thế nào đi chăng nữa.. Ai bảo hôm qua anh hùng dầm mưa làm chi.. Để bây giờ.. Nó bị sốt trầm trọng..
Trong lúc mê man vì cơn sốt, hình như Nó có nhận điện thoại của một người rồi cũng mở cửa cho một người nào đó nữa..
Hình như… Trong giấc mơ của mình.. Nó thấy một đôi mắt màu mật ong sóng sánh sự dịu dàng và quan tâm, lo lắng.....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Anh đổ em rồi, Vy ơi!
» Anh sẽ cưới em Đồ Ngốk à!
» Chồng Ơi! Bắt Máy Đi. Vợ Sắp Phải Đi Rồi
» Cầu Vồng và Mưa - Sally
» Trái đất tròn không gì là không thể
12345»
Truyện ngẫu nhiên
» Nu Phạm lại diện màn khoe thân
» Lớp học siêu quậy - Butchivacucgom
» Tha Thứ Cho Anh, Yêu Em! (For Give Me, I Love You) - Hồng Sakura
» Bà xã nghịch ngợm, em là của anh - Ann
» Tôi không phải là công chúa - Kiwi
12»