watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Lời tác giả: “Tôi có rất nhiều cảm xúc nhưng không thể biến nó thành hình, thành khối… đành chuyển hóa thành lời mà thôi.”

P/s: Được viết dựa theo “From a distance” của Nalbeorijima

Bản nhạc trước mắt Thiên dường như trở thành “ vật triển lãm” khi tâm trí của cô không dành cho những phím đàn trắng đen trên chiếc dương cầm này. Giai điệu mà cô đang tạo ra như một minh chứng cho việc hủy hoại nguyên bài hát truyền thống của trường là hoàn toàn có thể. Không phải vì nó quá khó để thể hiện hay cô không có khả năng về âm nhạc… Lý do rất đơn giản: Cô đang nhớ người ấy!

Thiên là sinh viên năm nhất trường đại học Tổng hợp. Nếu như một người nhìn thấy cô lần đầu chắc chắn sẽ ấn tượng với dáng vẻ rất dễ thương mang phong cách của học sinh trung học cùng những cử chỉ đáng yêu mà cô thể hiện. Cô mang vẻ đẹp hồn nhiên tựa giọt nước mưa mùa hè trong lành vậy. Nhưng chỉ cẩn để ý một chút thôi, bạn sẽ thấy một vẻ đẹp đặc biệt có phần kiêu sa ở cô. Thiên có đôi môi đỏ mọng như những quả anh đào tươi càng nổi lên trên nước da trắng hồng. Khuôn mặt tròn trịa tô điểm bằng cặp lông mày thanh tú song hành cùng đôi mi cong cong đầy quyến rũ. Và đôi mắt to của cô lại mang màu rất đặc biệt – màu thạch anh tím. Chính cái màu kỳ lạ ấy mang lại cảm giác huyền bí thần thoại đầy cổ trang tạo nên nét đẹp mơ hồ ảo ảnh nơi cô. Với sóng tóc dài mượt mà ôm lấy dáng người mảnh dẻ làm cho những động tác cô thực hiện càng thêm uyển chuyển thu hút ánh nhìn.

Những người biết Thiên không ít lần cho rằng cô như vị Nữ thần trong truyện Thần thoại Hy Lạp xưa kia tạo nên cuộc chiến thành Toroa vậy. Xinh đẹp là thế nhưng cô rất ít bạn. Những người xung quanh cảm giác cô như một tờ giấy trắng quá thuần khiết, họ sợ nếu chơi với họ thì cô sẽ dính những vệt màu xám của cuộc đời nên luôn giữ khoảng cách với cô. Còn cô, Thiên chẳng kiêu kỳ gì mà do cô quá nhút nhát. Cô luôn sợ mình làm phật ý người khác nên không dám bắt chuyện với ai. Và trong xã hội bây giờ, nếu bạn không biết cách làm mới bản thân thì dù sắc đẹp thế nào cũng nhanh rơi vào lãng quên mà thôi. Vậy nên cô chỉ là một nữ sinh hoàn toàn rất bình thường không thuộc top “hot girl” trong trường.


Tải ảnh #1


Thế nhưng, có đặc biệt hay không thì cô cũng không tránh khỏi mũi tên của thần Tình yêu. Cô đã phải lòng Phong ngay từ cái nhìn đầu tiên. Trong buổi gặp mặt các sinh viên khóa trên với những sinh viên năm nhất cô đã gặp anh. Khi ấy, Phong là người nói về các truyền thống của trường cho nhóm của cô. Thiên đã cảm thấy trái tim mình đập lỗi nhịp và có phần khó khăn khi trao ánh nhìn đặt nơi anh. Cả buổi ấy cô chỉ dám lén nhìn anh và đỏ ửng mặt khi đôi mắt giao nhau… Cô không thể nói với anh một lời nào dù khi ấy cô hoàn toàn có “quyền” được hỏi anh về ngôi trường này. Nhưng tất cả những gì cô làm chỉ là… im lặng.

Tình cảm của Thiên tựa như hầu hết những nữ sinh cũng như nam sinh trong trường dành cho Phong. Phong là chàng sinh viên năm 3 khoa Sinh học nhưng anh lại là một thiên tài về âm nhạc và tay chơi bóng rổ cự phách trong đội tuyển của trường. Con người Phong toát nên vẻ nam tính đầy thu hút với cặp lông mày có phần nghiêm nghị nhưng đôi mắt đen lấp lánh sáng ngời như vì tinh tú. Đôi môi luôn niềm nở mỉm cười với làn da không chút tỳ vết có thêm chiếc mũi thẳng làm lũ con gái phải thần trí điên đảo. Đối với bạn bè anh lại là người rất nhiệt tình, tận tâm giúp đỡ và chơi được.

Vì Phong là người quá nổi tiếng trong trường nên Thiên chỉ biết ngưỡng mộ anh từ xa mà thôi. Cô chôn chặt trong mình một tình yêu cứ lớn dần lên từng ngày với Phong. Khi các thông tin về anh luôn được nói đến trong trường làm cô thêm phần yêu anh hơn. Những khi nghe mọi người ca ngợi hành động tốt nào đó của anh mà vô tình nghe được cô thường bật cười và trong lòng có một niềm tự hào cứ tự nhiên mà tồn tại. Có lẽ cô rất yêu anh, yêu anh đơn phương.

Hôm nay, khi những sinh viên năm 3 đang có buổi học ngoài trời, tức những phút ăn trưa ngắn ngủi, cô có thể lén nhìn anh, để rồi chứng kiến việc anh bị người khác cướp mất. Tâm trạng cô trở nên nặng nề lạ lùng. Khi những sinh viên đã lâu năm ấy biết được điều này một cách hoàn toàn vui vẻ và hào hứng thì cũng là lúc cô nhận được gáo nước vào người. Lắc đầu thật mạnh để loại bỏ hình ảnh về Phong ra khỏi đầu. Vô lý! Thật vô lý hết sức khi cô lại bị một người chưa một lần nói chuyện chi phối như vậy. Ánh nắng thừa cơ hội chiếc rèm cửa đang được buộc lên hững hờ chiếu những tia nắng màu vàng phủ lên bóng dáng đơn lẻ của cô đổ xuống nền nhà một vệt đen kỳ quặc. Mùi hương dâu từ người cô chi phối không khí xung quanh giúp nó dễ chịu hơn giảm bớt nặng nề nơi tâm trạng.

Một cơn gió không biết bắt đầu từ đâu bỗng nhiên đột nhập vào trong phòng và hư hỏng đùa chiếc rèm cửa vốn được thắt bằng sợi duy băng lỏng lẻo làm nó buông xuống che đi những ánh nắng tinh nghịch kia, và kết quả là xóa hoàn toàn bóng dáng cô đơn của cô. Lẫn trong gió, cô có thể ngửi được một mùi hương dịu dịu của gừng, chỉ một chút thôi, nhưng cô có thể nhận ra ngay nhờ khả năng phân biệt mùi hoa cực tốt của mình. Mà hình như không phải một chút… Không khí càng ngày càng được bao phủ bởi hương gừng trong mát ấy… Cứ vậy mùi hương đậm dần lên làm cô nghi rằng còn người nào nữa đang ở trong căn phòng này.

Quay lại như một phản xạ tự nhiên và cô hoàn toàn bị bất ngờ khi biết được chủ nhân của mùi hương kia - Phong đang đứng đó trước cánh cửa của phòng Âm nhạc. Sự ngạc nhiên đưa cô vào trạng thái không thể nói lên được lời nào khi đôi môi cô mở ra cùng cặp mắt như tròn xoe ra hết cỡ… Cô không biết phải làm gì bây giờ. Mà giả sử cô biết thì có lẽ cô cũng chẳng thể làm được. Trái tim cô vội vã thể hiện một giai điệu trong bài rock nào đó… Cuối cùng, cô lấy hết can đảm để cất lên lời xóa đi cái im lặng không cần thiết trong căn phòng này:

- Anh Phong…?!
- Em biết tên tôi? – Phong trả lời kèm theo một tiếng cười và từ từ tiến lại chiếc dương cầm.

Cô cảm giác rất xấu hổ nên cúi xuống nhìn chằm chằm vào những phím nhạc đang nằm yên bất động, những ngón tay của cô khẽ run lên.

Theo một cách rất tự nhiên, Phong đến ngồi bên cạnh cô trên chiếc ghế của chiếc dương cầm. Không thể để mọi thứ ngoan cố chìm trong trạng thái vô thanh như thước film câm. Một lần nữa… cô lại cố gắng thoát khỏi việc mất kiểm soát để vận dụng các dây thần kinh còn hoạt động được của mình, để tìm kiếm một lời nào đó thật hợp lý… Sự thật là ngay đến trong mơ cô cũng chưa nghĩ rằng có ngày sẽ nói chuyện với anh trong trường hợp này vậy nên kết quả của quá trình tổng hợp trên là…

- Em… em nghe nói sinh viên năm 3 đang học ngoại khóa?
- Phải, họ đang đi thực tế một buổi. – Phong trả lời cô không ngập ngừng kèm theo nụ cười trên môi.
- Vậy, sao anh lại ở đây? – Ngay khi vừa dứt lời cô chỉ muốn đập đầu mình xuống bàn phím đàn mà thôi.
- Bởi có một vài thứ tôi cần phải nói hoặc sẽ mãi mãi chôn nó vào quên lãng cùng hối tiếc. – Ánh mắt Phong nhìn vào khuôn mặt đang cúi xuống của cô.

Câu trả lời quá khó hiểu làm cô ngước mắt lên nhìn anh. Đôi mắt họ giao nhau và ngay lập tức cô quay đi hướng khác. Nhưng chỉ trong thoáng giây đó cô có thể nhận ra một điều gì đó rất nghiêm túc, quan trọng và có phần tha thiết trong ánh mắt của Phong. Điều đấy có nghĩa là gì? Đôi lông mày thanh tú của cô khẽ nhíu lại cho những suy nghĩ đang được chạy qua trong đầu....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Tạm biệt chàng ngốc, tạm biệt 2013 (Gửi người em yêu!)
» Ôm em thêm lần nữa, được không anh ?
» Ông xã à, ôm em một phút có được không
» Ồ, có vợ thật là tuyệt
» Ơi con sáo mùa hạ !
1234...636465»
Truyện ngẫu nhiên
» Anh yêu em bao lâu ?
» Anh yêu em bao nhiêu ?
» Anh… Người đánh cắp bốn ngăn trái tim em
» Những buổi chiều ngang qua làng tôi
» Cánh cửa sau những ký ức bộn bề đã khép
1234...678»