watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


Cô muốn phản kháng lại là mình đã lớn rồi… nhưng cô không thể cất thành lời nên đành lấy viên kẹo và đưa vào miệng. Vị ngọt lịm của kẹo dâu nhanh chóng lan dần trên đầu lưỡi của cô. Anh biết cô thích vị dâu? Cô đang định hỏi anh thì anh đã nắm lấy tay cô kéo đến trước xích đu gần đó.

Cô hoàn toàn bị chiếc ghế “xanh xanh đỏ đỏ” với những sợi dây thường xuân quấn quanh chinh phục. Với thái độ rất hí hửng cô ngồi ngay lên nó và chân khẽ đẩy đẩy tạo những chuyển động nhè nhẹ. Thật may vì cô chưa “cãi” anh việc “trẻ con” của mình nếu không chắc bây giờ đâu được ngồi chơi vậy chứ! Phong vòng ra sau và đẩy chiếc xích đu tạo ra những lượt chuyển động cao hơn. Thiên cười khúc khích với cảm giác thoải mái khi những làn gió đụng chạm nhè nhàng vào khuôn mặt mình, thổi tung mái tóc của cô tỏa ra hương dâu quen thuộc. Như đang được trở về với những ngày ấu thơ vậy, tâm hồn cô mở rộng ra hơn… Cô muốn nói, muốn nói cái gì đó... Nhưng cô không thể tìm được một chủ đề nào cả.

Sau một lúc, họ trao đổi vị trí cho nhau. Cô thấy Phong thật buồn cười… Anh cười sảng khoái trước những cơn gió đang thổi và từng đợt lên xuống ấy giúp không khí hòa quyện hương gừng của anh với chút mùi dâu còn xót lại trong không khí… Thiên cảm thấy mình yêu anh nhiều hơn. Và như thế, cô cất tiếng hỏi anh:

- Anh biết sợi dây này là gì chứ? – Giọng nói thanh cao của cô cất lên vang vào không trung.

Phong quay lại nhìn cô cười đáp:

- Dây thường xuân?

Tất nhiên cô hỏi một người học khoa sinh học về loại cây chẳng khác gì đang múa rìu qua mắt thợ! Nhưng cô tự nhiên ngoan cố hỏi anh tiếp:

- Vậy anh có biết nó tượng trưng cho gì không? – Cô cầu xin ông trời đừng để cô rơi vào tình trạng xấu hổ nữa…
- Em có thể nói cho tôi biết chứ?

Ồ, ai đang nói vậy? Phong có kiến thức như vậy chắc chắn không thể không biết rồi. Cô nghi hoặc lắc đầu vì sợ mình có bỏ qua ai đó nữa đang đứng quanh đây không. Chiếc xích đu dừng lại, anh quay sang mặt đối mặt với cô.

- Nào Thiên, em có thể cho tôi biết dây thường xuân mang ý nghĩa gì được chứ?
- Em… Em… chỉ biết dây thường xuân nói đến… sự nỗ lực phi thường - Cô không thể tìm được từ nào để nói nữa. Phong khẽ nắm lấy cánh tay cô và nhìn thẳng vào đôi mắt trong veo ấy.
- Giải thích cẩn thận, làm ơn, Thiên. – Anh thể hiện thái độ rất quan tâm đến vấn đề này.

Cô hít một hơi thật sâu nhớ lại những lời bà ngoại nói với mình…

- Dây thường xuân mọc vào mùa đông khi thời tiết rất khắc nghiệt. Mọi loại cây đều gần như chôn mình vào giấc ngủ đông chờ mùa xuân đến đánh thức, còn thường xuân thì vẫn cố gắng bám trụ vươn lên trên những lớp tường khô ráp lạnh lẽo. Dù cho mưa vùi dập, gió lạnh toan cướp đi những bước di chuyển yếu đuối đó nhưng nó nhất định không dừng bước. Đến khi xuân sang, những ngọn cây thường xuân đón được ánh nắng sớm nhất rồi xanh tươi bung ra những nụ hoa tươi sắc. Thường xuân cũng như con người luôn nỗ lực không bao giờ bỏ cuộc dù cho kết quả có là cái chết…

Cô đang nói đó ư?

Không gian rơi vào im lặng. Họ không nói với nhau một lời nào nữa mà cứ nhìn vào đôi mắt đối phương. Đôi mắt tím của cô được ánh hoàng hôn chiếu vào chuyển sang màu hổ phách ánh lên màu nâu trong sáng và thuần khiết. Gương mặt cô đang dần đỏ lên nhưng không tránh cái nhìn của Phong nữa. Cô quan sát kỹ hơn nét mặt của anh. Thật hoàn hảo như bức tượng điêu khắc. Nhìn anh với những sợi tóc bay bay trong gió lúc này như khoác lên người sự lãng tử mà thanh cao quyền quý.

Mọi cảnh vật xung quanh chìm trong bức tranh chiều tà làm nền cho đôi nam thanh nữ tú đang nhìn nhau đầy tình cảm. Nhưng sắc ối của hoàng hôn luôn dấy lên trong lòng người những nỗi buồn và bất an. Bóng tối rồi sẽ nhanh chóng chiếm lấy phủ lên mọi thứ màu sẫm đen bắt ánh nắng phải di chuyển tới nơi nào đó không mang lại tia sáng nữa…

Hai người không biết nói gì với nhau cùng cất bước đi lên phía trước, quay lại với mặt trời đang dần khuất sau những ngôi nhà cao tầng của thành phố. Bóng dáng họ đổ chồng vào nhau nhưng cảm giác mong manh và nhạt nhòa quá.

Cô và Phong bước vào một quán coffee gần đấy.

Vẫn không có một từ nào được nói ra nhưng không khí xung quanh họ rất dễ chịu như đối phương hiểu hết mọi suy nghĩ của người còn lại vậy. Phong bỗng cười thành tiếng khi cô bắt đầu hơi bối rối trở lại. Nhìn thấy một chiếc đàn dương cầm được đặt ngay giữa trung tâm của quán. Phong đứng lên và thì thầm vào tai của Thiên: “Tôi sẽ chơi một bản nhạc cho em!”.

Rồi giai điệu ngọt ngào từ chiếc đàn phát ra làm mọi người trong quán đều quay lại nhìn. Phong có một lực hút rất mãnh liệt với những người xung quanh. Anh thành thạo nhấn vào những nốt trắng đen trên chiếc đàn, đôi mắt hướng về phía cô không rời. Cảm giác hạnh phúc ôm trọn lấy tâm trí cô. Những ánh đèn nhiều màu chiếu vào gương mặt của anh sáng ngời lên như ánh cầu vồng. Cô luôn thầm thương trộm nhớ anh từ xa, và giờ đây cô lại biết được anh cũng rất dễ gần và mang những tính cách hôn nhiên trẻ thơ. Anh cũng thích thú hét ầm ĩ khi chơi xích đu, trò chuyện vui vẻ với trẻ nhỏ và rất… tự nhiên khi tiếp xúc với cô. Cô cảm giác tình yêu trong mình dàng cho anh lại được nới rộng ra hơn nữa. Cô hoàn toàn có quyền được hy vọng phải không?

Thời gian còn lại của ngày trôi đi chóng váng trong sự ngỡ ngàng của cô. Cô vẫn bàng hoàng và gặp khó khăn lớn trong việc tìm lời giải đáp để thấu hiểu những việc đang diễn ra trong khi đó Phong lại hoàn toàn có vẻ vô tư. Trước khi cô nhìn ra được vấn đề thì bước chân của họ đã dừng lại trước cửa nhà cô. Phong đã đưa cô về nhà.

- Một ngày hẹn hò vui vẻ?

Câu hỏi của Phong làm gương mặt cô lại đỏ lên lần nữa – tình trạng mà ngày hôm nay cô luôn không thể thoát khỏi nó. Cô mấp máy đôi môi mình…

- Vậy ngày mai em có thể gặp lại anh chứ?

Phong không trả lời câu hỏi của cô mà thay vào đó là một nụ cười nhẹ nhàng. Cô tự coi nó như một lời đồng ý trước khi quay người bước qua cửa. Nhưng khi cô vừa bước chân lên bậc đầu của cầu thang tam cấp thì một cơn gió to chợt tới. Cô nhắm mắt lại khi cảm nhận được bụi và đá nhỏ đang bao phủ xung quanh mình. Khi một cơn gió thổi mang theo mùi của gừng quen thuộc cô nghe như có tiếng thì thầm vào tai mình: “Thiên, anh yêu em!”.

Cô nhanh chóng quay lại và ngạc nhiên khi không có ai ở xung quanh cả. Làm sao Phong có thể đi nhanh như vậy cơ chứ? Cô thầm nghĩ như vậy thì cảm giác như có gì đó dưới chân mình. Cúi xuống và cô nhìn thấy một bản nhạc. Đấy là bản nhạc dương cầm chưa hoàn thành. Rất có thể đấy là của Phong vậy nên cô quyết định ngày mai sẽ đi tìm anh để trả.

Ngày hôm sau, cô đến trường sớm hơn mọi ngày. Cô đã mất cả đêm thức trắng vì hồi hộp cho kế hoạch gặp mặt anh bây giờ. Cô hy vọng việc trả lại bản nhạc sẽ mang đến bước khởi đầu tốt cho quan hệ của hai người.

Khi cô đặt chân đến dãy hành lang của các lớp học năm 3 thì chào đón cô lại là không khí rất im lặng khác thường. Cô nghĩ rằng có gì đó rất lạ đang diễn ra vì bình thường nơi này luôn đông đúc và vui nhộn. Dừng chân trước cửa phòng học của Phong. Phòng học này cô đã quá quen thuộc vì bao nhiêu lần đi bộ ngang qua đây chỉ để cố gắng nhìn thấy anh người cô luôn ngưỡng mộ. Đôi má cô từ từ đỏ lên khi tay cô kéo chiếc cửa ra. Quét ánh nhìn khắp một lượt quanh phòng và nhận được một nỗi thất vọng ngập tràn. Phong không có trong lớp.

Sự th
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Tạm biệt chàng ngốc, tạm biệt 2013 (Gửi người em yêu!)
» Ôm em thêm lần nữa, được không anh ?
» Ông xã à, ôm em một phút có được không
» Ồ, có vợ thật là tuyệt
» Ơi con sáo mùa hạ !
1234...636465»
Truyện ngẫu nhiên
» Anh của riêng em-suốt đời
» Anh lấy của cô chữ ” TRINH ” và gửi lại cô chữ ” KHINH”
» Khung trời vàng không lá
» Trên lưng có cái mai rùa
» Thấy gì trong gió
1234...101112»