Tình yêu 13 tháng 15 ngày vừa kết thúc sau câu nói vô tình ấy, chẳng một lí do. Là do Minh. Bởi cậu ấy cho rằng không còn có thể “ tay trong tay” với nó nữa, không thể nào tiếp tục được nữa. Lời nói ấy nhẹ nhàng biết bao nhưng chẳng khác nào những lưỡi dao cứa thẳng vào tim nó. Nhưng nó đã không khóc mà lại thản nhiên mỉm cười lạnh lùng, gật đầu chấp nhận lời chia tay ấy như nhận lời một cuộc đi picnic.
Không phải nó là con người mạnh mẽ gì, mà chỉ là nó không muốn để người ta thương hại mà thôi. Đúng, tất cả đã kết thúc, đều đã sụp đổ. Những giấc mơ giờ đây chẳng khác nào những quả bóng bay lơ lửng trên không, vượt xa tầm với. Mặc dù lí trí vẫn mách bảo đã kết thúc nhưng tình cảm liệu có được như vậy không?
Nó muốn khóc...
Nhưng có lẽ cái lạnh đã đóng băng “ nhà máy sản xuất nước mặn” của nó rồi! Nó thực sự cảm thấy bất ngờ khi gắng gượng được đến tận lúc này. Nó như lê bước về nhà. Như thế đã là sự thật đẫu rằng có muốn không tin đi chăng nữa….
Từng hình ảnh của những ngày qua càng làm nó thêm ngạt thở. Những gì nó luôn mơ ước đã tiêu tan chỉ trong một cái nháy mắt. Quả thật khi con người ta càng hi vọng thì nỗi thất vọng càng lớn mà thôi….
Nó đổ sụp xuống giường. Giờ thì nước mắt đã tuôn rơi. Nó khóc – khóc với tất cả sự tủi thân, đau đớn và tự ái của một đứa con gái. Liệu Minh có hiểu không?...
Một vết thương quá lớn đối với trái tim mỏng manh và dễ vỡ của nó. Thời gian trôi qua nó có thể trở lại như lúc đầu?
...Nó lặng đi mất. Nó biết bạn bè lo nhiều lắm khi nó chỉ để lại trên status, facebook của mình dòng chữ “You are my heartbreaker, you make me cry, make me sad, but I can’t hate you. Why??” mà không giải thích thêm điều gì. Mỗi lần như thế nó chỉ biết lặng lẽ thở dài vì mặc cảm tội lỗi. Mệt ngoài, tủi cực. Nó từ chối việc phải lui tới những nơi đông người. Dường như điều đó đã trở thành một thói quen……
...Đến lớp rồi về nhà…vòng tuần hoàn của nó chỉ có thế…
Kiến Nam
Tôi đã nhìn thấy cô ấy. Lặng lẽ. Cô đơn. Nhỏ bé và bất lực…. đó là tất cả những gì tôi cảm nhận được từ cô ấy trong lúc này.
Bộ dạng ấy làm tôi đau nhói…
Đâu rồi cô bé ngày xưa luôn mỉm cười rạng rỡ khi nhìn thấy tôi?....
Đâu rồi cô bé luôn tranh giành cây kẹo mút hương dưa hấu với tôi, để rồi khi thua lại quay sang giận dỗi?....
Đâu rồi cô bé yêu cơn gió lạnh đầu mùa, ước ao được một lần thấy tuyết trắng?.....
Tôi biết điều gì đã làm em như thế này, nhưng tôi đành bất lực…. Giá như ngày ấy tôi không quá nhút nhát như vậy thì có lẽ giờ đây em không phải tổn thương như thế này. Tôi đã lặng im làm một người bạn, người anh trai bên cạnh em, lặng im nhìn em hạnh phúc… rồi đau khổ vì Minh. Em từ chối tôi….rồi từ chối mọi thứ. Em như một con thú nhỏ đang bị thương, sợ hãi tất cả, tất cả những gì có thể làm em tổn thương thêm một lần nữa….
Lại một lần nữa tôi ngần ngừ…
Lại một lần nữa tôi nghi ngại…
Nhưng tôi biết lúc này đây tôi không thể để mặc em, không thể nào. Phải đến bên em!
Tất cả những gì tôi nghĩ được là như thế….
Bạch Dương
Anh ấy đã đến bên tôi, nhẹ nhàng như những bông tuyết khẽ rơi….
Anh không giống Minh. Anh trầm lặng, ít nói còn Minh thì sôi nổi và vui vẻ. Thật khó có thể tin rằng hai người lại là anh em ruột. Anh không an ủi tôi như mọi người vẫn làm… thật sự tôi vô cùng cảm ơn về điều đó. Anh chỉ lẳng lặng chăm sóc tâm hồn tôi khi tôi đã cố tình bỏ rơi.
Anh thường lặng lẽ đưa tôi về sau những buổi học thêm, đợi tôi khuất bóng sau căn nhà anh mới ra về. Mặc dù phải đi trên những con đường ngày xưa luôn có Minh bên cạnh nhưng tôi chẳng thể làm gì khác hơn. Để rồi khi sự chịu đựng đổ vỡ tôi lại bật khóc như một đứa trẻ….
- Dừng xe lại đi em! – Anh lên tiếng
Tôi ngoan ngoãn nghe theo, thực tôi chẳng còn sức để phản đối….
- Để anh ôm em nhé!
Ấm. Ít nhất sau những ngày vừa qua…
Kiến Nam
Cô ấy đã khóc. Những giọt nước mắt bất lực và mệt mỏi. Tôi chẳng biết nói gì vào lúc này… Tất cả mọi thứ đều trở nên vô nghĩa. Tôi chỉ biết lặng yên để em tự nhiên nhuộm màu chiếc áo sơ-mi bằng dòng nước mặn mòi….
Giáng sinh lại về….
Đất trời trở nên giá lạnh hơn bởi những đợt gió chợt đến rồi chợt đi…
Em lại lang thang trên những con phố không mục đích, đón từng cơn gió lạnh thốc vào đến bỏng rát với sự hạnh phúc chẳng che dấu….
Em dừng lại lên đường, định mua một cây kem ốc quế thật to. Sở thích của cô bé này hết sức kì cục!
- Đừng ăn kem nữa! – Tôi ngăn lại
- Không… nó rất ngon đấy! Tuyệt cú mèo! – Dương trả lời tôi bằng cái giọng lào khào chẳng ra hơi của người viêm họng nặng. – Anh ăn chứ?
- Xem giọng em kìa! Nói chẳng ra hơi nữa rồi mà cứ đòi ăn kem! Muốn tắt tiếng luôn à?
Đi coffe với anh nào! Nó là liều thuốc tốt cho cổ họng em lúc này đấy!
Đôi mày Dương khẽ cau lại tỏ vẻ bất hợp tác…. nhưng vẫn ngoan ngoãn đi theo tôi.
Lật hờ hững menu cho có lệ, Dương ngước mắt nhìn người phục vụ:
- Cho em một kem vanilla kết hợp với chocolate chị nhé, nhưng nhiều vanilla hơn!
- Này….! – Tôi ngạc nhiên nhìn Dương
- Anh nói đi coffee cùng anh chứ đâu bắt buộc em phải dùng coffee! – Dương nháy mắt tinh nghịch
- Em….! – Tôi cứng lưỡi. Thật là ngu ngốc mới đi cãi lí với cô bé lắm chiêu này
- Anh dùng gì ạh? – Người phục vụ nhẹ nhàng hỏi
- Cho anh ấy một phần như em nha chị!
Người phục vụ quay đi với đôi mắt hiển hiện rõ ràng: “ Hai người có bị thần kinh không vậy?”
...Dương cười khanh khách khi tôi nhăn mặt vì cái lạnh của kem trong khi cô bé vẫn tỉnh bơ ăn lấy từng thìa to. Đã lâu rồi tôi mới thấy em thoải mái như thế. An nhiên. Vô lo.
- Đêm giáng sinh em đi với anh chứ? – Tôi buột miệng
Bạch Dương
Thật sự rất khó để từ chối một lời mời đầy hấp dẫn như thế. Thật khó để làm cho sự thất vọng tràn ngập trong đôi mắt tha thiết ấy! Nhưng tôi không thể…
- Em xin lỗi!
Tôi vội bước ra khỏi nơi ấm áp ấy, bỏ lại anh một mình với nỗi thất vọng, bước đi như chạy trốn một điều gì đấy! Anh không giữ tôi lại…
Đêm Giáng sinh
Lặng ngồi giữa căn phòng không bóng người với những kỉ vật đáng yêu trên tay , nước mắt tôi cứ vô thức rơi, mằn mặn nơi khóe môi…
Mọi thứ giờ đã khác, rất rất khác… Dù muốn hay không cũng vậy cả thôi.
Có tiếng chuông cửa…
Tôi giật mình chạy ra, quên cả việc lau đi những giọt nước mắt…
Kiến Nam
Quả nhiên, tôi đoán không sai..
Em khóc…
Tôi cố gắng phớt lờ những giọt nước mong manh ấy, mặc dù tim đau nhói
- Đi theo anh! – Tôi kéo tay em ra khỏi nhà rồi khóa cánh cửa lại
Dương chớp chớp mắt tỏ vẻ không hiểu, em giật tay lại nhưng không đủ sức để thoát ra khỏi bàn tay mạnh mẽ của tôi. Em đành ngoan ngoãn chạy theo…...
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








