Bạch Dương
…Tôi để mặc anh kéo đi, chẳng buồn rút tay lại…
Chẳng biết ở đâu, anh lôi ra một mớ đồ toàn màu trắng: áo khoác, mũ len, khăn choàng và cả bao tay nữa. Anh phì cười khi nhìn vẻ mặt ngơ ngác của tôi…
Rồi anh lần lượt khoác những thứ đó lên người tôi. Tôi đứng yên như một manơcanh chính hiệu…
- Xong rồi! Duyên dáng thật, kể cả đi với khuôn mặt đầy nước mắt! – Anh lau những giọt nước mắt còn sót lại
- Mình đi đâu?
- Đi dự tiệc sinh nhật của Chúa!
…..
Thánh đường vang lên những bài ca muôn thưở. Vậy mà chưa bao giờ tôi nguôi cái cảm giác thèm muốn những âm thanh ấy. Dịu dàng, mơ hồ, thật khẽ nhưng lại lắng sâu. Anh ấy vẫn đi cạnh bên tôi, hòa trong dòng người đông nghịt. Tôi bất chợt khựng lại, một bóng người quen thuộc, nhưng không phải là người của một năm trước….
- Ở đây đẹp quá nhỉ? – Là giọng của Nghi Văn, cô bạn gái thân thiết của tôi
- Uhm! – Minh dịu dàng đáp lời
- Ước gì có tuyết nữa thì tuyệt nhỉ?
- Một lúc nào đó, tớ sẽ cùng cậu sang châu Âu du lịch vào mùa Giàng Sinh, khi ấy cậu sẽ thấy tuyết rơi!
- Thật không?
- Tất nhiên. – Minh mỉm cười
Một năm trước cũng là những câu nói đó, những câu nói làm tôi ngỡ rằng mình là người hạnh phúc nhất trên thế gian này. Tôi mỉm cười, cảm thấy ngạc nhiên khi trái tim mình bình yên đến thế! Là do đã tìm được cho mình một lí do chính đáng, hay bởi…. tôi cúi xuống, ngạc nhiên… một bàn tay siết lấy tay tôi nhè nhẹ…
Người nào đó từng nói rằng: Muốn vượt qua những khuất mắc chi bằng hãy đối mặt với nó. Và cũng chỉ có hai trường hợp con người mới dám đối mặt mà thôi: một là khi gần đất xa trời, muốn trả hết nợ nần cho nhân gian,… hai là có một người nào đó sẵn sàng nắm chặt tay mình…! – Tôi quay sang nhìn anh, tôi đã hiểu được câu nói đó.
Kiến Nam
Chưa bao giờ với tôi, Giáng Sinh là một ngày hội… Có quá nhiều nỗi đau đã đến trong cái ngày tưởng chừng như quá đỗi hạnh phúc này. Tôi không phải là một kẻ tham lam, cái tôi cần cũng chỉ giản dị như mọi người: Yêu và được yêu.
Vậy mà Giáng Sinh của quá khứ đã mang người con gái tôi yêu đi mất… Tôi đã sống như một kẻ chết dở, như một người điên loạn trong một thời gian dài, khi ý thức cô ấy không còn bên tôi…
20 tuổi, không thể gọi đó là tình yêu vĩnh cửu, nhưng cũng đủ khiến con người ta quên mất bản thân mình là ai.
21 tuổi, tình yêu đẹp như một bức tranh, tuy xa nhau nhưng chúng tôi chưa bao giờ thôi nghĩ về nhau….
22 tuổi, tôi về nước dự đám tang của cô ấy.
24 – 12… Đau đớn đến nghiệt ngã. Tôi không trở về nhà trong một thời gian dài, sau khi cô ấy đột ngột ra đi. Nhưng cái lạnh lẽo nơi xứ người không thể xóa nhòa hình bóng cô ấy…
Tôi quyết định trở về, và tôi đã gặp Bạch Dương…
Khi ấy, cô bé xuất hiện với tư cách là bạn gái Minh. Tôi đã nhìn thấy hình ảnh 20 tuổi của mình trong đôi mắt nâu mênh mang ấy! Đôi mắt của người con gái tôi yêu. Hai người chẳng giống gì nhau nhưng đôi mắt họ lại như cặp “ chị em song sinh”. Thấy tôi ngẩn ngơ, Minh huých nhẹ rồi thì thầm vào tai tôi:
- Của em đấy nhé!
Tôi giật mình, phải rồi Bạch Dương vẫn chỉ là Bạch Dương…
Bạch Dương
Không hiểu có chuyện gì mà Kiến Nam cứ ngẩn ngơ hồi lâu trong thánh đường, trước tượng chúa Jessu.
- Có chuyện gì hả anh? – Tôi ngập ngừng lên tiếng
- Cô bé, anh có một chuyện muốn kể với em!
- Em????
- Uhm! – Anh nhìn tôi, ánh mắt âu yếm, dịu dàng
- Một thiên tiểu thuyết! – Tôi trêu chọc
- Không! Một câu chuyện cũ thôi!
- Vâng! Em sẽ nghe nhưng sẽ ngủ nếu anh kể quá tệ!
Anh bật cười khanh khách.
- Ngày mai anh sẽ đưa em đến một nơi này.
- Không phải kể bây giờ sao?
- Không!
- Anh chơi xấu!
- ????
- Ok, tối nay em sẽ mất ngủ vì tò mò.
- Vậy tối nay “dế” của anh sẽ cháy pin khi ru hoài em không ngủ! Nhưng không sao, anh rất hân hạnh.
Tôi bật cười. Bên anh tôi luôn có cảm giác bình yên…
...
Anh đưa tôi đến một nghĩa trang. Tôi nhìn anh, đầy thắc mắc….
Khẽ mỉm cười, anh dịu dàng nắm tay tôi
- Đi theo anh!
Một ngôi mộ phủ đầy cỏ xanh nằm riêng ở một góc nhỏ, hoàn toàn cách biệt với thế giới xung quanh. Tim tôi thắt lại…. Một điều mơ hồ gì đó đang đến khiến tôi bất an….
- Anh! Đây là….
- Là lẽ sống của anh ở tuổi 20….
Đột nhiên tôi cảm thấy đôi chân mình mềm nhũn, chẳng còn chút cảm giác….
Kiến Nam
Bạch Dương đột nhiên quỵ ngã khiến tôi hốt hoảng. Vòng nhanh cánh tay quanh eo cô bé, tôi lo lắng hỏi:
- Em sao thế?
- Không sao anh à, chắc tại em vấp phải cái gì đó thôi! – Cô bé vội nói và điều ấy chẳng có chút sự thật nào tồn tại cả. Điều ấy thể hiện rõ ràng qua đôi mắt nâu đầy thảng thốt.
- Nếu em không khỏe thì mình về!
- Kể em nghe về chị ấy đi anh!
- Nhưng….
- Kể đi anh…
Đỡ Dương ngồi xuống đám cỏ mềm trước mộ, tôi bắt đầu hồi tưởng về những điều đã qua…
- Nhưng có lẽ số phận không muốn anh được hạnh phúc! Vào lúc anh đang học đại học năm 4 thì cô ấy ra đi vĩnh viễn…
- Trong một tai nạn bất ngờ! Vào buổi chiều trước Giáng sinh khi cùng em gái sang đường mua quà thì một chiếc xe mất phanh lao đến. Không kịp suy nghĩ, chị ấy ôm vội em mình vào lòng. Cô bé ấy vẫn sống, nhưng chị ấy thì mãi không trở về… - Dương đều giọng kể, những lời nói nhẹ như gió thoảng nhưng khiến tôi choáng váng, lồng ngực hốt nhiên đông cứng lại ….
- Em… vì sao em……? – Tôi lắp bắp
- Bởi người ở kia là Nguyễn Thụy Dương, là chị gái của Nguyễn Bạch Dương!
-……
- Anh không thể tin phải không?
- Anh thấy cô ấy trong đôi mắt em! Vào lần đầu tiên gặp mặt.
- Em và chị ấy chẳng giống gì ngoại trừ đôi mắt!
- Vậy sao lúc đám tang cô ấy, anh không thấy em?
- Lúc ấy em vẫn còn hôn mê ở viện!
Một khoảng lặng……
Thấy bờ vai Dương run lên, tôi vội ôm em vào lòng, cảm giác đau đớn chất chứa nơi lồng ngực. Em nhỏ bé thế kia, tại sao lại mang bên mình nhiều nỗi đau như thế?
Bạch Dương
“Tại sao lại là anh ấy hả chị? Tại sao chị lại để em biết sự thật ngay khi em biết mình cần anh ấy hơn tất cả”
Tôi nức nở với chính bản thân mình. Có những sự thật mang tên “nghiệt ngã” là vậy… Vì tôi mà chị đã không còn, tôi nợ chị, một món nợ tình cảm quá lớn. Tôi đã cố gắng mạnh mẽ suốt thời gian qua, nhưng tôi biết, chị vẫn trở về bên tôi hằng đêm qua những giấc mơ.
“Em đã cướp đi của chị quá nhiều! Vì thế em càng không thể ích kỉ mà cướp đi anh ấy của chị nữa! Em phải làm sao? Chị đã yêu anh ấy nhiều lắm phải không? Anh ấy nói chị là lẽ sống của anh ấy ở tuổi 20, nhưng với chị anh ấy là lẽ sống mãi mãi phải không ạ? Chị hiểu những nỗi dằn vặt của em lúc này chứ? Hãy cho em một con đường để thoát khỏi nỗi đau đi chị!.....” – Tôi thiếp đi trên trang nhật kí về chị, những giọt nước mắt vẫn rơi mặn chát.
...
- Bạch Dương! Đừng khóc em gái!!!!
- Chị…
- Uhm, chị đây! – Thụy Dương mỉm cười hiền….
- Em phải làm sao?
- Con đường để em thoát khỏi nỗi đau chính là con đường mà em sẽ bước cùng Kiến Nam....
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








