watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


Lạ lùng thay, trời vẫn cứ mưa… Đã gần cả tháng… Ngớt mưa được một hai ngày, rồi lại mưa. Cứ thế… Mưa phùn, tạnh ráo, lại mưa phùn...

Tâm trạng tôi trở nên nặng nề. Những nghĩ suy ích kỷ không ngừng hiện lên trong tâm tưởng. Tôi ngày ngày chờ đợi sự vỡ tan ở họ, ở Tuân và Hà Trang. Tôi chờ đợi sự kết thúc trong mối dây vô hình gắn kết họ, tôi không biết làm thế nào để nó gãy đứt, cũng không muốn mình là người làm nó đứt. Tôi chỉ ở yên một chỗ và chờ đợi mà thôi…Những hy vọng cứ thế mỗi ngày một lớn dần… chỉ khi họ không còn nghĩ tới nhau nữa, thì tôi mới có cơ hội ở bên cạnh Tuân…

Tôi biết rằng mình mới thật là xấu xa… Nhưng khi yêu mến ai đó, người ta vẫn thường có ý chiếm hữu… Nhưng sao tôi không vui cho nổi… Có phải vì Tuân vẫn thường mang vẻ mặt vừa dịu dàng lại vừa kìm nén nhìn Trang từ phía sau hay không?

Hôm ấy, vì phải ở lại làm trực nhật nên tôi về muộn, khi xuống dưới sảnh tầng 1 thì trông thấy Tuân. Cậu ấy đứng hơi dựa vào tường, tay đút vào túi quần, nhìn đăm đăm ra màn mưa. Tôi không quen trông thấy Tuân trầm lặng như vậy, Tuân - là phải vui vẻ, phải rạng rỡ, y như mặt trời.

Tim tôi thắt lại. Đau đến không tưởng. Lại gần cậu ấy, vỗ nhẹ vào lưng cậu ấy, tôi cố kìm giọng nói run run hỏi nhỏ:

- Cậu chưa về sao?

Tuân chỉ nhìn tôi một giây, cậu ấy trả lời:

- Ừ, tớ đợi ngớt mưa, ô của tớ bị gãy càng. Cậu về trước đi.

Tôi nhìn ra bên ngoài, khẽ nói:

- Nhìn trời thế này, chắc chưa thể ngớt mưa được đâu… Hay cậu dùng ô của tớ, tớ mang theo hai chiếc mà.

Tôi chìa chiếc ô mình đang cầm trên tay ra, Tuân nhìn nó rồi cười:

- Đồ ngốc, ô của cậu màu hồng, còn lâu tớ mới dùng.
- À, ừ nhỉ… - Tôi xấu hổ - … Hay là cậu dùng chiếc này, nó có màu xanh.

Tôi gỡ ba-lô xuống rồi lôi từ ngăn lưới ra chiếc ô màu xanh lá cây đậm, ô của “người lạ”, tôi luôn mang theo mà chưa có dịp trả. Tuân nhìn chiếc ô, hồi lâu rồi nhận lấy, cậu bật nó ra rồi bước ra ngoài mưa mà không có ý chờ tôi:

- Vậy tớ cảm ơn nhé, mai tớ sẽ trả. Bye bye.
- Ơ…

Tôi thất vọng nhìn Tuân đi thật nhanh. Tôi những tưởng sẽ cùng cậu ấy sóng bước, dù chỉ một chút. Rõ ràng nếu tôi không phải Hà Trang, tôi sẽ không bao giờ có đặc quyền ấy. Tự nhiên cảm thấy tủi thân, tôi cắn môi, nước mắt trực trào nơi mi lạnh.

Một tiếng động nhẹ vang lên sau lưng tôi, tôi chớp chớp mắt rém lấy khóe mi ẩm ướt. Quay người lại, một đôi mắt đen thăm thẳm đang nhìn tôi. Ánh nhìn có phần trách móc.

Tôi hơi bất ngờ, không ngờ tôi gặp lại “người lạ” ở đây, lúc này. Tôi không dám nhìn vào cậu ta, có thể cậu ta đã trông thấy tôi đưa chiếc ô của cậu ta cho người khác. Đáng ra tôi không nên làm thế. Đồ một người cho bạn mượn, bạn không nên đem cho người khác mượn mà chưa hỏi qua chủ nhân của chúng, đúng không?

Tôi liếm môi, ngập ngừng nói:

- Xin lỗi cậu, ô của cậu… mai tớ sẽ trả được không? Đáng lẽ tớ không nên cho người khác mượn, nhưng…
- Cậu hoàn toàn có thể cho người khác mượn ô của tôi… - “Người lạ” nói - … trừ cậu ta.
- Gì… gì cơ?

Tôi không hiểu ý của cậu ấy. Nhưng cậu ấy chỉ lạnh lùng nhìn tôi, tia nhìn như hờn, như giận… rồi cậu ấy rút lấy chiếc ô tôi đang cầm trên tay, bật nó lên rồi nói:

- Đi thôi, cho tôi đi nhờ một đoạn.
- À… được.

“Người lạ” che ô cho tôi, cậu ta rất cao, cho nên mưa không ngừng hắt vào mặt tôi, nhưng tôi ngại không lên tiếng. Rồi hình như cậu ta nhận ra, liền hạ ô thấp xuống, nghiêng về phía tôi. Tôi ngước lên, một bên vai của cậu ta bị ướt, thế thì khác gì không đi ô đâu chứ. Tôi cứ định nói “cậu để ô ra giữa đi, không sao đâu”, nhưng mà mãi không lên tiếng được, tính tôi do dự như vậy đấy.

Chúng tôi cứ im lặng như thế. Thậm chí tôi nghe rõ nhịp thở của cậu ta. Tôi chưa bao giờ đứng gần một người con trai như vậy, thỉnh thoảng vai tôi lại chạm nhẹ vào cánh tay cậu ta, tôi liền đứng lùi ra một chút. Cậu ta lại kéo vai tôi sát vào:

- Đứng gần lại đây, cậu muốn bị ướt à? Nếu không tôi trả ô cậu.
- Không… không… - Tôi lại đứng dịch vào.

Trong lòng tôi thầm nghĩ, giá như lúc đó tôi không cầm ô của cậu ta, thì tôi sẽ không gặp cảnh ái ngại thế này. Nhưng mà… nếu như vậy thì khi nãy tôi cũng sẽ không có ô để đưa cho Tuân.

- Thôi, vậy cũng được - tôi mím môi.

Cảm thấy hình như “người lạ” đang nhìn tôi, tôi ngước mắt lên. À, không phải, cậu ta đang nhìn ra chỗ khác. Nhưng sao vành tai cậu ta lại đỏ như vậy?

Tôi nhớ ra một việc, liền hỏi “người lạ”:

- Cậu cho tớ mượn ô, mấy hôm mưa cậu đến trường thế nào?
- Nhà tôi đâu phải chỉ có một chiếc.
- Thế còn hôm nay?
- Tôi đi nhờ một người bạn, nhưng cậu ta về mất rồi.

Đến chỗ bến xe buýt bên kia đường mà tôi hay đợi để về nhà, cậu ta dừng lại, đưa ô cho tôi.

- Ơ, đến nhà cậu rồi à? - tôi hỏi.
- Chưa, nhưng nhà tôi ở ngay đây thôi.

Rồi cậu ta chạy ù đi, đến một chỗ rẽ thì tôi không trông thấy cậu ta nữa. Có lẽ nhà cậu ta ở hướng đó. Đợi một lúc thì xe bus tới, tôi cụp ô lại, lên xe.

***

Hôm sau và hôm sau nữa… tôi không thấy Tuân đem ô trả tôi. Mà tôi cũng ngại hỏi, tôi sợ Tuân sẽ phật lòng, nghĩ tôi là kẻ keo kiệt. Mấy hôm nay cũng không mưa nữa rồi, trời lạnh và hanh khô.

Hà Trang và Tuân vẫn giận hờn nhau như vậy. Chỉ có tôi nhận thấy thực ra họ vẫn quan tâm đến nhau. Như thế nào ư? Như khi Hà Trang bị ho húng hắng, Tuân sẽ lo lắng nhìn Hà Trang không thôi. Và khi cả lớp đã xuống nhà thể chất học đánh cầu, Tuân sẽ lén lút bỏ vào cặp Trang vỉ kẹo ngậm bạc hà thông họng. Như khi Tuân đứng trao đổi về việc Đoàn trường với một bạn gái lớp bên ở hành lang, Trang vẫn sẽ ngồi nói chuyện vui vẻ với đám con gái vây quanh, nhưng ánh mắt thỉnh thoảng liếc về phía ấy.

Tôi đứng ở một bên nhìn hai người họ, thực sự có chỗ nào để cho tôi chen chân? Những hy vọng mà tôi thắp lên bấy lâu đã dần xói mòn, tưởng chừng thoái đổ.

Tiết Lịch sử mà tôi thích nhất hôm nay đã không còn hấp dẫn tôi. Căn nguyên của mọi sự kiện và sứ mạng của chúng không thể lôi tôi ra khỏi mớ ngổn ngang trong đầu. Hết tiết, tôi đi ra khỏi lớp, muốn vào thư viện, không phải để đọc sách, chỉ là muốn yên tĩnh mà thôi.

Đang thẫn thờ bước xuống cầu thang thì tôi giật mình bởi tiếng gọi:

- Niên ơi, lớp trưởng đang gọi mọi người vào để họp lớp kìa!

Tôi quay người lại, ra là Hà Trang đang gọi tôi, không để ý, tôi bước hụt một bước… Một bàn tay kéo tôi lại, nhưng không đủ sức… Trạng thái lơ lửng trong tích tắc… Cả hai chúng tôi đều ngã… May là chỉ còn cách chiếu nghỉ giữa cầu thang vài bậc, chúng tôi đều không sao, chỉ có điều Hà Trang ngã đè lên người tôi, tôi cảm thấy thấy tức ngực. Trong cơn chuếnh choáng, tôi thấy bóng người chạy vội xuống cầu thang, đỡ Hà Trang ra khỏi người tôi, hỏi cô ấy bằng giọng lo lắng vô bờ bến:

- Cậu có sao không? Đau ở đâu không? Tớ dìu cậu xuống phòng y tế.

Hà Trang lắc đầu nhìn Tuân, giọng nghèn nghẹn nước:

- Không… không sao…
- Không sao mà lại khóc – Tuân trách móc nhẹ nhàng....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Người hùng đụn cát
» Kế hoạch... cưa trai
» Chúng ta đã từng yêu trong hồi ức
» Hẹn ước ngày mưa
» Yêu thương đi lạc
1234...575859»
Truyện ngẫu nhiên
» Yêu thương đi lạc
» Tháng năm không ở lại
» Ký ức bị thời gian vùi lấp
» Hẹn gặp lại cậu
» Mùa nắng Đà Lạt
123456»