watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Rồi… có lẽ tôi sẽ nói cho cô ấy biết cảm giác của tôi… Biết đâu cô ấy chấp nhận… Biết đâu ngày mai nắng lên…

Bản tin thời tiết thông báo sáng nay sẽ có mưa phùn, nhiệt độ giảm xuống nhanh, chỉ còn dưới 10 độ.

Tôi đóng chặt cửa sổ lại để tránh tiếng gió rít gào, những hạt mưa li ti đập vào cửa kính, chảy xuống, tạo thành những vệt dài xiên xẹo. Tôi kéo tấm rèm cửa, cho sách vở bút thước vào balo, còn cả cuốn vở nháp chi chít những chữ số và công thức Toán học viết vội của Tuân.

Đứng trước gương, tôi lấy cây son màu hồng cánh sen ra tô vài nét trên bờ môi nhợt nhạt, nghĩ một giây, sau lại lấy tay chùi đi. Quấn vội chiếc khăn màu nâu chocolate có sọc ngang màu trắng lên cổ, tôi khoác balo một bên vai, chạy xuống dưới nhà. Ngó đầu vào trong bếp, tôi nói với mẹ:

- Con đi học đây ạ, con sẽ ăn sáng ở căn-tin trường.

Xe buýt thả tôi xuống quá điểm đỗ tận 10m, cũng phải thôi, mỗi khi xe quá tải, bác tài xế thường đánh lái quá lên, để những hành khách bên dưới không chen lên nữa. Tôi cũng phải vất vả lắm mới lách được cái xác còm ra đến cửa. Chưa kịp đặt chân xuống đất thì xe đã bắt đầu chuyển bánh, tôi bị mất đà, nhào xuống mé đường.

Chiếc ô thảm hại rơi xuống đúng rãnh thoát nước, còn tôi, thê thảm hơn, đầu gối trượt xuống bậc lên vỉa hè, lớp vải mong manh rẻ tiền của chiếc quần đồng phục bị xé rách, hai bàn tay trầy xước. Bên trên, mưa xối xả rơi xuống thấm vào da thịt. Và lạnh, và buốt.

Tôi cảm thấy da mình đang tái dần đi, nhưng hai má bắt đầu bốc khói. Ngã trước mặt nhiều người đi đường như vậy thật là mất mặt. Đó chỉ là tôi cảm thấy thế thôi, thực tế khi tôi ngẩng đầu lên thì chẳng có ai chú ý tới mình cả. Trong tiết trời mưa gió, người ta đi thật nhanh mong sao tới đích đến của mình, chẳng ai buồn chú ý đến con bé đáng thương đang lồm cồm dưới đất là tôi.

Cắn răng, tôi chống tay đứng dậy, trơn, lại suýt trượt lần nữa. Nhưng không, một bàn tay thô ráp và mạnh mẽ đỡ ngang lưng tôi. Tôi giật mình, ngẩng đầu lên nhìn chủ nhân của bàn tay ấy. Không quen.

Chủ nhân của bàn tay mang một khuôn mặt nghiêm nghị, mái tóc ngắn màu đen tuyền hơi rối, đôi mắt đen và sâu thẳm, khóe môi hơi trễ xuống, chắc chắn là một người chỉn chu không biết đùa. Cậu ấy mặc đồng phục giống tôi.

Tôi đứng thẳng người, khe khẽ nói:

- Cám ơn.
- Không có gì.

Cậu ta nhếch khóe môi ( một nụ cười hay là tôi tưởng tượng?) rồi đưa ô của mình cho tôi. Tôi lắc đầu:

- Không cần đâu. Tớ có ô rồi…

Nhưng cậu ấy vẫn kiên quyết nhét ô của mình vào tay tôi, lực hơi mạnh, khiến tôi cảm thấy rát do ma sát vào những vết xước ở lòng bàn tay. Rồi tôi ngạc nhiên nhìn cậu ấy cúi người, thò tay xuống rãnh thoát nước…

- Đừng! Không cần làm thế!- Tôi kêu lên.

Như bỏ qua tiếng kêu của tôi, cậu ta “vớt” chiếc ô của tôi lên.

- Nó rất, rất bẩn - tôi nhăn mặt. Còn có mùi khó chịu nữa.

Khi tôi còn đang dở khóc dở cười nhìn chiếc ô màu hồng nhạt ưa thích của mình nhỏ thứ nước bẩn màu nâu tong tỏng thì cậu ta rũ chiếc ô thật mạnh, rút từ trong túi một chiếc khăn lau cẩn thận chiếc ô, rồi quay sang đưa nó cho tôi và nói:

- Cậu dùng ô của tôi đi. Cái này bẩn rồi.

Nói xong chạy thật nhanh trong màn mưa. Tôi chỉ biết đứng nhìn trơ tráo theo lưng cậu ta, một ý nghĩ vang lên trong đầu: “Mình gặp được người tốt.”

***

Vào lớp với bộ dạng thảm hại, tôi buồn thiu ngồi vào chỗ, cô bạn ngồi chung bàn lấy giấy ăn ra , lo lắng hỏi tôi:

- Sao vậy, người bẩn hết này? Mấy vết này khó sạch lắm! – Nói rồi giúp tôi lau chùi những vết bẩn trên áo đồng phục.
- Ừ, tớ bị ngã. – Tôi cười gượng.

Ngẩng đầu lên nhìn sang dãy bên cạnh, ngang bàn của tôi là bàn Tuân, lúc này cậu ấy đang cười đùa với bạn gái bàn trên. Nụ cười của Tuân vẫn sáng rạng, đôi mắt lanh lợi tinh nghịch như lấp lánh ánh mặt trời giữa nền trời đông xám xịt. Tim tôi lại nhói lên. Hình như cảm thấy ánh nhìn của tôi, cậu quay lại. Ánh mắt kinh ngạc nhìn tôi:

- Trời, sao người cậu bẩn thế?

Tôi vội lau lau những vết bẩn dính trên áo quần, xấu hổ nói:

- À, tớ…

Nhưng không đợi tôi nói hết, cậu đã cắt ngang lời tôi:

- Có mang quyển nháp của tớ đi không? Hôm qua tớ vừa nháp xong thì cậu mượn, tớ còn chưa kịp chép vào vở, hôm nay cô kiểm tra đấy.
- Có, có.

Tôi vội nói rồi mở ba-lô ra lấy quyển nháp đưa cho Tuân. Cậu ấy giật lấy rồi liếc mắt nhìn tôi:

- Sắp vào tiết rồi, không biết có kịp chép xong không nữa.

Tôi mím môi không đáp lời, sẽ áy náy lắm nếu như cậu ấy không kịp chép lại và cô giáo gọi lên kiểm tra. Thực ra hôm qua tôi đã làm xong ngay trên lớp, chỉ là… tôi muốn giữ chút gì của cậu ấy, trong một đêm thôi. Chắc rằng cậu ấy sẽ không phát hiện ra giữa quyển nháp ấy bị mất một tờ đâu nhỉ? Chỉ là một quyển nháp thôi mà, cậu ấy sẽ chẳng để ý đâu…

Cô bạn bàn trên quay xuống nói với Tuân, giọng nói mỉa mai nhưng vẫn nghe có chút gì đó trìu mến:

- Chẳng lẽ cậu làm được ở nháp mà không làm lại được vào vở hay sao? Đừng làm khó Niên nữa, chẳng qua cậu lười thôi.
- Đâu có… tớ chỉ muốn trêu cậu ấy một chút. – Tuân cười với Hà Trang - Hay là cậu ghen vì tớ trêu cậu ấy đấy?!
- Cậu… cậu là đồ vô duyên… - Hà Trang đỏ mặt, khẽ đánh vào vai Tuân.

Tôi lại thấy nhói. Thực ra chuyện hai người đó có ý với nhau nào phải tôi không biết, cả lớp ai cũng biết. Chỉ có điều, tôi vẫn ôm một hy vọng nhỏ nhoi. Cho đến khi Tuân vẫn chưa công nhận Hà Trang là bạn gái cậu ấy, thì tôi vẫn có quyền trông đợi, có phải không? Mặc dù tôi biết chuyện đó mong manh như độ dày của một tờ giấy, mà lại là một tờ giấy nháp, thì càng không đáng để đợi mong. Người ta nháp xong chằng chịt vào tờ giấy, sau đó, nó sẽ bị vo viên lại và bỏ đi. Tình cảm của tôi, liệu có bị vo viên lại và bỏ đi như thế? Không phải vậy, đúng không Tuân?

Đợt mưa kéo dài những nửa tháng. Ở thành phố này, mùa đông thường đi kèm những cơn mưa dai dẳng và lạnh buốt. Hệ thống thoát nước liên tục được nâng cấp nhưng nào có ăn thua. Người đi đường trốn mình trong những lớp áo khoác dày và trốn dưới những chiếc ô đủ màu sắc.

Tôi bám chặt bàn chân xuống lòng đường, đôi giày thể thao bằng vải đã sũng nước, đất bùn vấy bẩn. Mặc dù cố gắng tránh những vũng nước mưa, nhưng từ bến bus vào trường khá xa, đến lúc đứng trước cổng trường thì chân tôi đã hoàn toàn ướt lạnh, thậm chí tê cứng.

Từ lần bị ngã và được “người lạ” cho mượn ô, hôm nào tôi cũng mang theo hai chiếc ô, một chiếc là của tôi, chiếc còn lại của “người lạ”, tôi gập gọn, cho vào ngăn lưới bên ngoài balo, chờ dịp gặp lại sẽ trả cậu ta. Lạ lùng là dù học cùng trường, tôi cũng chưa lần nào nhìn thấy cậu ấy, mà tôi cũng chưa từng cố gắng tìm. Khi nào gặp thì sẽ gặp thôi…

Vừa vào trong sân trường, tôi đã thấy Tuân. Cậu ấy đang đứng nói chuyện với Hà Trang dưới mái che chỗ bảng tin của trường, chỉ có hai người họ đứng đó. Hình như họ đang cãi nhau, tôi thấy vẻ mặt họ trông có vẻ căng thẳng. Dưới màn mưa lạnh lẽo, tôi thấy Tuân nhíu mày nói gì đó, còn Trang thì khóc.

Cảm xúc lẫn lộn, tôi đứng trân trân. Một cái dáng cao lớn đi lướt qua mặt tôi, hình như hơi dừng lại... Nhưng lúc này chẳng điều gì có thể khiến tôi chú ý nữa. Ánh mắt tôi lúc này chỉ hướng về phía Tuân.

Họ không nói chuyện với nhau đã gần một tuần rồi. Không khí trong lớp như trầm hẳn lại. Hai người đó vốn là những kẻ sôi nổi và cũng là trung tâm nổi bật của lớp. Chỉ cần mỗi hành động của họ, dù nhỏ, cũng có thể ảnh hưởng đến xung quanh. Tôi – con người bé nhỏ và nhạt màu, có thể thấy rõ điều đó, vì tôi chính là người để ý đến họ nhất....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Người hùng đụn cát
» Kế hoạch... cưa trai
» Chúng ta đã từng yêu trong hồi ức
» Hẹn ước ngày mưa
» Yêu thương đi lạc
1234...575859»
Truyện ngẫu nhiên
» Yêu thương quay về
» Xin em đừng kiêu hãnh
» Xin được gọi đó là tình yêu
» Vì em đã không thể cùng anh...
» Và ngày mai nắng lên
1234...111213»