watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


Cuối cùng thì cơn mưa rào cũng tạnh, cũng là lúc Ka vừa đến. Tôi định òa khóc như một đứa trẻ nhưng trông bộ dạng hớt hải của Ka lúc đó, tôi kìm nước mắt lại. ‘’Anh cố tìm một cái áo mưa đôi màu da cam em thích nhưng tìm mãi không thấy, đường thì đông quá mà điện thoại thì hết pin. Anh xin lỗi, anh rất xin lỗi.’’ - Ka phân trần. Tôi mím chặt môi cố không để nước mắt rớt ra. Nước mưa nhỏ xuống từ mũ bảo hiểm, đầm đìa khuôn mặt anh, chảy đẫm cả cổ áo có ‘’trái cấm’’ đang đưa lên đưa xuống rất nhanh khi nói. Ngay lúc này, tôi tưởng như đã học thuộc được đường nét cơ mặt anh khi chuyển động, rằng khi anh cười thì sẽ như thế này, khi lo lắng thì sẽ thế kia…

Chúng tôi cùng nhau đi hối hả trên đường. Khi lao xuống dốc, tôi như rụng tim, bần thần vì cây sưa trắng mê mải giữa lòng Hà Nội bạc phếch vì mưa bẩn. Tôi níu chặt lấy áo Ka như níu chặt cái cảm xúc đang dâng tràn trong tâm hồn. Trời vẫn đang rất lạnh, áo tôi đã ngấm nhiều giọt nước mưa lúc nãy. Đầu óc tôi lúc này vô cùng mông lung. Chúng tôi ghé vào quán café cũ, nơi hai đứa từng không hẹn mà gặp. Tôi chủ động ngồi gần bên Ka. Anh vẫn bắt đầu câu chuyện bằng những lời kể về thời tiết quen thuộc, giọng Việt Nam trọ trẹ nhưng ấm áp dễ thương.

Vốn thể chất yếu, cơn mưa chiều nay đã làm tôi rất mệt mỏi. Tôi vẫn muốn nghe Ka nói, nhưng không thể. Tôi dựa đầu vào vai anh, mắt nhắm lìm. Anh chắc hẳn đã nói điều gì đó, rất nhiều, trong khi tôi lặng im. Tôi đã thoáng chớp mắt một chút và mơ hồ nghe anh nói về một chuyến đi, một sự bắt buộc, một điều phải làm nào đó… Từ lúc quen Ka, chưa bao giờ tôi hỏi bao giờ anh sẽ quay trở về Nhật Bản hay anh sẽ ở Việt Nam trong bao lâu, sau chuyến công tác dài ngày ở Việt Nam anh sẽ làm gì? Hình như tôi tin Ka rất nhiều, hay bởi anh là bạn thân của người-bạn-già của tôi, nên tôi tin anh cũng tốt như ông vậy. Dẫu sao, sớm thôi, tôi sẽ nói cho anh một vài điều mà tôi đang giấu kín, nó sẽ thật bất ngờ và ngọt ngào, đáng yêu như cây sưa trắng chiều nay tôi bắt gặp vậy.

Đã gần đến ngày Tốt nghiệp, tối nay là lần cuối cùng tôi nghe người-bạn-già của tôi chơi Scarborough Fair ở quán với tư cách là một nhân viên. Ông ấy vẫn luôn lôi cuốn và thu hút mọi ánh nhìn của mọi người lúc chơi đàn. “Không biết cháu và Ka quen nhau được nhiều chưa, nhưng ta thấy anh ta rất mến cháu. Anh ta trông cũng đáng quý đấy chứ nhỉ?”, người-bạn -già của tôi nheo mắt cười.“Tặng cháu cây đàn này, hi vọng sẽ có lúc cháu tự chơi được một bản nhạc, Scarborough Fair chẳng hạn.’’ Ông luôn làm tôi bất ngờ, không bằng việc này thì bằng việc khác. Nói lời cảm ơn với ông thôi, thật sự là không đủ. Ông ôm tôi vào lòng, tôi thấy mình bé lại, bao giờ cũng thế, trước một người đàn ông lớn như vậy. Tôi nhắn tin với Ka rằng đang rất mong ngày mai được gặp anh. Ka chắc hẳn sẽ rất vui, anh sẽ chơi cho tôi nghe một vài bản nhạc mà tôi mê mẩn. Mà không, không chỉ một vài, mà sẽ là rất nhiều, rất nhiều…

Ngay cả đến lúc về đến nhà, tôi vẫn chưa hết bất ngờ với cây đàn mình đang mang sau lưng. Tôi vuốt đi vuốt lại trên cái bao đàn đen nhánh. Cây đàn đã cũ nhưng người-bạn-già của tôi đã nâng niu nó rất cẩn thận. Tôi mở đoạn video hôm trước đã quay Ka chơi Scarborough Fair và tí toáy học theo cách anh phiêu cùng nó. “Tách!” - dây số 4 bị đứt. Tim tôi như thắt lại, tiếng dây đàn đứt như vẳng đi vẳng lại trong căn phòng im lặng. “Tách! Tách! Tách!’’. Đêm đó tôi đã rất khó ngủ.

Tôi hẹn gặp Ka ở quán café quen. Tôi còn phải sửa dây đàn trước khi gặp anh nữa. Tính tổng thời gian từ trường về, tắc đường và đi sửa dây đàn, thế nào tôi cũng bị trễ cuộc hẹn với Ka 30 phút. Tôi không có dự định hoãn cuộc hẹn này sang giờ khác, có thể để anh chờ một chút, nhưng anh sẽ vui và bất ngờ biết làm sao khi tôi mang cây đàn này tới. Khuôn mặt thể hiện sự nóng lòng muốn nhìn thấy tôi ngay lúc đấy chắc hẳn sẽ rất đáng yêu, tôi cười mỉm và ngắm nhìn bầu má đang hồng lên trong gương của mình.

6h tối rồi, nhưng tôi vẫn bị bó chặt trong dòng xe ì ạch tiến qua tiến lại. Tôi nhắn tin bảo Ka cố chờ thêm chút nữa. Phải khó lắm tôi mới luồn lách ra khỏi dòng người này. Trời đang mưa phùn nhè nhẹ, lành lạnh - cái tiết trời đáng yêu của Hà Nội mà Ka đặc biệt yêu. Giờ này có lẽ anh đang ngồi dựa lưng vào tường và xoay xoay cốc café của mình trên tay.

Ánh sáng vàng ấm áp của quán cà phê quen đã hiện ra trước mắt tôi. '’Có người nhờ tôi gửi lại cho chị cái này. Anh ấy tên là Kasube Takeshi.’’

Tôi đứng người, thở hổn hển sau quãng đường đầy khói và mưa bụi vừa qua. Ka hay đùa, chắc hẳn anh đang muốn dành một điều gì đó cho tôi.

'’Anh ấy vừa đi cách đây 15 phút.’’ Anh ấy bận đột xuất ư? Sao anh không gọi để báo cho tôi? Có cái gì đó không ổn, tôi không muốn mường tượng một điều gì đáng buồn như các cuộc chia tay không được gặp mặt nhau trên phim ảnh.

Tôi mở thư của Ka và nước mắt rơi xuống như mưa. “Đêm hôm trước anh đã nói lí do tại sao anh phải đi. Anh xin lỗi, rất xin lỗi nhưng anh không đủ can đảm để nói lời tạm biệt em. Tạm biệt.”

Đêm hôm trước... Đêm hôm trước... anh ấy đã nói điều gì đó, rất nhiều trong đêm hôm trước... Thật sự tôi không đủ bình tĩnh để hình dung chuyện gì đang xảy ra nữa.

Ka đã đi rồi, anh đi thật rồi, tôi hoảng hốt. Nhưng anh chỉ mới đi 15 phút thôi, 15 phút, chắc anh đi chưa xa, tôi có thể đuổi theo, gọi tên anh, nhưng đi hướng nào, anh ở đâu, giữa thành phố mấy triệu con người?

'’Cô ổn chứ?’’- cô phục vụ hỏi tôi ân cần, ánh mắt vồn vã.

''Em ổn chứ?” - trong lòng tôi xoáy lên câu hỏi của Ka tối hôm ấy. Anh đã quàng khăn bông to sụ và mang hộp bánh trôi kì công làm cả buổi tối đến cho tôi. Cô ấy, cô ấy cũng muốn biết tôi có ổn không?

'’Tôi… tôi… ổn. Cảm ơn.’’

Tôi đi ra cửa và quyết định bách bộ về nhà. Nước mắt không ngừng rơi, ướt đẫm cùng mưa suốt cả đường đi. Lúc chiều, vì vội quá, tôi không mang theo áo khoác, mà chỉ mặc mỗi chiếc áo len mỏng và quàng một chiếc khăn dài. Gió mùa đông cuốn xoáy lấy trái tim nhỏ bé yếu ớt của tôi và vẫn luôn hồn nhiên thổi. Cứ thế, tôi bước đi và mưa phùn phả vào mặt tôi lạnh giá. Tôi tự hỏi, từ giờ đến lúc về nhà, cây đàn có thể nặng dần lên không, mưa phùn rơi lấm tấm có thể phủ trắng xóa lên tóc mình như điểm những hạt kim sa lấp lánh không, sự hẫng hụt và trống rỗng trong lòng này có ăn mòn bước chân tôi không?

Giá như lúc này tôi có thể vừa đi trên đường vừa tự chơi Scarborough Fair cho chính tôi nghe…

Are you going to Scarborough Fair?
Parsley, sage, rosemary, and thyme
Remember me to one who lives there
She once was a true love of mine…

Bởi những bản nhạc luôn dở dang, theo cách riêng của nó...
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Người hùng đụn cát
» Kế hoạch... cưa trai
» Chúng ta đã từng yêu trong hồi ức
» Hẹn ước ngày mưa
» Yêu thương đi lạc
1234...575859»
Truyện ngẫu nhiên
» Người hùng đụn cát
» Chúng ta đã từng yêu trong hồi ức
» Yêu thương đi lạc
» Một người vừa đủ để yêu
» Xin hạnh phúc đừng chạy quá xa...
1234...373839»