Buzz! Vẫn là Ka, 5 phút sau. ‘’Đừng ngại, cho tôi địa chỉ, tôi sẽ đến ngay. Chỗ em ở có lẽ không xa chỗ tôi lắm đâu. ‘’
Tôi tròn mắt nhìn vào màn hình, Ka sẽ không đùa đâu. Cũng đã hai tuần rồi hoặc hơn thế, Ka chưa đến café ở quán. Không chần chừ, tôi gõ địa chỉ nhà tôi và hướng dẫn đường đi cho anh.
Ka đến, nhanh hơn tôi tưởng, đi bằng xe máy, một tay lái, một tay kia giữ lấy hộp bánh cho tôi. Không hiểu là tôi sẽ cười thật tươi để chào anh hay rớm nước mắt vì xúc động nữa. Anh bảo lạnh quá, nhưng bảo vẫn phải ôm lấy hộp bánh này, bỏ trong cốp xe sẽ xóc, bánh mất ngon. Tôi ngước nhìn Ka, khuôn mặt đỏ ửng, mũi sụt sịt, cổ quấn cái khăn bông to sụ và lắng nghe giọng Việt Nam trọ trẹ nhưng ngọt ngào như giai điệu Scarborough Fair của anh. Tôi ngắm anh đủ lâu đủ để chân tay Ka lóng ngóng cả lên giữa trời lạnh và quên mất việc phải mời anh vào nhà, uống một cái gì đấy nóng để ấm người. Ka quay xe ra về, dặn tôi ăn đi cho nóng, trong khi tôi vẫn đang mơ màng hạnh phúc và lí nhí cảm ơn.
Chiều nay tôi xin nghỉ làm ca đêm một buổi và đến quán café quen thuộc trên đường về nhà để thư giãn. Đó là một quán café nhỏ, đủ riêng tư, chỉ chơi nhạc không lời, ở trên cao và trông ra một cái hồ rộng. Trời mùa đông, sương trắng giăng phủ khắp mặt hồ lạnh lẽo. Chút sắc vàng cuối cùng đang nối nhau thả mình xuống lòng sông thật yếu ớt. Nước dềnh lên, dập xuống, nhấn chìm những cây con mảnh dẻ bé bỏng bên hồ, còn mặt hồ vẫn lạnh lùng phẳng lặng. Gió luồn qua khung cửa sổ bỏ ngỏ làm bàn tay tôi tê tái. Quàng khăn thật ấm, tôi toan ra về. Vừa ngước mặt lên, là Ka, Ka đang đứng trước mặt tôi. Vẻ hấp dẫn nhẹ nhàng của anh không lần nào không làm tôi choáng ngợp. Từ lần gặp nhau lúc gần sáng đến giờ, chưa bao giờ tôi được ngắm kĩ anh trực diện đến thế. Môi tôi run run và sững sờ không nói nên lời nữa. Thật sự thì, tôi đã có ý định gửi cho Ka video tôi tự quay lại được hôm anh chơi Scarborough Fair và rồi sẽ hẹn anh một hôm đi uống café để cảm ơn cho hộp bánh lúc gần sáng của anh ấy. Lần không hẹn mà gặp này khiến tôi bất ngờ. Vẫn dáng đứng ấy, khuôn mặt anh vẫn sáng ngời đáng yêu, cổ áo sơ mi lộ ra trên chiếc cổ áo len trông thật lịch thiệp. Anh mời tôi đi ăn tối ở một nhà hàng mà anh cho là rất ngon.
''Đi ăn với một người đàn ông…’’, tôi lẩm nhẩm trong đầu, "có sao không nhỉ?", lâu lắm rồi tôi chưa đi ăn ở ngoài và lần cuối cùng là đi với bố. ‘’Chỉ có hai người thôi ư...’’, tôi lại lẩm nhẩm, ‘’đã bao giờ đâu nhỉ...’’. ‘’Bình tĩnh nào…’’, tôi tự nhủ, bạn bè thôi mà. Đi cạnh Ka, trong đầu tôi chìm ngập hình ảnh anh, khuôn mặt hút hồn và giọng nói trọ trẹ, ngập ngừng của anh. Để rồi không hiểu tại sao tôi lại gọi thức uống tráng miệng là café. Ka bụm miệng cười, nheo mắt nhìn tôi, ‘’Sao thế em, café ư, nó sẽ làm giảm vị giác của em đấy, mình còn bao nhiêu món ngon. Nước cam nhé?’’ Tôi gật lấy gật để như một con ngốc.
Rõ ràng là những lúc trò chuyện rôm rả khi chat chit khác hẳn với lúc nói chuyện trực tiếp bên ngoài. Vẻ ngoài tự nhiên của Ka cũng khó cho tôi được cảm giác dễ gần ngay được. Khi khó vào đề một câu chuyện, chúng ta thường mào đầu bằng những chuyện thời tiết vẩn vơ. Ka nói anh đã quen với kiểu thời tiết ẩm ương rất đặc trưng của Hà Nội. Anh yêu lắm lớp sương mù trắng lạnh giá của sáng sớm, thật là lãng mạn biết bao khoảnh khắc giọt mưa rơi tí tách bên mái hiên vào buổi chiều muộn nữa. Bữa ăn tối nhẹ nhàng trôi đi và không biết khả năng lợi khẩu của tôi đã biến đi đâu ngay lúc tôi cần.
Trong lúc ăn, để có chuyện mà nói, Ka nhận xét rằng phụ nữ Việt Nam thật thông minh, đơn cử như cô chủ cửa hàng ăn này mà anh quen. Tôi lật giở thực đơn của nhà hàng này một lần nữa, gần 100 món ăn, đầu bếp nhà hàng này ba đầu sáu tay thật, hoa cả mắt. 100 món ăn - phong phú thật, nhưng chỉ sử dụng chừng nào đấy số nguyên liệu thôi, Ka phân tích. Cái cốt là những món ăn đặc biệt ngon đã được nhà hàng gây ấn tượng trong menu này bằng cách in màu và miêu tả xem nó ngon như thế nào. ‘’Như lúc nãy em chọn Rossini ấy, trong lúc chờ chắc hẳn đã có tí chút tưởng tượng nó hấp dẫn thế nào.’’ - Ka cười và đánh mắt nhìn tôi, muốn khẳng định mình đúng. Rossini… Rossini… món ăn Tây tôi chưa từng ăn bao giờ… ‘’Phi lê bò Úc áp chảo hai mặt, bỏ lò cho đến khi chín tới để đạt được hương vị đậm đà thơm ngọt. Gan ngỗng béo của Pháp rán vàng đều. Cả hai ăn cùng khoai tây chín dầm nhuyễn với kem tươi. Tất cả quyện trong sắc đỏ ngọt ngào của nước sốt mang hương vị rượu vang và lá pennies. Rossini đang chờ để được tan chảy trong miệng bạn’’. Và món ăn này đã nhảy ra khỏi đĩa và tan chảy trong miệng tôi rồi. Tôi vẫn không ngừng lắng nghe Ka nói và thầm thán phục sự tinh tế của anh chàng này.
8h tối, còn quá sớm để kết thúc một lần gặp mặt tuyệt với như hôm nay. Ka mời tôi về nhà. Phòng anh đơn giản, nhẹ nhàng, thanh lịch, treo nhiều tranh mành, nó cho tôi cảm giác mát mẻ và thanh bình. Anh mời tôi một cốc café khi tôi đang ngắm nhìn khung cảnh thành phố về đêm. Lúc này, trong lòng tôi đã bớt đi nhiều ngượng ngập. Tôi ngỏ ý khen khăn phòng tuyệt vời của Ka, anh cười, vẫn nụ cười nhẹ nhàng mỗi lần tôi gặp anh ở quán café. Tôi sẽ phải lòng nụ cười ấy mất!
'’Em không biết nhiều loại cà phê cho lắm, nhưng hình như mùi vị của cốc café này khác với loại café em thường uống.’’
'’Có lẽ em hay dùng café Robusta. Đây là café Abrica. Cả hai loại đều là những loại café phổ biến, nhưng Abrica ưa sống ở những vùng cao hơn, khí hậu mát mẻ nên thơm ngon hơn. Robusta thì lại chống chọi được với những vùng khí hậu ẩm, khô.’’ Ka xoay xoay cốc café của mình trên tay và nói một cách say sưa.
'’Ra thế.’’ Tôi gật gù.
'’Nếu phối trộn cân bằng hai loại café này, giữa tính thanh chua của Abrica và thể chất đậm đà của Robusta thì ta sẽ có một loại café hoàn hảo. Lần sau ghé nhà tôi, tôi sẽ mời em!’’
'’Giống như một cuộc gặp gỡ có duyên!’’. Tôi đá lông nheo với Ka.
'’Tiếng Việt thật là đẹp, có duyên - tôi biết từ này.’’ - Ka cười đắc chí.
Tôi cũng mỉm cười với anh và thoáng mơ mộng về những lần gặp sau thật vui vẻ như thế này. Những ngày tiếp theo trôi qua với nhịp điệu nhẹ nhàng. Công việc part-time của tôi vẫn ổn. Gặp được một người như ông chủ quán của tôi làm tôi có khao khát ngày nào cũng có thể lên danh sách vô vàn điều phải hỏi để được nghe ông nói. Ka vẫn đến quán thường xuyên, mỉm cười nhiều hơn với tôi. Anh đã ngỏ ý sau giờ làm ca chiều nay sẽ đón tôi về.
5h chiều - giờ của tắc đường, xô đẩy và chen chúc. Từng phút trôi qua, tôi thật sự trông chờ giây phút Ka đến. Đã mười, rồi mười lăm, hai mươi phút, có lẽ anh đang đi trên đường. Ba mươi phút rồi, tôi có nên gọi cho anh không, nhưng nhấc điện thoại nghe giữa lúc đường sá đông đúc này cũng thật là nguy hiểm. Gần một tiếng đồng hồ trôi qua, tôi có gọi cho Ka nhưng anh tắt máy. Tôi vẫn liên tục gọi cho Ka ngay sau đó nhưng vô ích. Tôi hơi hoảng hốt, nếu Ka là một chàng trai Việt Nam, tôi sẽ không bất an đến thế. Trời đổ mưa và tôi có cảm giác chiếc điện thoại trên tay tôi nặng như đá. Tôi sẽ thấy gì đây... ngoài màn mưa đang ướt đầm đôi mắt tôi. Có lần Ka đã bảo, khi lo lắng hay sợ sệt, anh sẽ hát. Tôi cố hát, cố cất lên một bài hát nào đó mà ngay lúc đó tôi có thể nhớ để chờ Ka đến, cố chặn lại những suy nghĩ linh tinh dại dột đang ùa đến trong đầu. Tôi cố soạn một tin nhắn cho Ka trong khi hai tay đang run lên,’’Anh đang ở đâu?’’, bàn tay lâu ngày quen nhắn tin với Tiếng Việt không dấu đang cố tìm dấu hỏi luống cuống cả lên....
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








