Bí mật
- Mình không biết đó có phải là tình yêu hay không nữa. Có lẽ mình nhầm! - Vi nghẹn ngào, dường như nó đang phủ nhận tình cảm, hay ít ra là che đậy những gì đang diễn ra trong nó. Vi cố ngăn dòng nước mắt đang trực trào ra. Nó thấy xấu hổ.
- Nghe này Vi, mình biết Vi đang tự lừa dối chính mình, mà Vi biết đó là điều không thể. – Hoài, người bạn thân nhất của Vi cũng là một trong tam quái chơi với nhau từ hồi còn để chỏm, nói.
- Mình biết, nhưng mình không thể tưởng tượng được cuộc sống của mình sẽ biến động như thế nào và tình bạn của chúng mình sẽ ra sao nếu mình nói ra điều ấy. Mình tin là Hoài cũng không muốn nó đi theo chiều hướng xấu. Vậy thì Hoài đừng nói gì vội nhé, hãy để cho mình có thể chuẩn bị cho việc này, được chứ?
Hoài im lặng có thể hiểu là đồng ý. Hoài quay mặt đi không nói gì, để lại Vi miên man với những cảm xúc có đôi phần không tốt (theo Vi là thế) và cả sự lừa dối chính bản thân mình. Hoài muốn nói một điều gì đó để an ủi Vi, nhưng Hoài sợ, sợ câu nói của mình sẽ xé toạc 10 năm là bạn giữa Khánh và Vi. Hoài đành im lặng. Một sự im lặng mà Hoài không hề muốn.
Hoài, Khánh và Vi là tam quái chơi với nhau khá lâu. 10 năm có thể không phải là một thời gian quá dài nhưng cũng không hề ngắn ngủi trong cuộc đời mỗi con người. Vậy mà cho đến hôm nay Hoài mới biết người mà Vi thầm yêu là Khánh, cho dù cả Hoài và Vi đều biết, Khánh đã có bạn gái.
Vi ngồi lặng đi trong phòng, nước mắt chỉ trực trào ra, nhưng nó không dám khóc. Dường như Vi sợ nước mắt sẽ xóa nhòa và làm vỡ vụn thứ tình cảm mà nó tạm gọi, tạm cắt nghĩa là tình yêu. Trong đó có cả những dư vị ngọt ngào xen lẫn đắng cay. Vi có thể hiểu rằng 10 năm tình bạn không thể làm nên một tình yêu. Dẫu biết đoạn cuối của một cuốn sách là bi kịch nhưng Vi vẫn cố đọc từng trang chỉ để thấy trái tim mình rớm máu. Vi cười vì thấy nó đẹp như một giấc mơ, Vi dám sống, dám yêu thương dù biết mình đau đớn. Phải rồi, nó đẹp như giấc mơ của đời Vi, đẹp đấy, nhưng sẽ tan khi Vi tỉnh.
Sự thật trong buổi chiều đông
Tan học. Trời đông lạnh như thấm vào từng thớ thịt. Trời âm u, đen xì xì, lụp xụp. Cơn gió bấc thổi hù hù va chạm vào mặt người như một cái tát chẳng hề êm ái. Một buổi chiều đông không đẹp, không đẹp như chính giấc mơ của Vi – tối om và bế tắc. Khánh rời lớp học và nhận ra cánh tay vẫy vẫy của Hoài.
- Khánh ơi Hoài nè, đi uống nước nhé!
- Hoài rảnh à? Ừ thì đi, mà Vi đâu sao không rủ đi cùng? – Khánh nói.
- Hoài có chuyện muốn nói với riêng Khánh thôi, nên không rủ Vi, đi thôi.
Khánh cười, khiến hơi ấm lan tỏa ra trong không gian, xua đi phần nào cái giá lạnh vây quanh.
Một phòng trà nhỏ nằm kế bên hồ, nơi mà cả nhóm vẫn thường tập trung. Hoài và Khánh cùng đến đó, chỉ khác là lần này không có Vi.
- Khánh biết sao Hoài gọi mình Khánh ra đây không?
- Chịu, Hoài cứ làm như Khánh là thầy bói không bằng.
- Ừ, cũng phải, Hoài và Vi cùng là con gái, lại chơi thân với nhau thế mà Hoài còn không biết cái bí mật của Vi thì làm sao một tên con trai vô tâm như Khánh hiểu được.
- Sao thế, Vi có bí mật gì trầm trọng lắm à? Mà sao chưa gì đã trách tôi vô tâm thế hả, mời người ta đi uống nước để chê bai đó hả?
- Thực ra đó là một điều bình thường nhưng nó là một phần thế giới tâm hồn của Vi. Điều đó sẽ chẳng bao giờ là trầm trọng nếu như Khánh đón nhận nó theo một chiều hướng tích cực.
- Sao lại là mình?
- Khánh à, Khánh có biết người mà Vi thầm yêu bao lâu nay là Khánh không?
- Hoài khéo đùa thật đấy.
Khánh cất tiếng cười lớn như thể đó là một khám phá lí thú nhưng không có thật của Hoài.
- Khánh nghĩ Hoài có thể mang danh dự của Vi ra mà đùa được ư? Hoài biết điều đó khá bất ngờ nhưng nó là sự thật, nhưng vì tình bạn của chúng ta bao năm qua, mình nghĩ chúng ta nên đối mặt với nó.
- Không thể thế được, chúng mình đã làm bạn với nhau bao nhiêu năm qua điều đó nếu có thì mình phải biết chứ. Vả lại mình cũng đã có bạn gái, Vi thừa biết điều đó mà, thậm chí những lúc mình và người yêu giận nhau người giúp bọn mình làm lành cũng chính là Vi. Mình không tin đó là sự thật đâu.
- Hoài còn không muốn đó là sự thật hơn Khánh ấy chứ, vì mình không muốn Vi khổ, nhưng tiếc là không phải vậy. Chúng mình vẫn biết Vi là đứa tốt như thế mà, tốt đến mức lạ thường.
Hoài nói, nhìn và nắm lấy tay Khánh như để làm cho Khánh cảm thấy đó không phải là điều gì quá ư lớn lao.
- Thực ra Khánh không phải thay đổi gì cả, chỉ cần Khánh hiểu điều đó, vậy thôi, biết được tình cảm của Vi, thế là đủ. Và chúng mình sẽ vẫn mãi là những người bạn tốt, đó mới là điều không bao giờ thay đổi. Nhưng sau chuyện này chúng mình cần xem lại bản thân, chúng mình đã có đôi phần thờ ơ với suy nghĩ, tình cảm của Vi.
Khánh gật đầu, một cái gật đầu vô thức, sau đó lặng đi. Câu nói của Hoài khiến Khánh có gì nghẹn nơi cổ họng. 10 năm qua Khánh vẫn vô tình với Vi dù lúc nào Khánh cũng khoác lên mình cái mác là “bạn thân” của Vi. Khánh mơ hồ không hiểu chuyện gì đã xảy ra, ý chí, tình cảm của Khánh sụp đổ như buổi chiều đông hôm nay.
Tình bạn, tình yêu và nước mắt
- Vi ơi, bọn mình đi dạo nhé! – Hoài gọi khi thấy Vi đang bước dần ra phía cổng.
- Ừ đi, Vi cũng đang buồn đây.
- Vi này, Hoài xin lỗi mình đã nói chuyện đó cho Khánh biết rồi.
- Mình biết!
- Sao Vi biết? Khánh nói gì với Vi à?
- Không, nhìn Khánh là mình biết, mình và Khánh đã có một bức tường vô hình, ai cũng nhìn thấy nhưng không ai dám đập nó đi vì sẽ làm người kia bị thương.
- Vậy à? Có lẽ chúng mình cần cho Khánh thời gian để Khánh trấn tĩnh lại và có cho mình sự lựa chọn cũng như quyết định chính xác.
- Chẳng có sự lựa chọn nào đâu, vẫn vậy thôi, Vi biết mà. – Nói rồi Vi đưa mắt mơ màng nhìn ra bốn phía nhưng thực chất là để Hoài không nhìn thấy hai hàng nước mắt đang lăn dài trên má. Vi không muốn mình yếu đuối trong mắt Hoài, Vi sợ Hoài thương Vi, một sự thương hại làm Vi buồn.
- Thôi Hoài về trước đi, Vi muốn đi dạo một mình.
- Ừ, Hoài hiểu, Hoài về trước nhé, có gì Vi điện thoại cho Hoài nha.
Giờ thì thế đấy, Vi chỉ còn lại một mình, có lẽ thế lại hay. Vi sẽ có cơ hội được hiểu mình hơn hay chí ít là Vi không phải che giấu bất cứ cảm xúc gì đang diễn ra trong mình. Vi bỗng nhận ra hôm nay trời có nắng, dù chỉ là cái nắng nhợt nhạt thiếu sức sống của buổi chiều đông. Nhưng chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ làm cho Vi bừng lên hơi ấm lạ thường. Vi không còn cảm thấy cô đơn dù cho nỗi lo vẫn thường trực vài lần làm se thắt tim Vi mỗi khi nghĩ đến. Thực ra, điều mà Vi sợ không phải là Khánh không đáp lại tình cảm của Vi, mà đó là liệu tình cảm của ba đứa sẽ đi về đâu sau biến cố này. Nếu đó là một kết thúc không đẹp thì Vi thấy rằng Vi đã mất quá nhiều, đã phải trả giá khá đắt cho thứ tình cảm mơ hồ ấy. Chưa bao giờ Vi sợ mất tình bạn như lúc này. Dẫu sao Vi cũng cần gặp Khánh một lần để nói rõ mọi chuyện. Nhất định là như thế.
Đoạn cuối con đường
Tối. Phố xá lẫn trong màn sương dày đặc, mịt mùng, nhập nhoạng dưới ánh đèn cao áp. Tối mùa đông nên con đường vắng hoe có cảm giác làm cho cái lạnh được dịp lan tỏa, không chỉ làm lạnh da thịt mà tâm hồn cũng vì thế mà đóng băng. Khánh và Vi gặp nhau, chỉ có điều đó không phải là một cuộc gặp gỡ của hai người bạn thân, càng không phải cuộc hẹn hò của một đôi trai gái mà là đáp án cho một câu hỏi còn bỏ ngỏ, là câu trả lời cho một mối tình đơn phương....
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








