watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)

-Cái xe bị ngã chắc là đau, nhưng đổi lại em không bị đau. Em phải cảm ơn nó nhé.
-Em phải cảm ơn anh chứ.

Vũ cười mỉm.
...

-Rẽ trái, một đoạn nữa là đến nhà em rồi ạ.
-Ừ.
-Đây rồi anh ạ.

Vũ dừng xe, ngước mắt nhìn ngôi nhà. Thật rộng và lộng lẫy, một ngôi biệt thự giữa lòng thành phố mà Vũ vẫn thường thấy ở đâu đó trên những cuốn tạp chí. Chắc đây là một gia đình có “thế lực“ - Vũ nghĩ thầm.

-Anh vào nhà em chơi đã ạ. - Giọng Hạ Vi làm cắt ngang luồng suy nghĩ của anh.
-Thôi, em vào nhà đi,cũng gần trưa rồi. Anh phải về chuẩn bị một số việc nữa cho buổi chiều.
-Vâng ạ. Em cảm ơn anh vì hôm nay đã xuất hiện đúng lúc.
-Anh là siêu nhân mà. - Vừa nói, Vũ vừa nở nụ cười,để lộ hàm răng trắng bóng và đều. Nụ cười mà ít khi xuất hiện trên môi anh kể từ cách đây một năm. Hạ Vi cũng nở một nụ cười. Nụ cười vừa lạ vừa quen.

Mưa

Tại khuôn viên trường Kiến Trúc. Mấy đứa bạn xôn xao bàn tán.

-Cuối tuần này có chương trình giao lưu âm nhạc gặp gỡ sinh viên các khóa trước đấy.
-Chắc có nhiều chàng đẹp trai lắm nhỉ? Phải tia lấy một anh mới được.

Hà Linh bĩu môi:

-Xì! Bọn mày lúc nào cũng đẹp trai, đẹp trai có ăn được không?
- Mày cũng kiếm lấy một anh đi, không khéo ế đến nơi rồi đấy. - Minh Phương, cô bạn thân của Hà Linh lên tiếng.
- Biết rồi thưa mẹ trẻ.


19h30' thứ 7. Điện thoại reo, Hà Linh bắt máy. Tiếng cô bạn thân Minh Phương như hét lên:

-Mày xong chưa? Tao qua đón nhé!
-Ừ, nhanh lên không tao đổi ý đây này.
-Ừ, qua ngay, qua ngay.


Tối nay trời hơi lạnh, Hà Linh định không đi nhưng cô bạn thân Minh Phương cứ bắt đi bằng được. Quàng chiếc khăn len màu xanh nhạt vào cổ, cô bước xuống nhà. Hôm nay Hà Linh mặc quần jean, áo len gile và đi giầy cao gót.

-Em đi với... - Cô em gái xị mặt.
-Ở nhà học bài đi. Em sắp thi còn gì, lát về chị mua kem cho.
-Chị nhớ mua nhiều vào nhá.
-Ừ! Đừng có ngủ gật đấy.
-Em bíết rồi. - Cô bé cười tít mắt.


Hà Linh và Minh Phương tụ họp với nhóm bạn nữ cùng lớp, cả nhóm sôi nổi bàn tán đủ thứ chuyện. Hôm nay Minh Phương tham gia một tiểt mục ca nhạc. Hết tiểt mục ảo thuật của một cô bé khóa dưới là đến phần biểu diễn của Minh Phương. Cô lên phía cánh gà sau sân khấu để chuẩn bị, Hà Linh nghĩ ngay đến việc đi mua cho cô bạn thân của mình một bó hoa thật đẹp.

Phía trước cổng trường hôm nay rất nhộn nhịp. Nhiều cặp đôi nắm tay nhau đi vào khuôn viên trường, Hà Linh thấy hơi chạnh lòng. Cô xinh đẹp và học giỏi, có nhiều chàng trai cùng khóa và trên khóa theo đuổi nhưng cô đều không để mắt tới. Cô luôn mong được gặp ân nhân đã giúp đỡ cô cách đây 3 năm khi cô mới bắt đầu bước vào năm nhất Đại Học.
...

Hà Linh mở mắt và nhìn quanh. Bố mẹ và cô em gái 13 tuổi với vẻ mặt lo lắng. Cô không hiểu chuyện gì đang xảy ra.Vị bác sĩ từ bên ngoài cửa bước vào và hỏi cô:

- Cháu còn thấy đau ở đâu không?

Hà Linh nhìn quanh căn phòng, lúc này cô mới nhận ra mình đang nằm trong phòng bệnh nhân của Bệnh Viện.

-Không ạ.

Cô hồi tưởng lại.

11h45 cô dắt chiếc xe Honda 82 của bố ra khỏi cổng trường và nổ máy. Vừa đi được một đoạn thì có một chiếc xe Wave vượt lên trước đầu xe cô, cô chỉ nhìn thoáng thấy đó là hai cậu thanh niên choai choai tóc xanh tóc đỏ. Bánh trước của cô va vào đuôi xe hai cậu nhóc. Cô luống cuống và rồi ngã nhào ra. Cô thấy đầu óc choáng váng, mắt lờ mờ đi… Cô thấy bóng một người đi lại phía mình.

-Em có sao không?

Sau đó thì cô không biết gì nữa. Vị bác sĩ nói tiếp:

- Cô bé không sao cả, chỉ bị thương ngoài da.Cô bé ngất là do thể lực hơi yếu thôi. Anh chị yên tâm đi.
- Cảm ơn bác sĩ. – Bố Hà Linh thở phào.
- Ai đưa con vào Bệnh Viện thế mẹ? - Hà Linh lắp bắp.
- Một cậu thanh niên, cậu ấy cõng con và chạy gần một cây số để đưa con vào đây.
- Anh ấy đâu rồi mẹ? Anh ấy tên gì? - Hà Linh hỏi gấp.
- Mẹ chưa kịp hỏi tên. Cậu ấy về được gần một tiếng rồi.

Cô em gái đang sụt sịt bên cạnh cũng chen vào:

- Anh ấy đẹp trai lắm chị ạ. Mắt híp híp. Vừa nói cô bé vừa cười.

Hà Linh xoa đầu cô em gái và thầm cảm ơn người thanh niên mà mình không biết mặt.


Hà Linh đi tới một cửa hàng bán hoa.

-Cô ơi bó hoa này bao nhiêu ạ?
-140.000 đồng. Bó này đẹp nhất đấy, cháu có con mắt thẩm mĩ quá.

Hà Linh cười tươi:

-100.000 cô nhé. Cô bớt cho cháu một chút.

Cô bán hoa không thể không yêu quý nụ cười của cô bé.

- Cô bớt cho cháu 20.000. Cháu có nụ cười đáng yêu quá!
-Cháu cảm ơn, cháu gửi cô ạ.

Hà Linh cầm bó hoa đi về phía cổng trường. Vừa lúc tiểt mục ảo thuật của cô bé khóa dưới kết thúc, Minh Phương bước lên sân khấu với bộ váy hồng đáng yêu. Cô cúi chào khán giả và rồi hát ca khúc “Nếu Như Anh Đến”.

Hà Linh lẩm nhẩm hát theo cô bạn thân đang biểu diễn phía trên: “Làn tóc rối bờ môi khô hàng mi buông mắt đen thật buồn. Ngày qua ngày đợi mong gì, cần nhiều lắm những yêu thương ngọt ngào." Khán giả vỗ tay cùng với những tiếng huýt sao. Hà Linh từ phía cánh gà đi ra tặng cho cô ban thân bó hoa và kèm theo một lời khen:

- Mày hát tuyệt lắm. Làm ca sĩ đi, sau này nổi tiếng cho bạn thơm lây.
- Thôi đi bà cụ non, tao không ham.

Cả hai đi xuống phía dưới, tiếng vỗ tay và huýt sáo vẫn chưa dứt.

- Chà, nhiều chàng phía dưới chắc đang muốn làm quen và xin số mày đấy. - Hà Linh cười ranh mãnh.
- Thế để tao xem có anh nào được giới thiệu cho mày nhá.
- Không khiến, cứ làm như tao ế không bằng.
- Tại mày kén quá đấy.

Hà Linh không nói gì mà cười mỉm.

Cả hai đang luyên thuyên với nhau thì Hà Linh nghe thấy giai điệu một bài hát rất quen thuộc. Cô tập trung lắng nghe và nhận ra đó là bài “Cry on my shoulder“ - bài hát mà cô vẫn nghe mỗi đêm trước khi đi ngủ.

If the hero never comes to you
If you need someone you’re feeling blue
If you wait for love and you’re alone
If you call your friends nobody’s home

Giọng hát trầm ấm và ngọt ngào vang lên, nó khiến cô không thể không chú ý. Cô tiến đến gần phía sân khấu mà quên mất sự có mặt của Minh Phương. Cô tập trung lắng nghe và nhìn lên sân khấu. Một thanh niên đang say xưa thả hồn vào ca khúc, ngón tay đang lướt trên những phím đàn piano.

- Anh ấy hát hay thật. Tao không nghĩ là hôm nay anh ấy lai biểu diễn đấy. - Tiếng Minh Phương cắt ngang sự tập trung của Hà Linh.

- Mày biết anh ấy à? Hà Linh tò mò.

- Chỉ có mày là không biết ai với ai thôi. Anh ấy tên Vũ, học cùng trường mình, lúc chúng mình mới vào năm Nhất thì anh ấy đang năm cuối.

- Sao mày lại biết anh ấy? - Hà Linh càng tò mò .

- Biết rõ là đằng khác, anh ấy học giỏi, hát hay, nhiều cô theo lắm. À, anh ấy là anh trai của Vân Thanh đấy.

- Hả? Anh trai của Vân Thanh? Vân Thanh cô bé học năm thứ Hai trường Thương Mại á?

- Ừ. Cô bé cá tính lần tao với mày gặp khi giao lưu các cán bộ Đoàn trường ý.

- À. Tao nhớ rồi. Cô bé ấy đáng yêu nhỉ?

- Ừ. Cầm bó hoa này lên tặng anh ấy đi. - Minh Phương dí dỏm.

- Hâm à! Quen biết gì mà tặng, nhưng anh ấy hát hay thật.

- Ừ, đi theo tao ra đây. - Minh Phương kéo tay Hà Linh.

Hà Linh không hiểu gì, lóc cóc đi theo cô bạn thân.
...
Vũ vất vả thoát ra khỏi đám đông các cô gái trẻ đang đi lên sân khấu tặng hoa, anh lùi xuống phía sau cánh gà. ...
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Người hùng đụn cát
» Kế hoạch... cưa trai
» Chúng ta đã từng yêu trong hồi ức
» Hẹn ước ngày mưa
» Yêu thương đi lạc
1234...575859»
Truyện ngẫu nhiên
» Yêu thương đi lạc
» Yêu một cô nhóc
» Xin hạnh phúc đừng chạy quá xa...
» Xin được gọi đó là tình yêu
» Vũ điệu bồ công anh trong gió
1234...303132»