watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


Mẹ Anh vốn là phó giám đốc Nhạc viện nơi Khánh đã theo học. Cứ có thời gian là anh lại mượn cớ đến cơ quan mẹ để được nghe Khánh đàn. Anh chính khán giả trung thành nhất của cô. Tốt nghiệp loại giỏi nên cô được giữ lại giảng dạy tại Nhạc viện, vì thế, ít nhiều mẹ anh cũng biết về cô. Sau khi nghe anh nói thế, bà không hỏi gì them, chỉ biết lắc đầu chán ngán, quay lưng bỏ đi.

Tắm rửa qua một lát, không nghỉ ngơi, anh vội lãi xe đến nhà cô ấy. Chiếc Porsche quen thuộc đậu dưới biệt thự Linh Lan. Đã hơn 10h30, con phố đã vắng lặng. Chuẩn bị bấm máy gọi điện cho cô biết anh đang đợi dưới nhà thì anh nghe thấy tiếng violin quen thuộc. Trên ban công căn biệt thự, aAnh thấy cô đang chăm chú kéo đàn. Những thanh âm trong trẻo vang lên giữa thinh không như được cô đọng từ những gì thanh cao nhất. Anh nhẹ lòng vì thấy cô không sao. Ánh đèn không đủ sáng để anh nhìn rõ khuôn mặt cô. nhưng bấy nhiêu thôi cũng khiến nỗi nhớ nhung nguôi ngoai trong anh. Tiếng nhạc dứt, hình như cô đang nhìn về phía anh. Anh định mở cửa xe bước ra để gặp cô thì cũng ngay lúc đó, cô đã vào phòng, kéo rèm cửa sổ. Thoáng chút hụt hẫng, nhưng cũng đã muộn rồi, anh không muốn phiền cô nữa, dù gì cô cũng đang ốm. Được thấy cô, được say trong tiếng violin của cô lúc này, với anh đã là đủ. Nhìn lên căn phòng lần nữa, rồi anh khởi động xe và ra về.

Anh hồi hộp đợi tin nhắn “Về đi anh” thân quen của cô trên đường lái xe. Nhưng không thấy. Trước lúc đi ngủ, anh vẫn nhắn tin cho cô. Nhưng lại một lần nữa, anh không nhận được hồi âm tin nhắn chúc ngủ ngon của anh. Anh lại tự an ủi mình, chắc cô mệt quá nên đã đi ngủ trước. Thêm một đêm trằn trọc mãi. Sao gần đây, cô lại ít liên lạc với anh. Dù anh đã chủ động gọi điện, nhắn tin trước, nhưng ít khi cô đáp lại. Hình như, cô đang cố tránh né anh. Là vì sức khỏe, hay đã có chuyện gì đó xảy ra mà cô giấu anh?...

***

Hình ảnh cô cùng tiếng đàn ùa về, quẩn quanh trong tâm trí anh. Mãi một lúc lâu sau, anh mới chợp mắt được. Giấc ngủ không tròn bởi bộn bề trong anh là những câu hỏi cần lời đáp về cô. Sáng hôm đó, tỉnh giấc, điện thoại có tin nhắn, là của cô. Anh vui mừng, vội vàng đọc:

- Em khỏe rồi, đã có thể đi làm, anh đừng lo lắng nữa.

Người anh như trút được gánh nặng, nhẹ nhõm hẳn. Anh nhắn lại cho cô:

- Em không sao là tốt rồi. Ngày mới vui vẻ em nhé. Chiều nay mình gặp nhau ở nhạc viện.

Dự án xây dựng nhà hát ở nhạc viện là do công ti anh làm chủ thầu, hiện giờ đang bước sang giai đoạn 2. Dạo gần đây anh phải thường xuyên tới nhạc viện nên có nhiều thời gian để gặp cô hơn. Cái hẹn ở nhạc viện với cô chiều nay khiến anh nhớ lại lần trễ hẹn cách đây khá lâu của cô. Đó là lần đầu mà cô trễ hẹn…

***

Sáng thức dậy, anh thấy trong người không được khỏe, đầu hơi đau và cổ họng khô khốc. Anh uống nước để làm dịu đi cảm giác khó chịu nhưng có vẻ như vẫn không khá lên bao nhiêu. Nhìn đồng hồ, đã không còn sớm nữa, anh thay quần áo, không kịp ăn sáng, vội vàng đến công ti. Hôm nay có một cuộc họp quan trọng nên anh không thể đến trễ. Cuộc họp kéo dài đến gần trưa. Cơn đau đầu vẫn chưa biến mất. Trái lại những căng thẳng trong cuộc họp lại khiến anh mệt mỏi hơn. Anh uể oải về phòng làm việc, nhờ thư kí mua hộ một phần cơm và thuốc cảm. Đang uống thuốc thì anh nhận được điện thoại của cô:

- Chiều nay mình gặp nhau anh nhé?

Nghe thấy giọng nói của cô, anh tươi tỉnh hẳn. Dù còn rất mệt nhưng anh vẫn vui vẻ:

- Chiều anh sẽ qua đón em
- Chiều em bận chút việc nên sẽ về muộn. Anh đến trước đi. Xong việc em sẽ tự đến. Highlands anh nhé. - Nói rồi cô cúp máy, không quên tặng cho anh một câu nói ngọt ngào…

Nghĩ đến lúc được gặp cô, anh thấy đỡ mỏi mệt hơn phần nào. Những lúc bên cô luôn là những phút giây thoải mái nhất. 5h chiều, trời mưa tầm tã. Anh thu xếp công việc rồi đến Highlands chọn bàn và đợi cô. Gần 1 tiếng trôi qua mà cô vẫn chưa đến. Anh gọi điện mãi mà không thấy cô nhấc máy. Có lẽ bây giờ cô đang đi trên đường nên không tiện nghe. Tự trấn an mình, anh ngồi đợi cô thêm một lúc nữa. Vẫn không thấy cô đến, anh ra khỏi Highlands và vội vàng lái xe đến nhạc viện.

Đã chiều tối, nhạc viện hầu như không còn ai, anh hỏi thăm bác bảo vệ thì được biết mọi người về từ khá lâu rồi. Anh cảm ơn rồi lái xe đến nhà cô. Mưa mỗi lúc một nặng hạt. Anh bấm chuông, đứng đợi mãi dưới mưa mà không thấy ai ra mở cổng. Cơn đau đầu lại kéo đến hành hạ anh. Bỗng tiếng chuông điện thoại kêu, màn hình hiện lên số điện thoại quen thuộc, là điện thoại của cô. Anh vội nhấc máy. Bỗng xung quanh mờ nhòa, tất cả chỉ còn một màu trắng xóa. Bên tai anh không còn nghe thấy rõ giọng nói trong điện thoại. Anh ngã xuống, ngất lịm đi.

***

Công trình nhà hát của nhạc viện đạt đúng tiến độ thi công. Anh rất hài lòng với công việc. Xong việc, anh tới ngay phòng tập đàn, trên môi không giấu nổi nụ cười hạnh phúc. Từ lúc còn là sinh viên, cô có thói quen ở lại sau giờ học để chơi đàn. Đến bây giờ, khi đã trở thành giảng viên của ngôi trường cô yêu thích, lúc có thời gian, cô vẫn thường lui tới đây sau giờ dạy để thoải mái kéo những bản violin cô thích.

Anh đứng bên khung cửa sổ. Trước mặt anh là hình ảnh người con gái mặc chiếc váy trắng, đang say sưa kéo đàn. Anh không muốn cắt ngang nên lặng lẽ lắng nghe bản nhạc cô đang chơi. Những âm thanh khi trầm, khi bổng, réo rắt bên tai khiên anh thấy bình yên lạ. Một cảm giác mênh mang khó tả lan tỏa khắp tâm trí anh. Căn phòng chìm đắm tiếng nhạc. Cô đứng đó, váy trắng, và cấy violin mận chín trên vai, mái tóc xõa ôm lấy gương mặt đang chăm chú chơi đàn, tinh khiết như sương mai. Đang mải mê ngắm nhìn người con gái đứng đó hòa theo tiếng vĩ cầm thì anh nghe thấy tiếng người gọi mình:

- Con làm gì ở đây vậy?

Anh quay người lại, là mẹ Anh.

- Mẹ không nghe thấy sao? Con đang nghe Khánh chơi đàn. - Nói rồi anh đưa tay chỉ cho mẹ nơi cô đang đứng.

Gương mặt mẹ anh thoạt hiện lên vẻ lo lắng. Bóng tối dâng đầy trong ánh mắt người phụ nữ trung niên khi nhìn theo cánh tay của đứa con trai. Bà không nói gì thêm, chỉ dặn anh về nhà sớm rồi quay người bước đi. Anh tiễn mẹ ra tới cổng rồi nhắn tin cho cô:

- Anh chờ em ở cổng trường nhé.
- Em về rồi.

Anh thấy lạ, bèn nhắn tin hỏi lại:

- Em về lúc nào? Anh vừa nghe em đàn ở phòng nhạc mà. Với lại, anh đứng từ cổng trường nãy giờ có thấy em đâu?
- À, em có việc đi cùng mấy người trong khoa. Mình hẹn nhau khi khác nhé anh.

Anh trở lại phòng nhạc thì không còn thấy cô ở đó nữa. Lặng lẽ lái xe về, trong lòng Anh không nguôi nỗi băn khoăn, suy nghĩ. “Tại sao cô ấy lại như thế… Tại sao… Tại sao…”

***

Mở mắt ra, anh thấy mình đang nằm trong phòng. Đầu hơi choáng, trong người vẫn còn cảm thấy mệt. Nghe mẹ kể lại, anh mới biết rằng mình mê man hai ngày, bây giờ mới tỉnh. Hôm qua anh sốt quá, lại đứng dưới mưa, nên bị ngất. Cũng may, bố cô ấy đi về và thấy anh nằm trước cổng, trán nóng ran nên đã kịp thời đưa vào nhà. Anh lấy điện thoại vội gọi cho cô nhưng cô không nghe máy. Trong anh dội lên cảm giác lo lắng và nôn nao. Nhiều ngày sau đó, anh cũng rất ít khi liên lạc được với cô. Nếu có thì cũng chỉ vài tin nhắn cụt lủn, có cũng như không. Anh linh cảm có điều gì đó đang xảy ra nhưng không thể định hình rõ đó là chuyện gì. Anh tìm cô mà cũng không được. Đến nhạc viện hay tới nhà, anh cũng không gặp được cô. Chỉ có đêm tối, khi anh dựng xe lặng yên phía dưới khu biệt thự, anh mới được nghe tiếng đàn của cô. Mọi thứ cứ như một giấc mơ, một giấc mơ kì lạ…...
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Người hùng đụn cát
» Kế hoạch... cưa trai
» Chúng ta đã từng yêu trong hồi ức
» Hẹn ước ngày mưa
» Yêu thương đi lạc
1234...575859»
Truyện ngẫu nhiên
» Yêu thương đi lạc
» Yêu em tự khi nào...
» Yêu anh từ Paris đến New York...
» Xin em đừng kiêu hãnh
» Xin được gọi đó là tình yêu
1234...202122»