watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


Từ từ, bước lại, anh choàng tay và nhẹ nhàng ôm lấy cô từ phía sau…. Là rung động nhất thời trước bản đàn, hay là trái tim chai sạn bấy lâu này thôi thúc để lại có được cảm giác yêu thương khiến anh ôm cô? Hay, chính định mệnh đưa bước chân anh lại gần rồi ôm cô như thế?...

Những nốt nhạc cuối cùng của Kiss the rain lắng xuống. Anh rút điện thoại ra rồi soạn 1 tin nhắn mới: “Ngủ ngon em yêu. Và mơ về anh nhé.” Khẽ mỉm cười, anh đi về phòng, tắt đèn rồi lên giường nằm. Mãi không thấy hồi âm, chắc cô đã ngủ. Đêm nay, với anh sẽ lại là một đêm dài. Chẳng hiểu sao thời gian gần đây, mỗi lúc đi ngủ,anh cứ trằn trọc mãi rồi mới chợp mắt được. Lật mình qua bên này, rồi lại bên kia, cảm giác khó ngủ khiến anh mệt và khó chịu. Sao gần đây, cô ấy ít liên lạc với anh hơn. Những tin nhắn, những cuộc điện thoại vơi dần. Nhưng trái tim anh vẫn cảm nhận được những quan tâm, những yêu thương từ cô. Anh cứ thao thức mãi với những nghĩ suy về cô. Nhắm mắt lại, tiếng Sad violin lại vang lên, những hình ảnh khó phai ấy theo tiếng vĩ cầm ùa về trong anh…

... Một cái ôm từ phía sau nhẹ nhàng. Anh tựa đầu lên vai cô. Hương thơm trên người cô thoang thoảng trong anh. Một cảm giác thực sự dễ chịu. Cô không phản ứng gì, chỉ đứng yên trong vòng tay anh. Không gian không còn tiếng violin trở nên tĩnh lặng. Bên cửa sổ là anh và cô. Dường như hạnh phúc, vốn chỉ giản đơn như thế. Bỗng như sực tỉnh, anh buông tay ra:

- Anh… Anh xin lỗi… Em đàn hay quá… Anh…

Cô không nói gì, chỉ mỉm cười, nhận hoa của anh, rồi đi lại giường.

Hai hôm sau, cô ra viện. Đưa cô về nhà, có cả anh và ba mẹ cô. Từ khi biết Khánh xảy ra tai nạn và phải nằm viện, ba mẹ cô đã quen với sự xuất hiện của anh mỗi lần đến thăm. Trong họ không còn cảm giác trách mắng vì anh đã gây ra tai nạn cho con gái họ nữa, thay vào đó là cảm động trước sự chu đáo và những quan tâm thực sự chân thành của anh.

Không còn ngày nào cũng được gặp cô nữa, anh thấy nhớ cô. Hình ảnh cô luôn luôn hiện hữu trong tâm trí ah. Lúc ngồi họp ở công ti, anh bỗng mỉm cười, mọi người ai cũng thấy lạ vì vị CEO này vốn vô cùng nghiêm khắc. Có ai biết anh đang nhớ lại giây phút anh được ôm cô. Dường như hương nước hoa Lavender vẫn dìu dịu trong anh. Lúc tình cờ đi qua chỗ xảy ra tai nạn trước đây, bất giác anh dừng lại và xuống xe. Nhìn một lát, anh bỗng nghĩ, phải chăng trong cải rủi có cái may, cái may của anh là đã được gặp cô… Cứ thế, cứ thế, nhớ nhung dần đầy trong anh. Nỗi nhớ vô hình mang theo nụ cười, ánh mắt, giọng nói của cô mỗi khi anh đi ngủ… Những tin nhắn, những cuộc điện thoại giữa anh và cô mỗi ngày một nhiều hơn… Anh cũng thường đến nhà đưa cô đi chơi đâu đó… Bên cô, lúc nào cũng là bình yên nhất…

Một ngày lặng gió, anh chợt nhận ra rằng, trái tim anh đã biết yêu thương...

- Tối nay em có thời gian không? Đi ăn tối cùng anh nhé?
- Vâng ạ.
- Tối nay anh có việc một tí, chắc không qua đón em được, em tự đi taxi đến được không? Nhà hàng Louis nhé, 7h30.

Tối đó, cô bắt xe đến nhà hàng nơi anh đã đặt trước. Bước vào, cô thấy mình bị thu hút bởi không gian của nhà hàng. Cứ như đang bước vào một bức tranh đủ đầy những gam màu cổ điển. Quán khá vắng và yên tĩnh. Cô ngồi ở bàn anh đã đặt trước và chờ anh. 15’ trôi qua, bóng đèn tắt phụt. Cô đang hoang mang, ngó nghiêng xung quanh không biết làm thế nào thì thấy những ánh nến lấp lánh ở một góc của nhà hàng. Giữa lung linh ánh nến, là người con trai mặc vest, với những đường nét hoàn hảo như tranh vẽ đang mải mê bên những phím đàn trắng muốt. Là anh. Bản nhạc Loving you thánh thót ngân lên. Cô đứng lặng nhìn anh. Và lắng nghe tiếng đàn. Lúc này đây, cô cứ ngỡ, anh là một thiên thần… Không gian như đọng lại. Tiếng nhạc dứt, anh mỉm cười, với một bông hồng bạch trên tay, tiến lại gần cô:

- Cho anh được phép là người yêu em suốt cuộc đời, em nhé?

Người con trai trước mặt cô đây, người mà cô đã đem lòng yêu thương ngay từ những ngày còn nằm trong bệnh viện… Người đã thổi hồn cho những bản violin của cô… Người đã luôn khiến cô vui vẻ trong suốt thời gian qua… Người con trai ấy đã nói lời yêu cô… Cô xúc động đến rơi nước mắt… Những giọt nước mắt hạnh phúc ngập tràn… Cô gật đầu. Và từ giây phút đó, hai con người vốn xa lạ đã nguyện ở cạnh nhau đến vĩnh hằng…

***

Tỉnh dậy, một ngày mới, lại bắt đầu. Như mọi khi, việc đầu tiên anh làm là chúc cô một ngày mới tốt lành. Chiều này, được nghỉ sớm, anh quyết định đưa cô đi biển. Ngày mai anh có lịch công tác ở một thành phố miền Nam xa xôi nên muốn dành thêm thời gian để được ở cạnh cô.

Biển mùa đông, buồn và lạnh. Chỉ mình anh và cô. Anh ôm cô vào lòng. Mùi thơm thoang thoảng trên cô khiến anh như kẻ nằm mơ. Suốt đời này, chắc chẳng có mùi hương nào ám ảnh và quyến rũ anh đến thế. Dịu nhẹ, nhưng cũng rất ngọt ngào và tinh tế, như cô. Anh đặt tay lên ngực trái cô, lắng nghe tiếng nhịp tim cô đập, rồi lại đặt tay lên trái tim mình, và mỉm cười. Dường như chúng cùng chung một nhịp. Đứng trước biển bao la, nhưng anh chẳng thấy cảm giác cô đơn. Bởi bên anh đã luôn có một tình yêu vĩnh cửu… Sóng vỗ rì rào. Hương gió mùa đông lạnh buốt. Biển cả mênh mông lại gọi về trong anh những tháng ngày kỉ niệm - kí ức, của buổi hò hẹn đầu tiên… Nhưng trong miền xa vắng đó, là biển lớn, của một đêm mùa hè…

... Biển đêm cũng chỉ anh và cô. Đó là buổi hẹn hò đầu tiên sau khi cô nhận lời làm người yêu anh. Không gian yên tĩnh. Cảnh đêm đẹp đến nao lòng. Anh dùng khăn mỏng bịt mắt cô tỏ ra rất bí mật. Cô tò mò không biết rồi anh sẽ làm gì. Sau một lúc loay hoay trên cát, anh đã tự tháo khăn bịt mắt cho cô. Cô không tin những gì mình đang thấy. Trước mắt cô bây giờ, là ba chữ "ANH YÊU EM" cháy rực trên cát. Giữa trời đêm, ánh lửa lung linh thật đẹp. Cô không giấu nổi niềm hạnh phúc, ôm lấy aAnh thật chặt. Anh luôn thế, ngọt ngào đến từng giây, từng phút bên cô. Bỗng anh nhẹ nhàng buông tay cô, chạy lại gần đám lửa. Cô ngẩn người không hiểu. Rồi thấy anh đào lên một cái hộp gỗ được chôn cẩn thận dưới cát, mỉm cười, anh qùy xuống dưới chân cô:

- Em có thể tặng anh một buổi tối lãng mạn được không?

Cô bật cười nhìn anh âu yếm. Vừa nói, anh vừa đưa cái hộp gỗ cho cô. Không nén nổi tò mò, cô mở ra ngay. Phía trong là một bông hồng bạch được thắt nơ cẩn thận. Không để cho cô hết ngạc nhiên, anh đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt cô, bàn tay mềm mại nâng cằm cô lên, nhẹ nhàng đặt lên đó một nụ hôn. Không quá mãnh liệt, nhưng đủ đầy những nồng nàn trong tình yêu anh có. Cô đáp trả anh cũng không khiên cưỡng, yêu thương lên môi, thật ngọt, thật sâu… Hai người ngồi dựa vào lưng nhau trên cát. Dưới bầu trời đầy sao, cùng lắng nghe tiếng song rì rào, lắng nghe cả những yêu thương tha thiết trong mỗi hơi thở, mỗi ánh mắt, mỗi câu nói, mộĩ nụ cười…

***

Mặc dù bận bịu với hàng tá công việc, những cuộc họp, cuộc thương thuyết kí hợp đồng trong đợt công tác nhưng ngay lúc nào có thể anh cũng dành thời gian gọi điện cho cô. Khi thì tranh thủ giờ ăn trưa, lúc thì trước khi đi ngủ, sau khi làm việc xong… Nhưng cô không lần nào bắt máy. Anh cảm thấy lo lắng. Không gọi được, anh thay bằng nhắn tin, chờ đợi mãi, mới có 1 tin nhắn trả, “em ốm”. Biết thế, anh lại càng nôn nao. Gắng thu xếp công việc nhanh nhất có thể, anh đáp chuyến bay sớm nhất về với cô.

Vừa đặt hành lí xuống nhà, mẹ anh đã hỏi:

- Sao còn bảo phải đi những 3 tuần? Về sớm thế con. Chắc công việc thuận lợi hả?
- Tạm thôi mẹ ạ. Nhưng Khánh ốm. Con phải về với cô ấy....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Người hùng đụn cát
» Kế hoạch... cưa trai
» Chúng ta đã từng yêu trong hồi ức
» Hẹn ước ngày mưa
» Yêu thương đi lạc
1234...575859»
Truyện ngẫu nhiên
» Yêu thương quay về
» Yêu thương mong manh
» Yêu thương đi lạc
» Yêu một cô nhóc
» Yêu em tự khi nào...
1234...434445»